Cô Vợ Nghịch Ngợm
Chương 21: Ông Nội Bất Ngờ Lên Thăm – Và Cái Gật Đầu Khi Nhìn Phòng Cháu Nội
(Truyện: Cô Vợ Nghịch Ngợm – Tác giả: Mr.Bin)
Một buổi chiều cuối tuần, gió thổi nhẹ.
Lê Vân đang cắm cúi lau khung ảnh siêu âm treo tường thì tiếng chu cửa vang lên. Cô ngó ra màn hình chu ện tử… suýt làm rơi bình nước.
Là nội!
“Chồng ơi! Ra phụ em gấp! Ông nội lên! Mà em đang mặc váy ngủ hình gấu!!!”
Lục Minh Thần bước từ bếp ra, tay còn đeo tạp dề:
“Kệ . Ông từng th em ngủ trùm mền khóc vì trượt cầu tiêu hồi nhỏ mà.”
“Kh giống nhau nha!!! Giờ em là con dâu, là mẹ của cháu đó!”
10 phút sau.
Ông nội ngồi trên ghế sofa, nhấp chén trà gừng. Lưng hơi còng hơn xưa, tóc bạc thêm một chút, nhưng ánh mắt vẫn sắc sảo và hiền hậu như ngày nào.
Lê Vân ngồi thẳng lưng, tay để lên bụng, giọng lí nhí:
“Ông... con xin lỗi vì kh báo trước ạ.”
“Tao thích bất ngờ. Mà lần này kh lên chơi – là lên... kiểm tra cái ‘tổ ấm’ mà tụi bây nói đó.”
Lục Minh Thần gật đầu:
“Dạ. Tụi con đã làm xong . Mời lên xem phòng cháu nội.”
Căn phòng tầng hai.
Ông nội bước vào, ánh mắt qu chậm rãi. Tường xám – hồng dịu nhẹ, tr vẽ tay dán sát một bên. Giữa phòng là chiếc nôi gỗ đang được ráp dở.
Ở góc là một chiếc ghế bập bênh – đặt tay lên, gật gù:
“Tụi bây còn giữ đúng cái ghế gửi từ quê lên.”
Lê Vân cười:
“Dạ, vì tụi con muốn con ... biết nội ngay từ khi chưa chào đời.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/co-vo-nghich-ngom/chuong-21-ong-noi-bat-ngo-len-tham-va-cai-gat-dau-khi-nhin-phong-chau-noi.html.]
Ông im lặng một lát. rút trong túi áo ra một mảnh vải gấp cẩn thận.
“Cái này là áo của ba Minh Thần hồi nhỏ. Mẹ con giữ kỹ lắm. Giờ để lại cho cháu nội.”
Lê Vân nhận l, tay run run.
“Cảm ơn ... con hứa sẽ trân trọng.”
Tối hôm đó.
Cả nhà ăn cơm cùng nhau. Ông nội kể chuyện hồi bé của Minh Thần, chuyện trèo cây hái xoài té sưng m, chuyện bị mẹ đánh vì... lén l tiền cho bạn ăn kẹo.
Lê Vân cười đến chảy nước mắt. Quay sang chồng đang đỏ mặt cúi ăn:
“Trời đất! Tổng tài năm xưa cũng từng lén ăn trộm hả?!”
“Thì hồi đó nghịch… giống em bây giờ thôi.”
Trước khi về, nội nói nhỏ với Lê Vân:
“Ông từng sợ... tụi bây sống kiểu thành thị, lạnh lùng, xa cách. Nhưng hôm nay th, căn nhà này… ấm hơn tưởng.”
“Tụi bây đã biết cách giữ nhau . Giữ thêm cháu nội nữa là trọn.”
Cô siết tay , mắt rưng rưng.
“Ông yên tâm. Con với Minh Thần – sẽ yêu nhau... như thể ngày nào cũng là ngày đầu tiên tụi con cưới.”
Lúc xe nội rời .
Lê Vân đứng dựa vào n.g.ự.c chồng, tay ôm bụng.
“Chồng nè... mai mốt con mà cãi nhau với bố, em nhất định sẽ kể vụ ‘ăn trộm tiền mua kẹo’ để trả đũa nha.”
Lục Minh Thần nhướn mày:
“Thử . sẽ kể vụ vợ bầu 6 tháng còn nhảy TikTok lén lúc 1 giờ sáng.”
“Ơ! biết vụ đó?!”
“Camera ban c... chưa tắt đâu.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.