Cô Vợ Giả Ngốc
Chương 52: Thói quen chỉ tin tưởng vào chính mình.
Sau khi đọc qua toàn bộ những th tin về bác sĩ tâm lý kia, Ngọc Ly đã thể đoán được mười mươi Ngọc Hà đã bị bọn họ tẩy não. Còn mục đích là gì? thành c hay kh, chỉ bọn chúng và Ngọc Hà mới biết rõ được.
“Nếu mục tiêu của cô là hoặc em, em sẽ làm gì?” Duy Hoàng hỏi nhỏ.
Trong thoáng chốc, Ngọc Ly kh dám đối mặt với vấn đề mà Duy Hoàng vừa đưa ra. Cô áy náy nghiêng đầu vào mắt thì thầm: “Bản chất Ngọc Hà kh xấu, cô tốt đẹp hơn em vạn lần. Em kh muốn cô bị lợi dụng.”
Duy Hoàng mỉm cười trong lòng đang ỉu xìu giống như một đứa trẻ mắc lỗi. “Được , vậy chúng ta cẩn thận một chút là được, cùng chờ xem bọn chúng sẽ giở trò gì.”
Ngọc Ly tức giận nói: “Được! Trở về ! Xem Ngọc Hà ở nhà như thế nào, bọn chúng dám làm như vậy với cô …”
“Em quan tâm cô ta hơn !” Duy Hoàng tỏ vẻ buồn bã cắt ngang lời cô.
Ngọc Ly trợn mắt hỏi: “Vậy c việc của thế nào , mọi việc vẫn tốt chứ? mệt kh, nếu mệt thì ngủ một giấc tối hãy về nhà.”
Quan tâm nhé!
Đường đường là một đàn lại ghen tị với một cô gái, tôn nghiêm của đâu ? Sự tự tin của đặt ở đâu?
Duy Hoàng nghiêng kê miệng vào vành tai cô cắn nhẹ một cái, đầu lưỡi mềm mại của quét vào bên trong làm Ngọc Ly rùng hơi run lên.
Giọng nói trầm khàn của đàn vang lên như đe dọa: “Cô cũng chỉ là chị gái song sinh của thân thể này. Nếu dám làm hại em, sẽ kh tha thứ!”
Ngọc Ly hiểu ý tứ của Duy Hoàng, cô vòng tay xoay ôm l cổ , mắt đối mắt tự tin nói: “, cho dù mục đích của bọn chúng là gì, muốn Ngọc Hà làm gì. Em cũng sẽ đập tan mọi âm mưu bẩn thỉu đ.”
thể để chúng coi Ngọc Hà như con rối mà dắt mũi cơ chứ? Trực giác của phụ nữ mách bảo cô rằng, Ngọc Hà là thực lòng yêu thương và đối tốt với Ngọc Ly. Cô sẵn sàng vì em gái mà hy sinh cả bản thân , như vậy xứng đáng được cô trân trọng.
Duy Hoàng đặt tay sau đầu phụ nữ trước mắt, ngón tay khẽ vuốt ve cái gáy thon gầy của cô dặn dò thêm: “Dù cũng nên cẩn trọng, chúng ta cần cho cô gặp một bác sĩ tâm lý khác kh, sẽ sắp xếp.”
“Kh cần, tần suất thôi miên dày đặc như thế này, những th tin bị chồng chéo lên nhau… thể sẽ bị hủy do cơ chế tự bảo vệ của não bộ, th tin dư thừa tự khắc sẽ bị loại bỏ. Chờ một thời gian nữa quan sát phản ứng của Ngọc Hà.” Ngọc Ly híp mắt nói.
Thôi miên thay đổi ký ức là một quá trình trong nhiều năm nhiều tháng, đâu vài tuần, đám này là quá tự tin hay là nóng vội nên lú lẫn?
Duy Hoàng gật đầu thản nhiên nói: “Để một giống hệt ngay gần chồng em kh th lo lắng chút nào hay ?”
