Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Cô Vợ Giả Ngốc

Chương 73: Huyết lệ bảo thạch

Chương trước Chương sau

“Em nhớ ra nó kh?” Võ Duy Hoàng mỉm cười hỏi.

Ngọc Ly cau mày nghĩ ngợi, lát sau mới nói: “Chính là viên đá lần trước cho em, sau đó em lại đem bán cho !”

“Chính nó!” ghé vào vai cô hỏi tiếp: “Còn gì nữa?”

“Nữa ?” Ngọc Ly cầm sợi dây giơ lên trước mặt, tia nắng mặt trời từ cửa sổ chiếu vào đúng lúc xuyên qua, ánh đỏ chợt lóe lên sáng lung linh tựa như một ngọn lửa nhỏ.

Sau cùng Ngọc Ly vẫn là kh nghĩ ra thêm được gì, cô nhăn mặt lắc đầu: “Ngoài cảm giác quen thuộc ra thì em kh chút ấn tượng nào!”

“Huyết lệ bảo thạch! Đây là viên huyết ngọc hình giọt lệ Tư Tế đã từng đeo,ở chỗ này!” Duy Hoàng khẽ cười, chạm tay lên mi tâm Ngọc Ly. “Cũng thể coi đây là đồ vật đại diện cho thân phận Tư Tế.”

nó lại lưu lạc tới đây?” Ngọc Ly khó hiểu.

kh rõ, nhẽ ra nó đang ở trong lăng mộ mới .” Nói tới đây đáy mắt xẹt qua một chút lạnh lẽo.

Rốt cuộc là kẻ nào đang đứng phía sau những chuyện này!

Trong đầu Ngọc Ly cũng xuất hiện hàng trăm ngàn câu hỏi, nhưng lại chẳng thể được hồi đáp.

Võ Duy Hoàng ôm l cô từ phía sau, kéo sát vào lòng; đồng thời chăm chú vào viên đá: “Một lần tình cờ mua được nó, vẻ như… kh còn là tình cờ nữa !”

"Chúng ta kh thể cứ mãi bị động như thế này được. Mục đích của kẻ kia là gì? Bao nhiêu năm nay ở trong bóng tối sắp kế bày mưu đùa cợt hẳn là đang đắc ý lắm!” Ngọc Ly cau mày. “Hay là tiết lộ th tin em nhớ ra được một bí mật gì đó trong hoàng tộc ra ngoài xem …”

“Đừng nói linh tinh!” Võ Duy Hoàng chợt quát, xoay cô lại vào cặp mắt trong veo sạch sẽ, trầm giọng nói: “Em biết kh, đối với , em quan trọng hơn tất thảy. kh cho phép em đặt bản thân vào tình huống nguy hiểm."

“Hứa với , tuyệt đối bảo vệ thật tốt bản thân!”

“Em hứa!” Ngọc Ly vừa định nói thêm, chợt th Bá Tùng đang đứng ở cửa, cô bỗng dừng lại.

Ngạc nhiên hô lên: “, bạn của tới kìa!” Nói cô ghé đầu choàng tay qua vai Duy Hoàng thì thầm: “ biết về quá khứ của chúng ta kh?”

Ánh mắt kia của Bá Tùng quá mức đáng sợ. Như là đã thấu vào tận sâu trong linh hồn của cô.

Khiến nội tâm Ngọc Ly tự nhiên sinh ra loại sợ hãi bản năng.

Duy Hoàng khẽ lắc đầu. “ kh chắc!”

Truyện đăng bởi An Nhiên Author

Bí mật về Tư Tế và Hoàng Đế nhất định kh thể nói cho bất cứ ai biết, càng biết nhiều càng gặp nguy hiểm. kh thể đẩy bọn họ vào tình huống éo le được.

Nghe vậy, sắc mặt Ngọc Ly thoáng chốc trắng bệch, tái mét, nhịp thở gấp gáp, toàn thân run rẩy, dựa vào Duy Hoàng mới kh bị trượt ngã.

th thế nào ?” Bá Tùng coi như kh th sự lúng túng của Ngọc Ly. đẩy rộng cánh cửa bước vào bên trong tới bộ sô pha nhỏ ngồi xuống, liếc mắt vào Ngọc Ly trào phúng nói:

“Hai cứ thần thần bí bí to nhỏ cái gì thế?”

“Chuyện cơ mật chỉ thể nói với vợ!” Duy Hoàng nói xong thuận tay đóng chiếc hộp đựng viên đá kia lại.

“Chậc chậc! vợ quên bạn!” Bá Tùng bật lưỡi trêu chọc.

“Lyan thế nào?” Duy Hoàng kh muốn vòng vo trực tiếp hỏi.

“Cô ta đã tỉnh, nhưng chưa khai thác được gì.” Bá Tùng liếc mắt qua Ngọc Ly nói tiếp: “Tớ đang chuẩn bị ghé qua chỗ Tuấn Kiệt một chút.”

Duy Hoàng thẳng vào Bá Tùng chợt cười: “Ồ! Đôi khi cũng nên giao lưu một chút với của .”

“Từ th tin cung cấp, tớ ều tra ra ta đang bí mật cất giữ một khác.” Bá Tùng cười vang, ngón tay trỏ đưa về phía trước hơi xoay một vòng.

