Cô Vợ Giả Ngốc
Chương 62: Bệnh nghề nghiệp.
“Chị, cô ta ốm thật đúng lúc.” Ngọc Ly Ngọc Hà kh thèm che giấu sự mỉa mai của bản thân.
Khóe miệng của Ngọc Hà nhếch lên thể hiện một tia khinh thường: "Chỉ là con nhãi r sức trói gà kh chặt, chị muốn xem xem cô ta thể làm được gì?"
Ngọc Ly coi như kh nghe th, cô nhận lại bát phở mới từ tay cô giúp việc chậm rãi ăn.
Đối ngược với sự hào hứng đang hiện lên trên gương mặt Ngọc Hà, sắc mặt Ngọc Ly tràn đầy sự tức giận, ánh mắt cũng lóe lên tia sắc bén như con hổ dữ đang bảo vệ lãnh thổ thuộc về .
chị này của cô đang muốn chơi, nếu mà cô lại từ chối chơi cùng, vậy chẳng là kh nể mặt cô hay ?
"Được !" Ngọc Ly nuốt xuống miếng phở, nhẹ gật đầu.
Cô cũng muốn biết, khả năng nhây bám của Võ Ái Lan sẽ đạt tới loại cảnh giới nào.
Ngọc Hà khẽ cau mày, “Nếu như Duy Hoàng kh vượt qua được cửa ải này em sẽ làm gì?”
Ngọc Ly liếc mắt qua, chỉ cười đáp lại: “Em tin tưởng vào chồng , chị yên tâm.”
Chỉ muốn xem cô ta làm gián ệp thì thể làm được ra cái loại trò chống gì mà thôi.
“Chắc chứ?” Ngọc Hà thâm ý cười.
“Đâu như chị, cả đêm thức trắng chăm sóc cho dưng, tới giờ một câu, hai câu đều muốn bảo vệ ngoài.” Ngọc Ly đẩy bát phở đã vơi tận đáy ra cho cô giúp việc dọn , sau đó cô chống tay vào cằm nhếch miệng cười: “Chị muốn chơi thì em chiều chị, chứ em kh hứng thú lắm với cái trò tự rước bực vào lòng thế này đâu.”
Trong vô thức, Ngọc Hà cảm cảm giác như Ngọc Ly đã biết trước mục đích thực sự của ả đàn bà kia nên mới thể làm ra loại phản ứng bình tĩnh như thế.
Nghĩ như vậy, bỗng sự bất ngờ và hoài nghi từ nơi nào đó bỗng tràn vào lấp đầy đáy lòng cô
Em gái ngốc kh những khỏi ngốc, còn lém lỉnh, nh nhẹn và mưu mô khó lường.
Hơn cả chị gái?
Đây thực sự là em gái Ngọc Ly của cô kh?
Chỉ trong nháy mắt, sắc mặt Ngọc Hà đã đủ mọi màu sắc, tr cực kì thú vị: Hạnh phúc, vui vẻ, khiếp sợ sau cùng là hoang mang, ngơ ngác.
Cô còn nghĩ tới khả năng đây là một kẻ giả mạo.
Kh giả mạo thì lại thể quên mọi ký ức, quên luôn cả thói quen vốn là đặc tính cố hữu của bản thân.
Kh giả mạo lại đột nhiên trở nên quá th minh?
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Khí chất sắc sảo kia… một từng là kẻ ngốc thể tạo ra được.
Trái tim Ngọc Hà bỗng nhói lên đau đớn, cả cô cứng đơ như tượng sáp, bàn tay đờ đẫn vịn vai ghế đứng lên chẳng nói chẳng rằng máy móc bỏ về phòng.
Nếu những gì cô đang suy đoán là thật, vậy em gái của cô giờ đang ở đâu?
Ngọc Ly khó hiểu theo bóng lưng gầy gò, “Chị thế?”
Ngọc Hà khựng lại, bàn tay nắm l th vịn cầu thang cũng bóp chặt, tới nỗi khớp nối đã hiện lên màu trắng bệch, cô cố gắng kìm lại sự run rẩy nhỏ giọng đáp: “Chị hơi váng đầu, về phòng nghỉ ngơi một chút sẽ tốt…”
“Vậy chị .” Ngọc Ly kh để ý xua tay.
Khóe miệng của Ngọc Hà hơi mếu máo: "Em yêu Duy Hoàng kh?"
“Tất nhiên , vậy nên chị đang để một con trà x vào nhà nhòm ngó đàn của em gái chị đ.” Ngọc Ly thở dài nói.
Đáy mắt Ngọc Hà thoáng qua một tia hoảng sợ, cô vội vàng bước lên lầu trở về phòng đóng sập cửa lại: [Cái loại như cô ta dám tìm tới tận đây, chỉ là tự tìm đường chết...]
[Em gái của chị đ! thực là em gái hay kh?]
Ngọc Ly nhún vai lẩm bẩm: "Cứ như bị ma đuổi, mẹ kiếp, chị biết lỗi à, giờ hối hận cũng kh thay đổi được gì!"
"Ái Lan ư? Cả cái nhà cô ta chính là ển hình cho kiểu mẫu gia đình dột từ nóc dột xuống, dung túng cho con cháu loạn luân, việc làm sai trái như thế mà cũng dám! Cả một nhà toàn là lũ ngớ ngẩn!" Ngọc Ly mỉm cười, ánh mắt trào phúng chằm chằm vào cái ghế Ái Lan vừa ngồi.
Cô giúp việc đang lau dọn trong bếp nghe th vậy, lập tức khiếp sợ ra xung qu vội về phía Ngọc Ly, sau đó lại nhỏ giọng nói: "Mợ chủ, chuyện này nghĩ trong đầu là được, vẫn kh nên nói ra thành lời. th chủ cũng yêu mợ, đừng để ý tới loại đó lại rước bực… ảnh hưởng tới bản thân ."
Ngọc Ly nghe vậy bỗng dưng th chột dạ, liếc mắt sang cô giúp việc, một cảm giác gì đó vừa lóe lên trong đầu cô, lại chợt biến mất kh kịp nắm bắt.
Nói chung, những lời cô giúp việc vừa nói ra, nó mang lại một cái gì đó kh giống với những gì cô ta vẫn thể hiện từ trước đến nay.
Cô chợt nhớ đến những bí mật xung qu và Duy Hoàng, nếu như nói thể phát hiện ra Ngọc Ly giả ngốc sớm nhất, chả chính là một vẫn gần ngay bên cô nhưng cũng giống như vô hình ở cái nhà này hay ?
Liệu cô lại mắc bệnh nghề nghiệp, đâu cũng th chẳng còn an toàn hay kh?
“Cảm ơn cô.” Ngọc Ly che giấu xúc cảm vừa của mỉm cười nhẹ nhàng nói.
Cô giúp việc gật đầu quay trở lại với c việc của .
Ngọc Ly rút ện thoại từ túi quần ra soạn một tin n cho Duy Hoàng: [ ơi, cô giúp việc của nhà làm được lâu chưa?]
[ đang nói chuyện với Tuấn Kiệt, lát gọi cho em nhé!] Duy Hoàng phản hồi lại.
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
[Vâng.] Ngọc Ly ôm theo ện thoại ra phía ngoài sân.
Chưa có bình luận nào cho chương này.