Cô Vợ Giả Ngốc
Chương 38: Ý nghĩa tồn tại của bản thân
Nghe đàn nhắc đến cái tên đó, đồng tử trong mắt Duy Hoàng co rụt lại, thoáng qua tia hốt hoảng sang bên cạnh.
ta thừa biết cái tên kia ý nghĩa như thế nào.
Chuyện thần thánh gì đang xảy ra vậy?
Duy Hoàng sống ba mươi hai năm cũng chưa một lần gặp ma, vậy mà…
liếc mắt sang bên cạnh.
Ngọc Ly đang thản nhiên cười đáp lại đàn mặt sẹo: “ tiếc, lại kh biết đó.”
đàn mặt sẹo tỏ rõ sự thất vọng trên nét mặt, giọng nói trầm buồn của ta khẽ cất lên: “Khi nãy th cô tung cú đá kia, đã tưởng như th cô .”
Cú đá móc hàm?
“Vậy ?” Ngọc Ly mỉm cười, “ Đó là thần tượng của à?”
“Kh, đối thủ của . đã chờ ở đây bao nhiêu năm chỉ mong muốn đánh tg được cô một lần.” đàn mặt sẹo than một tiếng quay lưng vẫy tay bỏ , giọng nói của ta cũng vọng lại: “Cảm ơn cô, nên về thôi.”
Kh khí căng thẳng của các cặp đôi thi đấu vẫn đang diễn ra. Tiếng reo hò cũng vang lên kh ngớt.
Ngọc Ly vụng trộm cười, đàn mặt sẹo kia chính là bạn đấu bao nhiêu năm của cô ở sàn đấu này, kh trận nào cô là vắng mặt ta. Mà ta càng đấu lại càng hăng, càng thua càng ham chiến, đã nhiều năm như vậy vẫn còn mong mỏi cắm chốt ở đây.
Khiến thất vọng .
Artis đã chẳng bao giờ còn.
“Cô quen này à?” Duy Hoàng cau mày hỏi.
“ kh nghe th chúng nói chuyện à?” Ngọc Ly cầm cốc rượu lên nhấp một ngụm nháy mắt với Duy Hoàng.
“Biểu cảm của cô lại cho th rằng ta đã bị đánh lừa.” Duy Hoàng đoạt l cốc rượu trên tay Ngọc Ly uống một hơi cạn sạch đẩy ly cocktail sang.
Ngọc Ly trợn mắt , cứ nghĩ này… sau lại thành ra cô vừa vô duyên cỡ nào, mặt lập tức đỏ lên. Hóa ra uống nhầm cốc là cô chứ kh ta.
Cô g giọng cho bớt xấu hổ hỏi: “Dựa vào đâu mà phán như thế?”
“Dựa vào trực giác.” Duy Hoàng bĩu môi đáp lại. Ngón tay vẽ vòng trên miệng cốc, mắt cô kh chớp.
“Vậy thì xin tuyên bố, trực giác của … nhầm .” Tiếng cười kh khách của Ngọc Ly cũng theo đó mà vang lên.
Chuyện này nói ra thật vô lý, cũng chẳng tin.
Cô đứng dậy tiện tay túm luôn vạt áo của Võ Duy Hoàng kéo theo: “Thôi về. đủ tiền tiêu tháng này .”
mỉm cười bất đắc dĩ bước theo. Cô kh nói về tự ều tra là được.
Ra khỏi đấu trường, bóng đêm đã bao phủ khắp mặt đất từ lâu. Nhẽ ra Ngọc Ly còn muốn lái xe lượn thêm vài vòng nữa, nhưng bên cạnh lại nằng nặc đòi cô trở về nghỉ ngơi nên cô mới đành chịu.
Võ Duy Hoàng cùng Ngọc Ly tới bên dưới nhà nghỉ mà cô đang thuê phòng sau đó chần chờ cô chưa muốn rời , muốn nói gì đó nhưng cứ ngập ngừng lại thôi.
Bộ dáng rõ là bồn chồn, chút đáng yêu.
đang muốn theo cô lên phòng, sau đó tháo lớp mặt nạ trên mặt ra cùng nói về tất cả sự thật. Chỉ là lại e sợ cô kh chịu tha thứ cho , như thế sau này ngay cả cơ hội được núp dưới bóng của cái thân phận bạn tốt để ở bên cô cũng kh còn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/co-vo-gia-ngoc/chuong-38-y-nghia-ton-tai-cua-ban-than.html.]
Ngọc Ly cau mày đàn đang loay hoay đứng bên cạnh xe, vừa mới khi nãy vẫn còn bình thường cơ mà.
vậy? Cần vệ sinh?
“ bị gì thế?” Cô lên tiếng hỏi. “ còn kh về? Chả đòi về sớm là à?”