“Ai vậy?” Duy Hoàng giả ngu: “ đúng là cô gái lần trước kh?”

“Đúng vậy!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/co-vo-gia-ngoc/chuong-73-huyet-le-bao-thach.html.]

“Thế thì chúc may mắn! Cũng chuẩn bị một chút, vài bữa nữa cùng tớ đến chỗ kia.” Duy Hoàng nhún vai nói.

“Được!” Bá Tùng lập tức đáp ứng đứng lên rời khỏi.

Ngọc Ly theo, sắc mặt cũng lạnh xuống.

“Đừng sợ, sẽ biết chừng mực!”

Duy Hoàng lại mở chiếc hộp l ra sợi dây giơ lên, viên đá huyết lệ lấp lánh sáng, rực rỡ giống ngọn lửa kh bao giờ tàn.

Như tình yêu của hai .

Ngọc Ly hơi nhíu mày, ngũ quan tinh xảo ẩn sâu một sự hung ác: “ nghĩ rằng… kẻ đó chính là đã động chạm vào lăng mộ theo tớiđây…?”

" dám đến, thì sẽ gắng chịu hậu quả!” Duy Hoàng lạnh giọng nói sau đó đeo sợi dây lên cổ cho Ngọc Ly: “Vật về chủ cũ!”

***

Tại một ngôi nhà kh m nổi bật. Khánh Vi vừa bước xuống khỏi xe ô tô, lập tức một mạch đẩy cổng ra vội vàng vào phía trong.

Phía sau cánh cửa gỗ nước sơn cũ kỹ là một kh gian xa hoa rực rỡ đối ngược hẳn.

Chính giữa gian nhà là bộ bàn ghế gỗ Bằng Lăng Cườm chạm trổ hình rồng vô cùng quý giá.

Ngoài ra toàn bộ nội thất bên trong cũng là từ loại gỗ Hương Vân toả ra mùi thơm trầm lạnh, cao quý.

Chủ nhân của ngôi nhà này kh ai khác chính là chủ nhân của tổ chức L.

Kẻ đứng sau thao túng cả dòng họ Nguyễn của Khánh Vi để phục vụ cho mục đích chính trị của . Ngoài lĩnh vực sát thủ, L cũng còn kiêm nhiều mảng khác mà ít biết.

Khánh Vi bước vào, xuyên qua gian phòng chính vào một căn phòng tận bên trong, nơi mà ánh sáng kh được tốt cho lắm.

Phía sau chiếc bàn làm việc một gã đàn đang ngồi ở đó.

“Chủ nhân, Lyan bị Mod bắt .”

“Đồ vô dụng. Con r đó trước sau gì thì cũng làm hỏng chuyện.” Gã đàn vẫn chăm chú dùng miếng vải đỏ lau chùi một viên đá, kh ngẩng đầu lên đáp lại.

“Chúng ta làm gì?” Khánh Vi lo lắng, nếu gã đàn này bị lật tẩy, cả nhà cô ta cũng sẽ bị chôn theo. Điều này kh thể được.

Cô ta nắm c.h.ặ.t t.a.y thành nắm đấm, thử thăm dò: “Hay để giải quyết diệt trừ hậu hoạ.”

Động tác tay của gã đàn dừng lại tầm một giây sau đó khoé môi cong lên hơi mỉm cười: “Tuỳ cô!”

Trong mắt của gã, thời ểm Lyan bị bắt đã coi như là món đồ hỏng đáng bị bỏ . Cần làm gi gã cũng đã làm. Nếu bây giờ phụ nữ này thích thể hiện, cũng được thôi!

Gã cũng chẳng bận tâm. Dù mục đích cũng sắp đạt được. Hi sinh vài con tốt bé nhỏ thể gây ảnh hưởng tới đại cục.

Khánh Vi nhắm mắt, từ từ nén lại cảm xúc quằn quại trong lòng, cô ta sợ bản thân bị mất khống chế sẽ bộc phát nỗi oán hận. Nhưng cô ta cũng thừa biết, kh chỉ cô ta mà cả gia đình trong mắt gã đàn này chưa bao giờ là quan trọng. Nếu rơi vào hoàn cảnh như Lyan, cũng sẽ như thế.

Khánh Vi thở dài, giọng nói cũng trở nên nhẹ nhàng hơn nhiều: “Bao năm nay, tất cả chúng luôn một lòng trung thành, vì ngài mà phục vụ. Kh đòi hỏi gì hơn, chỉ mong nếu ngày cũng bị như thế, xin ngài hãy cho thân của một con đường sống?”.

Gã đàn hơi liếc mắt khinh thường lại, mạng của tất cả bọn họ đều nằm trong tay gã, gã chính là thần, là chủ nhân ban phát hào quang cho kẻ khác.

“Được!” Gã ta hé miệng đáp.

“Bọn chúng sắp tới lăng mộ, thăm dò thật kỹ thời gian địa ểm .” Lần này gã tr thủ thật nhiều mới được.

Gã l ra một phần của chìa khoá ném về phía Khánh Vi. Cô ta chuẩn xác bắt được.

“Đây là…”

“Tìm cách đưa nó cho Duy Hoàng.”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...