Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Cô Vợ Giả Ngốc

Chương 41: Lại là mua tin

Chương trước Chương sau

Ngọc Ly ngủ một giấc tới quá trưa mới tỉnh.

Cảm giác đầu tiên sau khi bước khỏi giấc mơ chính là nhiệt độ ấm áp đang kề sát bên cạnh, tiếp theo tiếng tim đập đều, tới vòng tay đang ôm l cơ thể cô, bao bọc bảo vệ ở bên trong.

Mí mắt Ngọc Ly khẽ giật giật, hơi chớp chớp hé mắt .

Cơ thể của đàn cùng mùi hương thuộc về riêng đang kề ngay sát chóp mũi. Ngọc Ly dùng ngón tay chọc chọc lên khuôn n.g.ự.c Duy Hoàng.

Đàn hồi thật tốt!

đàn đang nhắm mắt chợt nhếch miệng cười, bắt l bàn tay cô đặt lên môi . “Em mà ấn mạnh xuống chính là ám sát chồng đ.”

Ngọc Ly rụt tay lại chống ngồi thẳng, cô dùng cặp mắt hơi sưng vào gương mặt đẹp trai của đàn sau đó đặt hai tay lên vai đe dọa: “ biết em là ai thì mau khai báo toàn bộ sự thật.”

Duy Hoàng ều chỉnh cho lưng ghế trở lại tư thế bình thường sau đó ôm l cô nhỏ giọng nói: “Nhưng mà cần làm một việc khác trước!”

“Chết tiệt, đúng là vô sỉ.” Ngọc Ly nhún chân nhảy ra khỏi ghế chạy rót cho một cốc nước lọc uống cho bớt lúng túng. Cô đàn vừa bước vào phòng tắm kh nhịn được liền bật cười.

Lòng cô lúc này nhẹ nhõm bình yên đến lạ, chẳng còn nỗi bất an thấp thỏm giống như lúc trước. lẽ vì đã tình nguyện sẻ chia bí mật mà một gánh trên vai bao năm qua?

Ngọc Ly rót thêm một cốc nước nữa mang ra bàn, lúc ngoái đầu lại đã th Duy Hoàng cầm theo khăn l tới giúp cô lau mặt, giọng nói dịu dàng của khẽ vang lên: “Lần sau em đừng khóc nữa nhé! Bởi vì kh biết dỗ như thế nào.”

Cô mỉm cười giơ tay véo vào eo một cái: “Tại ai em mới như thế?”

“Au, được , tại , tại hết.” Duy Hoàng cúi xuống hôn chụt lên má cô trở lại phòng tắm. Tiếng theo đó cũng vọng ra: “Em ăn gì để bảo mang tới.”

Ngọc Ly liếc căn phòng ác ý đáp lại: “Bún đậu mẹt.”

Kh th Duy Hoàng trả lời, cô hí hửng rung đùi ngồi đợi.

Lát sau đàn với cái đầu ướt dầm dề mặc một bộ đồ thể thao màu đen bước ra, tiến lại chỗ Ngọc Ly ngồi xuống, hai tay thì cầm khăn l vò vào mái tóc của .

Ngọc Ly vừa quan sát lau tóc vừa uống nước. Quả là đẹp mắt. Cơ mà cũng vẫn chưa th gọi đồ ăn, cô thầm nghĩ tới chín mươi phần trăm là kh dám mang cái thứ mùi mắm khăm khẳm vào đây ăn .

Nhưng chưa tới hai phút sau, một đàn mặc vest đen đã bê một mẹt bún với đầy đủ đậu, bún, mắm, chả, dồi sụn, thịt chân giò, nem cuốn và rau thơm đặt trên mặt bàn.

Một mẹt cỡ lớn luôn.

đàn mặc vest đen cười toe toét nói: “Kh nghĩ tới cô Ngọc Ly lại thích món này. Ngay đầu phố một quán ngon lập tức mua về. Cô ăn xem mắm ở đây hợp kh nhé!”

“À, ờm cảm ơn !” Ngọc Ly gượng cười, đàn nào lại nhiệt tình với ăn uống giống như này kh.

Mà cô cũng nhận ra ta chính là đã tới đón cô sáng hôm trước, nghĩ tới việc cô vay ta tiền để mua thứ kia, tốt nhất nên giấu nhẹm thì hơn.

Vệ sĩ nghe th phụ nữ xinh đẹp trước mắt nói lời cảm ơn, liền ân cần ra khỏi phòng còn đóng cửa chốt khóa.

Ngọc Ly nghe tiếng then cài cửa liền trợn mắt sang Duy Hoàng.

nhún vai đáp lại: “Muốn ra gọi một tiếng là được.”

Như sợ cô nghĩ linh tinh gì đó Duy Hoàng liền bổ xung: “Căn phòng này hệ thống liên lạc trực tiếp. Chứ chất lượng cách âm cũng khá tốt.”

thử la lên xem ai chạy vào kh?” Ngọc Ly trừng mắt . “ em th trong cái bộ dạng xấu xí lại vẻ đáng yêu hơn nhỉ?”

Nhắc lại chuyện đó làm Duy Hoàng nhớ tới hàng loạt các kỳ tích vào lịch sử của bọn họ, mặt lại bất giác đỏ lên, thúc giục: “Em thích ăn món này còn gì, mau ăn .”

