Cô Vợ Giả Ngốc
Chương 96: Kết thúc
“Mẹ nó…” Duy Hoàng nổi giận đang muốn tung cước đạp vào cô ả thì bị Ngọc Ly ôm chặt l kéo lại.
“Em tin , bình tĩnh , mà như thế là thành ra tật giật đ!” Ngọc Ly nén cười càng ôm chặt l eo Duy Hoàng.
Còn lâu cô mới để cho chạm vào cô ả, cho dù là đạp, một cái cũng kh được.
“Cô đã kh được đàn của , tự hành hạ bản thân ra n nỗi này thì cũng thôi , còn cố tình làm thêm trò hề nữa, chẳng biết cô nghĩ , cơ mà cảm th nhục thay cô luôn đ.” Ngọc Ly chậm rãi nói.
“Á!!!” Ái Lan ôm l đầu bịt tai thét lên: “Câm mồm, mày kh được nói nữa!”
Sự túng quẫn cộng thêm nỗi oán hận như một con mãnh thú mạnh mẽ đ.â.m thẳng vào trong tròng Ái Lan, làm cho cô ta cảm th như muốn ên loạn. Cơ thể phập phồng run rẩy vừa cố kìm nén lại như muốn bùng nổ dữ dội.
Cô ta hít sâu một hơi, nhịp thở n và gấp chẳng khác gì một bệnh nhân bị hen suyễn lâu năm. Làm bây giờ, cô ta cần một lối thoát. Nhưng… đánh cũng kh lại, ngay từ khi bắt đầu đã ở thế hạ phong .
Càng lúc cảm giác nhục nhã như Ngọc Ly nói càng lớn dẫn và bành trướng trong lòng cô ả. Ái Lan cảm th cô ta ên thật .
Rõ ràng là thể trốn thoát, vậy mà lại quay trở lại đây để báo thù.
Thù kh báo được mà đường sống cũng hoàn toàn bị chặt đứt.
Đầu óc cô ta xoay chuyển nghĩ đủ mọi kế hòng thoát thân. Sau cùng liền tỏ ra khó nhọc nói: “ Hoàng, em xin lỗi, em biết sai , tha cho em lần này được kh? Nể mặt chúng ta là em họ, hãy tha cho em …”
“Xin lỗi cơ đ?” Ngọc Ly nghe vậy liền giễu cợt.
“ Hoàng, em sai , em sai , em sai …” Ái Lan dường như kh nghe th sự chế giễu của Ngọc Ly, miệng liên tục lẩm bẩm Duy Hoàng bằng ánh mắt tha thiết.
“Chúng ta kh họ.” Duy Hoàng gằn giọng nói, liếc sang Khánh Toàn phân phó: “ xử lý lốt .”
Nói ôm theo Ngọc Ly xoay muốn rời khỏi.
Ái Lan th vậy liền kh cam lòng nhào lên toan đuổi theo nhưng đã bị Khánh Toàn đạp trở lại.
Cho dù cô ta kh cam lòng nhưng cũng chợt nhận ra đã cầu xin sai thế lên lập tức gọi theo Ngọc Ly: “Chị dâu, em xin lỗi, chị hãy tha cho em lần này được kh?”
Cha cô ta kh còn, tổ chức L cũng đã bị đánh tan, bây giờ cô ta rơi vào tay đám này chắc c lành ít dữ nhiều. Cô ta thực sự sợ hãi.
Nghe vậy, khóe môi Ngọc Ly lại cong lên, cô xoay lại khoa trương: “Ôi chao, cô nói xin lỗi ? Kh chứ? đúng là thụ sủng nhược kinh.”
Tất cả mọi : “...” [Cô lại diễn trò nữa à?]
“Chồng à, em kh biết gì hết, cô ta đắc tội là , mắc mớ gì lại xin lỗi em.” Ngọc Ly giả bộ sợ hãi ôm l cánh tay của Duy Hoàng lắc mạnh.
Duy Hoàng bật cười, giơ tay nhéo l cái mũi nhỏ xinh nốt ruồi son của Ngọc Ly yêu chiều nói: “Lẻo mép!”
“ lạc đề kh?” Ngọc Ly ghé vào tai hỏi nhỏ.
“Đi về!” Duy Hoàng kh để ý câu hỏi của cô, vòng ôm thẳng trước sự khó hiểu những diễn viên quần chúng còn lại.
Ai cũng cứ ngỡ là lệnh kh bằng cồng bà, cô ả kia tha thiết xin lỗi Ngọc Ly như thế chả nhẽ lại kh tha.
Vậy mà...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/co-vo-gia-ngoc/chuong-96-ket-thuc.html.]
