Cô Vợ Giả Ngốc
Chương 8: Hai người đang làm cái gì vậy hả?
Ngọc Ly bật nhạc vặn âm lượng to hết cỡ, cô đang kh ngừng lắc lư theo ệu nhạc, miệng thì ngâm nga hát, cả cơ thể quay cuồng phiêu phiêu cho đến khi cả ướt sũng mồ hôi, tắm thêm lần nữa cô mới an phận bò lên giường.
Hôm nay, tại bữa tiệc ở Song Thiên, cô đã gặp lại Tuấn Kiệt – đàn mà kiếp trước cô đã thích. Thế mà rốt cuộc vẫn bị ta cấu kết với kẻ địch bán rẻ tính mạng của cô để làm bước đệm cho bản thân.
Cái khoảnh khắc gặp lại ta, trái tim Ngọc Ly cuộn lên vì đau đớn, thiếu chút nữa cô đã x lên chất vấn con bội bạc đó. Nhưng cô chợt nhận ra, cô l tư cách gì để mà hỏi, một sát thủ vốn dĩ m.á.u lạnh coi mạng như cỏ rác thì mạng của cô với ta là gì cơ chứ?
“Tại ?” Câu hỏi mà Ngọc Ly đã từng bật thốt ra khi bị nhát d.a.o kia đ.â.m thấu tim. Nỗi đau da thịt cũng chẳng bằng sự tổn thương mà trái tim cô chịu đựng.
“ trước nay chưa từng yêu cô, là tự cô đa tình mà thôi. Ngu ngốc!” Tuấn Kiệt lạnh lùng nói nhấc chân đạp Ngọc Ly rơi xuống vách núi.
Trước khi mất cảm giác, trong mắt cô chỉ còn lại gương mặt lạnh lùng tàn ác của đàn kia.
“Tuấn Kiệt, sẽ trả lại tất cả.” Ngọc Ly ngồi trên giường lẩm bẩm. Cô giơ tay gạt giọt lệ mới kịp trào ra. Ánh mắt híp lại chỉ còn sự tàn độc.
Cô với tay l chiếc laptop dưới đệm giường nên bấm nút khởi động. Một chương trình hacker đang được cô thiết kế ra nhằm thu thập đủ mọi bằng chứng về tổ chức sát thủ Mod, đặc biệt là bảng d sách khách hàng và cách thức làm việc, thời gian thực hiện giao ước.
Năm năm , những th tin cô tích lũy được đã lên tới một con số khổng lồ. Chỉ thiếu một chút nữa thôi tất cả sẽ kết thúc.
Thù sắp được báo. Ngọc Ly mỉm cười đầy đắc ý!
Nhưng ều khiến cô kh cam lòng nhất lại chính là Tuấn Kiệt. ta là một sát thủ khôn ngoan, số bằng chứng về hành vi phạm tội đang ở cuối cùng của d sách.
Quả là quá ít ỏi.
Nghe nói gần đây ta đang nhận một đơn hàng ở thành phố này. Ngọc Ly tự nhủ, sẽ giúp như bao lần trước. Lần này giúp vào thẳng cánh cửa của ngục tù.
Cô hả hê muốn dùng chính pháp luật, cái thứ mà ta vẫn luôn nhạo báng và coi thường để trừng phạt. đánh vào đúng niềm tự hào bệnh hoạn , như vậy cô mới cảm th được an ủi phần nào.
Chứ một cái c.h.ế.t với sát thủ, nó nhẹ chẳng khác gì l hồng, đánh vào niềm kiêu hãnh của ta, thế mới là sự sỉ nhục lớn nhất. Sự thất bại nặng nề nhất!
Gõ lạch cạch một lúc cô cũng mệt mỏi ngủ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/co-vo-gia-ngoc/chuong-8-hai-nguoi-dang-lam-cai-gi-vay-ha.html.]
Sáng sớm, vừa lò dò xuống phòng ăn đã gặp ngay tên chồng hờ khiến Ngọc Ly hơi giật , thoáng một cái, gương mặt vốn dĩ lạnh lùng của cô lại nở nụ cười ngây ngô chạy tới chiếc ghế đối diện ngồi xuống: “ đẹp trai này, là ai, lại ngồi ở nhà ?”