Ngọc Ly nháy mắt một cái: “Chúng ta cùng ăn.”

Cô cố ý gắp một miếng dồi sụn lớn nhất chấm đẫm mắm tôm đưa lên sát miệng , tâm trạng háo hức chờ mong.

Truyện đăng bởi An Nhiên Author

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/co-vo-gia-ngoc/chuong-41-lai-la-mua-tin.html.]

Nhưng khiến Ngọc Ly thất vọng chính là Duy Hoàng đã nuốt trọn cả miếng dồi trong tích tắc. Cô nhăn mặt thắc mắc: “Tổng tài như mà lại biết ăn món này?”

Duy Hoàng cười giễu cợt lại Ngọc Ly: “ còn từng ăn những thứ kinh khủng hơn nhiều. huống chi món này chính là truyền thống của gia đình đ. Cha mẹ nghĩ em sợ lên chưa bày ra đâu, lần tới bán th tin này cho mẹ mới được.”

Ngọc Ly thất vọng xị mặt ra.

này cô đánh thì kh lỡ, cũng chẳng biết mắng chửi, mỗi trò chơi khăm cũng thất bại.

thế? Em kh ăn là ăn hết đ nhé!” Duy Hoàng đắc ý hỏi.

nằm mơ tiếp .” Ngọc Ly lập tức cầm đũa lên vèo một cái hết nguyên mẹt bún.

Duy Hoàng cầm chén trà cô ăn thôi cũng đã cảm th no bụng . Đây chính là cô vợ ngốc của , thuộc về riêng .

Căn đúng chuẩn lúc Ngọc Ly đặt đũa xuống, cánh cửa lại mở ra thêm lần nữa, đàn khi nãy bước vào thu dọn mọi thứ nh chóng lui ra.

ta vừa khỏi chưa tới hai giây thì lại một bóng khác xồng xộc chạy vào: “Hoàng, khiếp cái mùi gì vậy?”

Bá Tùng đặt ngón tay ngang mũi chê bai: “ mang cả món này tới đây ăn?”

Hiển nhiên là cũng từng được nếm qua.

chuyện gì vậy?” Duy Hoàng đặt chén trà xuống ngước mắt lên Bá Tùng hỏi.

liếc mắt qua Ngọc Ly, Duy Hoàng hiểu ý ghé vào tai cô nói nhỏ. Cô gái gật đầu đứng dậy cúi chào Bá Tùng bước nh ra cửa.

cũng đưa luôn cả vợ tới chỗ này?” Bá Tùng ngồi xuống ghế, bàn tay ghét bỏ quạt quạt trước mũi của .

Kh sợ, chỉ là kh thích cái mùi của nó. Chính là vì lúc trước vừa bị một con nhỏ phát th viên ném nguyên một bịch như thế vào đầu khiến thiếu chút nữa đã cạo trọc đầu của . Bây giờ cứ th thứ này ở đâu là cảm giác khủng khiếp đó lại tràn về.

Duy Hoàng cũng nghe Trọng Đạt nhắc qua nên kh thèm soi mói liền trả lời câu hỏi của : “Cô là vợ tớ.”

“Ừ. xác định ?” Bá Tùng nhướng mày thú vị sang.

“Tất nhiên. tới đây việc gì vậy?” Duy Hoàng bác chân lên bàn tư thế mười phần thoải mái hất cằm hỏi.

“Tìm cho tớ tin tức về một .”

“Ai?”

Bá Tùng đưa ra một bức ảnh đã cũ, cô gái trong ảnh gương mặt thon gọn, cặp mắt sắc lạnh toát lên khí chất kiêu ngạo. “Ngọc Ly, sát thủ của tớ biệt d Artis mất tích cách đây năm năm.”

“Tớ th hứng thú với cái lý do để làm việc này đ.” Duy Hoàng tỏ ra thản nhiên cầm bức ảnh lên tay.

nói rằng tại Sàn Đấu Địa Ngục gặp một từa tựa cô .”

May là nơi như thế nguyên tắc là cấm quay chụp và kh camera.

Duy Hoàng nghiêm túc ngồi dậy hỏi một câu: “Tìm được cô sẽ làm gì, bắt quay lại tổ chức à?”

“Đột nhiên hứng thú thì tìm thôi, chưa biết làm gì tiếp theo.” Bá Tùng nheo mắt lại cười nhưng đáy mắt chỉ sự lạnh lẽo. Một chuyên quyền như thể cho phép một cánh tay đắc lực của tự ý bỏ như thế chứ?

thả ra cũng do đích thân nói đồng ý mới được.

“Ok , tin tức sẽ báo lại cho . Nhưng vì là sát thủ do chính đào tạo nên vụ này hơi xương đ.”

“Một chiếc vòng tay ngọc lục bảo thượng hạng.” Bá Tùng bật ện thoại mở album ảnh ra cho Duy Hoàng xem.

“Thành giao.” nh chóng vỗ vai bạn đồng ý. Cũng khơi ra xem mục đích của gã đàn kia là gì, dám giữ xác của vợ tận năm năm trời.

Nghĩ thôi cũng th bực .


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...