Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Cô Vợ Giả Ngốc

Chương 34: Quả nhiên ngốc đến lợi hại!

Chương trước Chương sau

“Cái gì?” Sắc mặt Trần đỏ lên, đây đã kh còn được gọi là thẹn quá hóa giận nữa, mà chính là sự nhục nhã.

Nhục chứ kh nhục, nếu như với một cha bình thường da mặt ai thể dày được như ta?

“Ông bà Trần cứ suy nghĩ cho kỹ , cũng còn sáu giờ đồng hồ nữa. Dù thì chủ của cũng kh vội.” đàn mặc vest đen híp mắt nói, cũng chẳng thèm khách sáo đối với loại cặn bã này.

Ông Trần tức giận đến ôm ngực, xương hàm bạnh ra kiềm chế lắm mới đáp một tiếng tắt máy. Nhà họ Võ thuộc loại dòng họ tiếng tăm, vừa tiền lại thế, lời nói ra trọng lượng. Ông ta kh thể đắc tội được. muốn cũng kh dám. Vất vả lắm mới chút liên hệ, giờ thì càng kh muốn già néo đứt dây.

Gả đứa con gái ngốc thay con gái cưng, cứ ngỡ sẽ làm trò hoán hoán, đổi đổi, thay vận cho nhà họ Trần, nào ngờ tất cả trong nháy mắt đã bị đổ sập.

Bây giờ ngoài việc phục từng ều kiện ép của Duy Hoàng đưa ra, ta cũng chẳng thể làm được gì khác.

Đưa chuyện này ra bên ngoài, chẳng biết ta xấu mặt được bao nhiêu nhưng chuyện Ngọc Hà một đời chồng lại còn kh được chấp nhận chắc c sẽ cản bước con bé tiến vào hào môn khác một lần nữa. Mà số tiền khổng lồ để duy trì chăm sóc cho Ngọc Hà ta cũng kh thể lo được. C ty ta làm ăn cũng kh sung túc tới mức đó. Vậy nên thể làm gì, đánh cũng đánh kh lại, hậu đài cũng kh đụng nổi! Tiền lại càng kh .

Ông ta tức giận ôm n.g.ự.c lừ mắt vợ xoay bước ! Miệng lẩm bẩm: “Chỉ tại nghe miệng quạ đen của bà.”

Phía bên kia, vệ sĩ Duy Hoàng cố nhịn cười. Lâu lắm chủ mới lại ra tay chèn ép . Mà lại là cái nhà mà trước nay được bảo kê kỹ càng nhất.

Duy Hoàng ngoài cười nhưng trong kh cười vệ sĩ của khẽ nói: “Làm tốt lắm, nói năng hùng hồn. Những chuyện còn lại giao cho xử lý tiếp!”

đàn mặc vest kh tình nguyện “vâng” một tiếng hỏi: “Bây giờ chủ muốn đâu ạ?”

“Đi bắt mèo.” Võ Duy Hoàng chẹp miệng, chạm tay lên hai vết cắn trên vai và sau gáy.

“À, kh chủ nên ở lại để ký đơn ly dị hay ?”

ký là được dù nó cũng chẳng tí giá trị gì!” Duy Hoàng kh để ý nói.

“...” Ông chủ thật là, dù đây chính là lần đầu tiên ngài ly dị đ!

Chỉ vì một cô ngốc? Quả nhiên ngốc đến lợi hại!

Cho dù cô ngốc này chút khó hiểu, nhưng khiến chủ của ta bỏ cả mục đích chính ra để theo đuổi thì cũng kh chỉ ngốc bình thường đâu!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/co-vo-gia-ngoc/chuong-34qua-nhien-ngoc-den-loi-hai.html.]

biết từ vụ cháy đó, lần ra dấu vết của Ngọc Hà đâu đơn giản, vậy mà chỉ vì phụ nữ này chủ lại chấp nhận sang một đoạn đường vòng xa hơn?

“Vậy chúng ta trở về biệt thự ạ?” Vệ sĩ lên tiếng hỏi.

“Về xem một chút.” Xem còn mèo thích cắn kia đang làm gì. Chắc là đang trốn ở một chỗ l.i.ế.m láp vết thương?

sẽ giải thích tất cả cho cô biết, tin cô sẽ hiểu. Mọi bí mật cần được chia sẻ, cô xứng đáng được biết tất cả sự thật này.

Nghĩ thế, khóe miệng lại cong lên một nụ cười thỏa mãn.

“?” đàn đeo kính liếc Duy Hoàng khó hiều, hình như chủ lại vui vẻ thì .

Hay là ta bị hoa mắt?

Biệt thự nhà họ Võ hoàn toàn im ắng. Duy Hoàng lướt qua căn phòng trên lầu kh sáng ện khẽ hừ một tiếng! Xoay bước vào! Cũng kh để ý tới sắc mặt khác lạ của đám giúp việc. Một mạch lên lầu.

Bước chân mỗi lúc một vội vã, ngày càng nh và dồn dập gần như ngang với tốc độ chạy của một bình thường.

Vệ sĩ th vậy cũng vội vàng tới, một trước một sau bám theo, những giúp việc đứng ở kia kinh ngạc há hốc mồm tại chỗ!

Ông chủ và bà chủ hôm nay quái quái thế nào vậy nhỉ?

Truyện đăng bởi An Nhiên Author

Duy Hoàng đứng trước cánh cửa phòng do dự chốc lát hít một hơi thật sâu, bàn tay cầm chốt cửa kéo mạnh. Cánh cửa phòng của Ngọc Ly bị một lực lớn mở tung ra, sắc mặt Duy Hoàng lập tức xám như tro tàn, ánh mắt nóng cháy chằm chằm vào trong kh gian tối đen như mực.

Tinh thần bỗng chốc uể oải, phờ phạc đờ đẫn vào trong đó giống như một bị mất hồn.

Chuyện sảy ra sáng nay ở bệnh viện, nếu như kh giải thích cặn kẽ, chắc c Ngọc Ly chẳng thể tin được. Cô sẽ cảm th bị tổn thương nhường nào?

Đến giờ phút này Duy Hoàng mới cảm th, yêu một là đau nỗi đau của đó, cảm nhận sự tuyệt vọng của đó, nó chừng nào sâu sắc.

Bước chân nặng trĩu bước tới bên chiếc giường còn vương lại hơi thở của cô, khẽ ngả nằm xuống, vùi mặt vào chiếc gối nhắm mắt lại.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...