Ui xời, đúng là sát thủ m.á.u lạnh làm gì tình thương, nhất là với kẻ thù một hai muốn mạng của .
Ái Lan càng hoảng hốt, cô ta đành cố gào lên: “Ngọc Ly, em biết lỗi , chị cho em xin lỗi...”
Ngọc Ly bật cười, [ vẻ như thuốc vẫn còn tác dụng, đến kêu xin tha mà cũng đắm đuối như thế.] Tuy vậy cô cũng chẳng dừng chân, vẫn bước về phía cửa th xuống cầu thang. Rốt cuộc thì quyền quyết định vẫn nên giao cho Duy Hoàng, cô thực sự kh muốn dính líu tới những chuyện này.
Nếu như sự việc tối nay của cô ả mà thành, giờ phút này chịu nỗi đau khổ muốn c.h.ế.t kia chả chính là Ngọc Ly cô hay ? Vậy nên hà cớ gì cô cần để ý tới.
Ngọc Ly lồng ngón tay của vào tay Duy Hoàng khẽ nói: “Giữa hai chúng ta chính là sợi dây gắn kết bằng linh hồn, cho dù nghìn băng vạn núi cũng chẳng thể chia cắt nổi. Bất cứ chuyện gì xảy ra, chỉ cần nói em sẽ tin. Cho dù đớn đau cũng sẽ tin… Vậy nên, nhất định kh được để em th niềm tin của bị đặt sai chỗ, biết chưa?”
“Cảm ơn em!” gật đầu cô, trong mắt là biết bao nhiêu ều to lớn nhưng cũng chẳng cần thiết nói ra. Chỉ cần ở bên nhau, thế là đủ.
Hai tay trong tay sóng vai xuống, cuộc sống sau này đương nhiên sẽ kh còn sóng to gió lớn nhưng những chuyện dở khóc dở cười vụn vặt phát sinh hàng ngày đương nhiên là chẳng thiếu.
Th hai kh muốn đóng kịch tiếp, vậy là cảnh tượng hỗn loạn trên sân thượng cứ thế tan rã.
Phía sau, đám Minh Quân nhau khẽ bĩu môi liếc sang Trọng Đạt: “Th chưa, chỉ những vợ mới hiểu được.”
Trọng Đạt: “...” Lại nữa?
“Ánh mắt đ là hả?” gào to lên đuổi theo đám .
Sân thượng lúc này chỉ còn lại Ái Lan, tên đàn kia cùng đám vệ sĩ của Duy Hoàng. Cô ả xụi lơ ngồi đó, ánh mắt vô hồn về phía đoàn cho tới khi khuất bóng. Vậy là mọi chuyện đã thực sự chấm hết, cô ta đã mất tất cả , ngay cả tương lai sau này cũng chưa biết sẽ về đâu.
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
Một thời gian sau, nghe nói hai cô ả Ái Lan và Khánh Vi đã biến mất khỏi thành phố, còn bọn họ đang ở đâu thì kh ai rõ ngoài Duy Hoàng.
Nhà họ Nguyễn cũng bị rơi vào vòng lao lý, hoàn toàn bị xoá sổ.
Ngọc Ly trở lại cuộc sống gia đình vẫn hăng say với thói quen sưu tầm cổ vật đến nỗi quên cả chồng nên đôi khi ở biệt thự nhà họ Võ sẽ diễn ra cảnh tượng tổng giám đốc Song Thiên giả bệnh để làm nũng vợ.
Tới khi chiêu trò này kh còn lừa được Ngọc Ly nữa thì đã kế sách cao tay hơn đó là hăng hái cày c cho tới khi Ngọc Ly tin vui.
Ngỡ rằng cô thai thì sẽ hạn chế chạy nhảy, nào ngờ…
“Vợ con đâu?” Bà Lam xách theo cả một đống thuốc bổ dành cho bà bầu tới hỏi Duy Hoàng.
nghệt mặt ra đưa cho bà tờ gi n cô để lại: “Mẹ xem , con dâu tốt của mẹ đây.”
[Em nghe nói ở tỉnh A mới phát hiện ra một mộ cổ, em tới đó đây. Đừng lo, em ổn lắm!]
Ngắn gọn, đủ xúc tích.
“Còn kh mau tìm nó về!” Bà Lam thở dài thúc giục.
“Mẹ nghĩ là con tới thì tìm về được kh?” nhăn nhó hỏi.
“Còn kh mau, những nơi như thế làm thể thích hợp với phụ nữ đang mang thai.”
“Vâng, vâng…” Duy Hoàng lập tức đứng dậy tất bật chạy ra cửa.
Bà Lam theo chỉ biết thở dài, kh biết lần này gặp được con bé kh!
Chưa có bình luận nào cho chương này.