“ nghĩ rằng em nên lo lắng kh?” Ngọc Ly hỏi ngược lại.
“...” Tự đào hố chôn ?
“Kh... kh cần lo lắng! Tuyệt đối kh cần, ngoài vợ của ra sẽ kh thèm liếc bất cứ phụ nữ nào khác, cho dù tướng mạo giống hệt chăng nữa!” Ánh mắt Duy Hoàng hiện lên vẻ bối rối.
“Giống nhau như thế, vẫn nhận ra được vợ ?”
Nếu Ngọc Hà cố ý ăn mặc, đầu tóc giống hệt Ngọc Ly thì ?
Duy Hoàng khẳng định chắc c nói: “ khác thể kh phân biệt được, nhưng chỉ cần lướt qua là đã thể biết!”
“ cần gì căng thẳng như thế, em hỏi vậy thôi, ai bảo khơi ra. Ngọc Hà chắc một hai năm nữa tóc mới dài bằng em được nhỉ?” Ngọc Ly cong môi cười châm chọc.
“Khí chất hai kh giống nhau.” Duy Hoàng bổ sung.
“Ừ thì trước kia cái mặt em ngốc nghếch rõ ràng như vậy.” Ngọc Ly cũng kh để ý ném thêm một câu.
Duy Hoàng đột nhiên trầm trọng nói: “ đã từng bị vẻ ngốc nghếch đó lừa, nhưng thể l tôn nghiêm của một đàn ra để thề! tuyệt đối sẽ kh bao giờ thể nhận nhầm vợ được!”
Ngọc Ly phiền muộn, chằm chằm vào Duy Hoàng. Tôn nghiêm? ta tôn nghiêm à? Cứ nhớ đến cái vẻ xoắn suýt của , cô còn chưa hết buồn cười đâu.
Sau đó nh cô lại khôi phục lại phong thái tự nhiên nói: “Em tin !”
Duy Hoàng đột nhiên lúng túng gãi gãi đầu: “Chiều nay còn việc cần làm, em cứ về nhà trước nhé!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/co-vo-gia-ngoc/chuong-52-thoi-quen-chi-tin-tuong-vao-chinh-minh.html.]
Ngọc Ly sửng sốt: “Kh nói cùng về , chuyện kia của tiến triển đến đâu ?”
“Trong Đạt nói, với những chứng cứ thu thập được tại n trại, đám kia chỉ bị xử lý về hành vi lừa đạt chiếm đoạt tài sản, dụ dỗ lôi kéo khác phạm tội. Tính ra kh quá nghiêm trọng. Toàn bộ chứng cứ về đứng sau L đều bị đứt, lặn mất tăm.” Duy Hoàng cau mày nói.
“ chúng sẽ chồi lên thôi! cho bám sát Tuấn Kiệt, thể sẽ tra ra m mối của Lyan đ.” Ngọc Ly lạnh mặt nói.
Duy Hoàng nghiền ngẫm Ngọc Ly cẩn thận hỏi: “Tuấn Kiệt và Lyan quan hệ gì?”
“ tình của nhau.” Ngọc Ly cười mỉa mai.
“Thằng đ nó còn giữ xác của em kìa?” Duy Hoàng giận dữ gầm lên.
Ngọc Ly bị tiếng gầm của làm cho giật , cô nhấc m.ô.n.g lên ngồi vào mặt bàn kho tay trước n.g.ự.c lại: “Em cũng kh rõ. Vậy nên mau mau mà mang xác em về, đề phòng ngày nào đó em mở mắt ra đã ở chỗ khác.”
Cô bỏ lại một câu ngả xoay chân đảo sang phía bên kia chiếc bàn nh ra cửa, “Em về đây!”
Sắc mặt Duy Hoàng tái , nếu như lúc này thể, sẽ cầm d.a.o tới đó đ.â.m lại một nhát trúng tim gã đàn kia để bào thù cho cô.
