Cô Vợ Giả Ngốc
Chương 6: Lấy tư cách gì để hỏi?
Ngọc Ly ngờ nghệch cười, đáy mắt xẹt qua một tia lạnh nhạt cô ả Ái Lan đang nói chuyện. Cô nhớ lại trong ký ức của nguyên chủ đây là nữ phụ khá ghê gớm, cô ta vẫn luôn cho rằng một con ngốc như Ngọc Ly mà lại thể may mắn trở thành con dâu của nhà họ Võ, rõ ràng chính là một sự sỉ nhục!
Vậy nên hễ cứ gặp Ngọc Ly ở đâu là cô ả này cũng chẳng tiếc lời chế giễu, mỉa mai và bu lời nguyền rủa: “Đồ vô dụng, ên loạn như cô kh sớm c.h.ế.t ! Dù cho cô sống cũng chỉ là thứ sâu bọ hại hại mà thôi!” Dứt lời, Ái Lan hừ giọng, như đang biểu lộ sự chán ghét một thứ gì đó bẩn thỉu ghê tởm lắm.
Ngọc Ly th bộ dáng của cô ta lại thầm cười trong bụng: [Ngốc như bà đây còn l được chồng làm tổng tài, cô luôn tự hào bản thân xinh đẹp giỏi giang lại thích biến thành loại tiểu tam, kh biết xấu hổ còn muốn l.o.ạ.n l.u.â.n chen chân vào gia đình của khác! Bà đây là khinh thường cô, ứ thèm để ý đến cô, hiểu kh? Đồ gà mái xấu xí! Ôi chà chà, bộ n.g.ự.c kia… Đúng là cái ngữ n.g.ự.c to não phẳng!]
Th đứng nói một hồi mà cô chị dâu ngốc vẫn cứ hề hề cười chẳng tí biểu hiện nào khác, Ái Lan càng tức ên dậm chân đành đạch tại chỗ như một con gà giãy chết.
Cô ả ngồi xuống ghế vòng hai tay trước n.g.ự.c Ngọc Ly bằng ánh mắt căm thù. Đột nhiên cô ta ngẩn ra tỏ vẻ khó hiểu, hình như chị dâu ngốc ngày hôm nay chỗ nào đó khang khác?
Còn khác ở ểm nào thì cô ta kh thể nói rõ được, Võ Ái Lan kh nhịn được híp mắt lại thẳng vào mắt Ngọc Ly.
Cô cũng kh nói gì mà chỉ ngờ nghệch cười lại vênh mặt vẻ khiêu khích cho cô ta tức chết!
lúc lâu kh th được ều gì đáng ngờ, Ái Lan lại cau mày suy nghĩ về cô chị dâu ngốc này.
Nói là ngốc bởi vì cả ngày Ngọc Ly chỉ lạc trong thế giới riêng kh giao tiếp với ai. Bất cứ sự tác động nào với cô cũng chỉ như kh tác dụng, mặc cho ai nói gì, những phản ứng nhận lại chỉ vài tiếng cười kh khách nghe đến nhàm chán.
Nhưng nói cô kh ngốc cũng chỗ lý. Mọi sinh hoạt tự phục vụ đều kh cần ai giúp, căn phòng của chị ta còn kh ai được phép bước vào. lần cô giúp việc vì tò mò vừa ngó đầu vào đã hứng nguyên cái lọ hoa nện cho sưng bươu trán. Thành ra với cái mác ên loạn lên cơn bất thình lình này chẳng ai dám gây sự với Ngọc Ly cả.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Ngọc Ly liếc th nhàm chán, xoay bước muốn lên lầu. Ngày hôm nay đã quá mệt mỏi chẳng cần tốn thời gian và c sức ngồi đây đôi co với cô ả này nữa.
“Chị đứng lại, ai cho phép chị ! Nói xem tối nay chị đã đâu? Quần áo bẩn thỉu xộc xệch thế này? chị đã làm ều gì lỗi với nhà họ Võ kh hả?” Ái Lan đang trừng mắt lên quát, giọng của cô ta la to thiếu ều muốn cầm micro để nói cho cả thiên hạ biết tối nay cô dâu ngốc nhà họ Võ ra ngoài đàn đú nữa thôi.
“Đi về nhà, về nhà , ngủ!” Ngọc Ly cười khúc khích, cô chợt nhảy nhót linh tinh xoay qu Ái Lan đến mức khiến cô ta hoa mắt chóng mặt. Thích hạch sách với cô đây à? Gan ở đâu ra chứ?
“Chị đứng lại, ai bảo chị nhảy, dừng lại ngay!” Cô ả ên tiết cũng đứng lên đuổi theo Ngọc Ly, hai vờn nhau qu cái bàn nước vài vòng. Ái Lan kh bắt được Ngọc Ly liền đứng lại hung ác cầm ấm trà nóng trên bàn giơ cao lên.
Ái Lan trợn mắt đe doạ:?“Đừng trách kh cảnh báo chị!”
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
“Càng ngày chị càng nhờn với hả, hôm nay chị ăn gan hùm mật gấu ở đâu mà nói chị kh nghe?”
Ngọc Ly vẫn cứ tung tăng nhảy qua nhảy lại, miệng cô nhếch lên nụ cười giễu cợt. Đám giúp việc trong nhà đã quá quen với cảnh tượng này nên chẳng ai bước ra can ngăn. Cái cô em họ xa của chủ kia đ đá chua ngoa, ai cũng sợ chẳng dám nhây vào cô ta. Họ vẫn còn muốn yên ổn làm ở đây kiếm miếng cơm.
Đúng lúc Võ Ái Lan liều lĩnh l hơi định ném cái ấm trà trong tay thì một tiếng quát vang lên:
“Ái Lan, em làm cái trò gì vậy?” về phía vang lên tiếng quở trách là một đàn cao lớn mang gương mặt đẹp trai, mệt mỏi đang từ cửa bước vào.
Th đến là Võ Duy Hoàng, dáng vẻ cao ngạo của Võ Ái Lan đột nhiên yếu , thế nhưng cô ta vẫn kh khách khí chỉ vào Ngọc Ly tố cáo: “Ai bảo chị ta chạy lung tung, em chỉ bảo chị ta đứng lại trả lời câu hỏi của em nhưng chị ta cứ cố tình chống đối. xem dáng vẻ của chị ta kìa, tối nay ở bữa tiệc đột nhiên biến mất giờ mới chịu trở về, quần áo thì xộc xệch, tra hỏi cũng kh khai ra là đâu, thật đúng là đồ ngu ngốc...”
Võ Duy Hoàng thản nhiên cắt ngang: “Em hỏi? L tư cách gì để tra hỏi cô ?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.