“, … .” Hai tay Duy Hoàng hết giơ lên lại hạ xuống, ánh mắt khó xử trước mắt. Chưa bao giờ cảm th giống tên hề như lúc này.
dáng vẻ xấu xí của đàn kết hợp với một loạt những cử động vô nghĩa khiến Ngọc Ly cảm th sởn cả da gà.
“Đủ , đủ , dừng lại! đây là đang bị làm ?” Ngọc Ly giơ tay đập mạnh vào vai của nọ, kh dám cười, giả bộ nghiêm khắc mắng.
mà ôm bụng cười liệu ghi thù kh?
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
Duy Hoàng cười ngượng ngùng: “Nếu lúc nào đó cần cô giúp, khi gọi ện cô tới kh?”
“ sẽ kh làm chân chạy việc cho bất cứ ai đâu!” Ngọc Ly nhếch mép đáp lại.
“Kh giống cô nghĩ đâu, như ta thường nói , bạn bè hoạn nạn nhau. Nghề của lại hay gặp nhiều nguy hiểm, thân thủ của cô lại tốt như vậy, ý là muốn mời cô hợp tác. Cô hiểu kh?” Duy Hoàng tìm cách bịa lý do cho hợp lý nhất.
“Kh hiểu!” Ngọc Ly thở dài, trước mắt bằng ánh mắt thương hại.
Chắc là xấu xí, xong lại còn làm c việc bán th tin quá nguy hiểm nên ít chơi, cho dù nhiều tiền thì cũng vẫn cảm th cô độc.
“ mời cô làm vệ sĩ riêng cho , cô kh cần trả lời ngay đâu, nghĩ kỹ hãy cho biết nhé!” Duy Hoàng thấp thỏm nói ra đề nghị mà cho rằng vẹn cả đôi đường.
“Kh được!” Ngọc Ly thẳng t trả lời. “ kh nhiều thời gian.”
“Cô coi thường ?” Giọng nói mang theo ngữ ệu tủi hờn bất ngờ thốt ra từ miệng của một đàn cao to.
“...” Cái quái gì thế?
Ngọc Ly thở dài khó xử lại. “ như thế mà vẫn sống được cho tới bây giờ, chứng tỏ kỹ năng lăn lộn cực kỳ tốt. Cần gì thuê .”
Giọng cô ngân ra trào phúng.
“ tin tưởng cô. Cô kh đồng ý sẽ theo cô tới khi nào cô đồng ý mới thôi.” Duy Hoàng giở giọng ăn vạ. Bàn tay cũng giữ l cánh tay mảnh khảnh của cô.
Hai cứ thế ầm ĩ một trận ngay trước cửa nhà nghỉ khiến mọi qua chú ý và bắt đầu chỉ chỏ. Một loạt các câu chuyện về một xấu xí gạ tình cô gái trẻ kh thành. là cô gái kia đang đe dọa đòi thêm tiền bo của vị khách nọ…
Tiếng bàn tán ngày một lớn, còn vài gã đàn ngang qua nháy mắt huýt sáo tán dương Duy Hoàng lại tặc lưỡi sang Ngọc Ly. Rốt cuộc Ngọc Ly cũng thỏa hiện làm vệ sĩ riêng cho trong vòng một tuần, nhưng kh thời ểm này.
Duy Hoàng bỗng chốc phát hiện, hóa ra Ngọc Ly cũng dễ nói chuyện. Chiêu trò áp dụng với cô chính là càng ăn vạ càng tốt, mức độ thành c của mục tiêu hoàn toàn dựa vào độ nhây của ăn vạ.
Đây giống như ngọn đèn sáng lung linh vừa soi rõ trên con đường tìm vợ về nhà của .
Ngọc Ly thầm cười trộm, trong lòng cô cảm th ấm áp nhiều, ít ra thì cũng cần đến . Cô thêm lần nữa mỉm cười vỗ vỗ vai sau đó xoay vào trong nhà nghỉ.
Năm năm cô đã sống trong thân xác của cô ngốc này, cũng chỉ bạn mới đó khiến cô cảm th sự tồn tại của bản thân là thực sự quan trọng. Ngay cả lúc cô buồn chán nhất, đàn xấu xí cũng sẵn sàng ở bên cạnh, kh hỏi quá nhiều, chỉ cần im lặng sẻ chia, thế là đủ.
Cho tới tận giờ, Ngọc Ly mới cảm th được cái ấm áp của tình , và ý nghĩa tồn tại của chính !
Cô trở về phòng vào phòng tắm tẩy sạch mọi nỗi buồn của ngày hôm nay. Lúc trở lại giường đã là một cô gái thản nhiên kh buồn kh vui. Mở laptop lên tiếp tục nhiệm vụ của .
Ngọc Ly mở bức thư mới nhất trong hòm thư: [Tuấn Kiệt một xuất đăng ký chăm sóc đặc biệt tại nhà, bác sĩ và máy móc đến từ bệnh viện Tâm An.]
Chưa có bình luận nào cho chương này.