Đúng lúc này chu ện thoại của Duy Hoàng vang lên, lướt qua nh chóng bắt máy, kh biết bên kia nói gì, sắc mặt Duy Hoàng bỗng trở nên vô cùng lạnh lẽo, chỉ cười một tiếng đáp lại cũng rời khỏi văn phòng theo một cầu thang khác rời khỏi Song Thiên.
Ngọc Ly trở về biệt thự nhà họ Võ, lúc này Ngọc Hà đang ngồi trong phòng ăn. Cô đứng ở cửa vào dáng vẻ mong m của cô chút đau lòng.
“Về kh vào, đứng đó chị làm gì?” Ngọc Hà đột nhiên quay lại lên tiếng.
Ngọc Ly thoáng qua đôi mắt xinh đẹp kia của Ngọc Hà, khẽ chớp mắt một cái, vào cái khoảnh khắc vừa xong dường như cô đã sinh ra loại ảo giác rằng Ngọc Hà biết rõ cô là ai, thậm chí hiểu cô đang nghĩ gì.
Ngọc Ly cười nhạt đáp lại: “Chị ăn xong chưa, em chuyện muốn hỏi!”
Ngọc Hà khựng lại vài giây: “Ờ... chờ chị một lát!”
“Em lên phòng trước, chị cứ từ từ ăn nhé!” Ngọc Ly mỉm cười bước lên lầu.
Ngọc Hà bu đũa xuống, cau mày theo, sau đó cầm cốc nước lọc bên cạnh lên uống từng ngụm nhỏ miệng lẩm bẩm: “Em phát hiện ra chuyện gì ?”
Khi Ngọc Hà lên tới nơi Ngọc Ly đã thay một bộ quần áo mặc nhà thoải mái nằm trên sô pha trong phòng xem tin tức giải trí . Cô nhẹ nhàng tới ngồi sang vị trí đối diện lên tiếng: “ chuyện gì muốn nói với chị?”
Ngọc Ly thái độ bình tĩnh của Ngọc Hà cũng thoáng qua chút kinh ngạc, cô ngồi dậy thẳng vào mắt Ngọc Hà nghiêm túc hỏi: “Nói xem mục đích chính chị tới đây là gì?”
“Khôi phục trí nhớ!” Ngọc Hà thản nhiên đáp.
“Chúng ta là song sinh, em cảm nhận được chị đang nói dối đ!” Ngọc Ly vờ vịt nói, thực ra liên hệ song sinh này cô còn chẳng biết nó tồn tại kiểu gì ngoài hai cái xác giống hệt nhau.
Ngọc Hà trầm ngâm kh trả lời.
Ánh mắt Ngọc Ly tựa lưỡi d.a.o lại hỏi tiếp: “Chị kh mất trí nhớ, kh?”
Ngọc Hà khiếp sợ lại, khí thế tỏa ra từ trên Ngọc Ly hoàn toàn kh giống với đứa em ngốc của cô .
“Chị là của L?” Ngọc Ly thở dài hỏi tiếp một câu.
Ngọc Hà càng thêm khiếp sợ. Mặc dù cô đã cố tỏ ra trấn tĩnh nhưng sự căng thẳng của cơ thể kh hề qua được mắt Ngọc Ly.
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
“Chị kh muốn nói cũng kh . Nhưng trên đời này, duy nhất của nhà họ Trần em kh muốn bị tổn thương chính là chị.” Ngọc Ly đứng dậy ra ngoài.
Tiếng đóng cửa vang lên như một hiệu lệnh cho những giọt nước mắt của Ngọc Hà tí tách rơi xuống.
Một hồi lâu sau giọng nói khẽ mới vang lên: “Tin tưởng chị, chị sẽ bảo vệ em!”
Ngọc Ly đứng dựa lưng vào cánh cửa, lúc này mới nhẹ nhàng bước . Kh cô kh tin Ngọc Hà, mà là trước nay cô vốn dĩ vẫn thói quen chỉ tin tưởng vào chính .
Chưa có bình luận nào cho chương này.