Cô Vợ Giả Ngốc
Chương 70: Nếu có thể, xin đừng làm tổn thương nhau
Sau cuộc nói chuyện ở nhà cũ, Ngọc Ly cùng Duy Hoàng trở về “căn cứ” của .
Chẳng biết con ả trà x kia đã bị đuổi chưa, tâm trạng của cô lúc này cũng kh muốn nhắc đến, càng kh rảnh để gọi hỏi Ngọc Hà. Sẽ lại trả lời cô hàng tá câu hỏi liên quan khác.
Cô là lười dùng đầu để suy nghĩ.
Bởi vì nói ra những lời bịa đặt nên mới lười vậy đ.
Thế nên hàng ngày chỉ n một tin báo cô vẫn ổn gửi là được.
Những vấn đề đau đầu khác tạm thời kh muốn quan tâm.
Vậy nên mới kh về biệt thự.
“ này, chúng ta nhất định mau chóng ều tra ra kẻ kia, việc này kh thể trễ nải!” Ngọc Ly nghiêng đầu sang Duy Hoàng đang nghiêm túc lái xe lên tiếng.
“Em cảm th thế nào?” Duy Hoàng hỏi.
Ngọc Ly hơi cắn cắn môi đáp: “ thể là ở gần chúng ta mà lại kh bị phát hiện!”
Nghe được lời nói của Ngọc Ly, Duy Hoàng cũng rơi vào trầm mặc.
ở ngay gần bên cạnh hay ?
Dù núp kỹ đến m thì cũng sẽ lúc lòi đuôi cáo ra.
“Em cảm th chúng ta, chuyện trước kia, suy nghĩ gì?” Duy Hoàng liếc mắt sang bên cạnh chờ mong.
Ngọc Ly vào bóng đêm ngoài cửa xe, trong lòng chút u ám, nhưng gương mặt lại thản nhiên trả lời: “Em kh được ký ức như , kh hiểu cảm giác khi đó là gì, hẳn là em đã tuyệt vọng.”
Đúng vậy… tuyệt vọng, đau khổ tới mức như thế nào mới thể lựa chọn cái c.h.ế.t để chứng minh sự trong sạch của bản thân?
Duy Hoàng dừng xe lại tháo dây an toàn nhoài sang thẳng vào mắt cô lên tiếng:
“ xin lỗi, cho dù em kh hồi ức kia, nhưng thể tha thứ cho được kh?”
Càng kh thể quên , quên tình yêu của như thế!
Ngọc Ly thở dài: “Với những gì đã làm sau đó, em chấp nhận sự hối lỗi này.”
Chỉ là vết thương sau khi đã lành mãi mãi vẫn để lại sẹo.
Nếu thể, xin đừng làm tổn thương nhau. Một khi phạm sai lầm, đâu ai cũng cơ hội để mà sửa chữa.
Trong lúc Ngọc Ly đang lan man suy nghĩ, cơ thể của cô đã bị nhiệt độ nóng bỏng của đàn bên cạnh áp sát lại gần. Bàn tay mạnh bạo luồn vào bên trong áo đặt lên nơi đẫy đã bắt đầu nhào nặn, miệng ghé lại bên tai cô tận tâm l.i.ế.m cắn.
Sự nhiệt tình của Duy Hoàng bỗng khiến Ngọc Ly sinh ra loại bản năng chống cự, cô hơi né nói: "Đừng, chúng ta đang ở ngoài đường!"
Động tác của Duy Hoàng chợt ngưng lại một vài giây, ngay sau đó cảm xúc của lại sôi trào giống như vừa bị đụng vào vảy ngược. Gương mặt vốn hiền hòa trong nháy mắt phủ đầy khí lạnh dữ tợn chẳng khác gì lệ quỷ khát máu.
Bầu kh khí giữa hai cũng trở nên u ám. Đôi môi mỏng lạnh giá của Duy Hoàng đột nhiên di chuyển xuống dưới, bàn tay thô bạo kéo cổ áo cô ra, tàn nhẫn cắn xuống.
Tiếng nuốt m.á.u vang lên rõ mồn một trong đêm.
Duy Hoàng y hệt một con ác thú đói khát, đang muốn nuốt hết m.á.u thịt của Ngọc Ly vào bụng.
Bị cơn đau từ động mạch cổ truyền tới, Ngọc Ly hoàn toàn mất phản ứng, trong đầu cô chỉ còn sót lại một ý nghĩ, miệng vô thức lẩm bẩm phát ra ngoài: “Mẹ nó, Duy Hoàng, cái bản tính thích cắn của vẫn mãi kh chịu bỏ.”