Vừa nói, Ngọc Ly vừa vơ l chiếc đĩa mỳ trứng trước mặt Duy Hoàng về chỗ của giữ l, đồng thời gom tất cả những đồ ăn trên mặt bàn lại kh cho động vào.
“Ăn , theo đến một nơi!” Duy Hoàng cầm khăn ăn lên chấm hai bên mép, nhấp một ngụm sữa ngả lưng dựa ra sau ghế, thản nhiên nói.
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
“Đi đâu?” Ngọc Ly phản xạ vô ều kiện bu một câu hỏi lại.
Đáy mắt Duy Hoàng xẹt qua tia cười lạnh: “ quen với một bác sĩ tâm thần giỏi, để dẫn cô đến gặp xem chút tiến bộ nào kh!”
Ngọc Ly thầm rủa: [Tiến bộ cái mả cha nhà ! Bà đây kh cần!]
“Hề hề, kh đồ ăn ngon kh , ở nhà ăn.” Ngọc Ly ôm l đĩa bánh quy định chuồn lên phòng, cô vừa nhấc m.ô.n.g xoay muốn chạy thì đã bị Duy Hoàng vươn tay tóm lại.
“Ngoan nào, vợ yêu, em cần được chữa trị cẩn thận, kh muốn bị mang tiếng là l một cô vợ ngốc nữa!” Duy Hoàng vòng tay ôm chặt l eo Ngọc Ly. Hai tiếng “vợ yêu” được ngân ra nhấn mạnh. Hơi ấm từ đôi môi khiêu gợi phả vào tai làm vành tai Ngọc Ly thoáng cái đỏ bừng lên.
Cả cô nóng nực bứt rứt muốn vùng đứng lên mà kh được. Muốn xoay tay vỗ cho vài chưởng lại sợ lộ thân phận. Gương mặt càng thêm bí bách rõ là buồn cười.
Ngọc Ly hậm hực cũng chỉ biết tự mắng trong lòng: [Thế kh cố tình chọn vợ đần để cưới hay ? Nay lại nổi ên gì vậy?] Nghĩ ngợi thêm một lát cô bất ngờ vung tay ném đĩa bánh xuống nền nhà vỡ tan, ên cuồng giãy giụa la hét: “Kh muốn, bỏ ra, bỏ ra!”
Đám hầu ngơ ngác chứng kiến cảnh tượng trước mặt, Ái Lan mặc chiếc váy ngủ hai dây s.e.x.y cũng dụi mắt vài lần quát lên: “Hai đang làm cái gì vậy hả?”
Duy Hoàng cũng kh thèm lại cô ta, ôm theo Ngọc Ly thẳng ra chiếc xe ô tô đã chờ sẵn ở cửa.
Ái Lan mải mốt chạy xuống gọi với theo: “ họ, mang theo cô ta đâu đ, cho em cùng...” Chiếc xe đã phóng mất chẳng chờ đợi cô ả. Ái Lan tức giận dậm chân vào gào lên với đám hầu còn đang hóng chuyện: “Còn kh dọn sạch sẽ !”
Hiếm lắm cô ta ăn trực nằm chờ ở đây biết bao ngày mới c được họ trở về, vậy mà lại bị vuột mất, tất cả chỉ tại con ngốc kia. Ái Lan nghiến răng nghiến lợi trở lại phòng thay đồ cũng phóng xe ra ngoài.
Chiếc xe mang theo Ngọc Ly lao vun vút trên đường, bầu kh khí trong xe lúc này chút quỷ dị.
Chả là, khi nãy Ngọc Ly giãy giụa quá mạnh đã thượng cẳng chân hạ cẳng tay, kh những đ.ấ.m chảy m.á.u mũi Duy Hoàng, còn đá luôn cho thằng nhỏ của một phát khiến cho gương mặt của lúc này đen lại y hệt cái đáy nồi.
Khánh Toàn – Trợ Lý của Duy Hoàng ngồi ở ghế lái cũng kh dám nói gì, chỉ thi thoảng liếc qua kính chiếu hậu lại hai ở ghế sau, lòng thầm than thở: [Ông chủ ơi là chủ, tự nhiên nổi hứng mang bà chủ ngốc khám bệnh làm gì?]
Chưa có bình luận nào cho chương này.