" dùng cách thứ thô bạo nhất để đánh dấu em, em nhớ ra đúng kh?" Duy Hoàng l.i.ế.m vết máu, ánh mắt nóng bỏng chứa chan tình cảm và sự đau lòng vào mắt cô.
Ngọc Ly khẽ gật đầu, chút che giấu mong m cũng kh còn, nước mắt lại trào ra: “Nỗi đau bị chính yêu bằng cả sinh mệnh… kh tin tưởng , em kh muốn mắc thêm lần nữa. Duy Hoàng, kiếp này dám phụ em, đừng mong kiếp sau để mà chuộc lỗi nữa.”
mỉm cười cúi xuống ngấu nghiến đôi môi của cô, vị t mặn của m.á.u lại hòa vào nụ hôn của hai , đây chính là một loại hương vị riêng, tạo nên tính chiếm hữu ích kỷ của này dành cho đối phương.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Chỉ cần là em, sẵn sàng dùng cả tính mạng và linh hồn của để bảo vệ, sẽ kh phụ em, nhất định kh phụ em nữa!” Giọng nói trầm thấp của đàn vang lên, Ngọc Ly hoàn toàn bu lỏng, thả cho lòng thêm một cơ hội, vượt qua những đau thương của quá khứ để yêu .
Cho dù linh hồn bị Thần trừng phạt, cô cũng nguyện ý.
Nhiệt độ trong xe bắt đầu nóng lên chẳng m chốc chiếc xe đã rung lắc theo một loại nhịp ệu riêng.
Khi Ngọc Ly tỉnh dậy, bên ngoài cửa sổ đã sáng, tấm rèm kh kéo kỹ còn mang theo hơi lạnh của sương Thu tràn vào phòng.
Trong kh khí tràn ngập một mùi hương hoa dễ chịu, ánh mặt trời yếu ớt cũng cố xuyên qua tấm rèm chiếu vào trong phòng.
Cảnh tượng hết sức yên bình khiến tâm trạng con cũng hiền hòa hơn nhiều.
Trải qua những sóng gió trong linh hồn, thật cần những nơi như thế này để thể thực sự tĩnh tâm.
Đêm hôm qua của Ngọc Ly, chẳng khác nào đã trải qua một trận thôi miên hồi quy tiền kiếp.
Nói chung là, cô cũng chẳng cảm th yếu đuối đến nỗi để bi lụy quá nhiều, nhất là hiện tại mà cô yêu đã đang ở bên .
Ngọc Ly còn đang tận hưởng chút thư thái buổi sớm, nhưng một giây kế tiếp, cô đã bị dọa cho hoảng hồn.
Cáu tiết tới mức chỉ muốn chửi thề.
Cảm giác cơ thể đang bị phía sau mạnh mẽ ôm l, còn vật cứng rắn kia vừa trượt vào nơi tư mật và bắt đầu cử động.
Ngọc Ly tức giận gầm lên: “Võ Duy Hoàng, vừa vừa thôi nhé! Thế quái nào lại trở thành hôn quân hả?”
Bên h cô bị một cánh tay giữ chặt, Ngọc Ly lúc này giống hệt cái gối ôm, bị ôm vào trong n.g.ự.c của đàn . Bên dưới thì bị chân chèn vào tách rộng ra để thuận tiện thực hiện ý đồ.
"Em kh biết là đàn vào sáng sớm tràn trề tinh lực hay ?" Duy Hoàng xấu xa cười vào tai cô.
“Tràn trề cái con khỉ, hự, hự, tên khốn nhà !” Ngọc Ly bị kìm chặt kh thể giãy giụa chỉ còn cách dùng miệng phát tiết, nhưng chẳng bao lâu sau tiếng mắng chửi đã bị thay thế bằng hàng loạt những tiếng rên vụn vặt khác.
Xong xuôi mọi việc Duy Hoàng bế cô vào nhà tắm dọn dẹp hậu quả do gây ra.
Rõ ràng trước đây còn dịu dàng như một chính khách, thế quái nào l lại hồi ức bỗng tàn bạo giống như dã thú vậy kh biết.
Ngọc Ly thở dài gương mặt tuấn của đàn ngồi đối diện, từng ngụm xé vụn bánh mì nhét vào miệng.
“Em muốn thì thể cắn này, đừng trút giận lên đồ ăn như thế, kh tốt cho dạ dày đâu.” Duy Hoàng kéo tay áo lên đưa bắp tay rắn chắc qua trước mặt Ngọc Ly.
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
Cô trợn mắt lườm lại bỏ nguyên lát bánh vào miệng ngấu nghiến nhai.
“Hôm nay tặng em một món quà…”
“Quà gì?”
“Ăn xong cho em xem.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.