Cô Vợ Nhặt Được Của Hoắc Tổng
Chương 2:
3.
Ánh nắng buổi sáng chiếu qua cửa sổ phòng bệnh.
Máy theo dõi nhịp tim phát ra tiếng “tít… tít…” đều đặn.
Trên giường bệnh, hàng mi của Lăng Từ Vy khẽ run.
Một lúc sau, cô mở mắt. Ánh sáng khiến cô nheo mắt lại vài giây.
Trần nhà trắng. Mùi t.h.u.ố.c sát trùng.
Cửa phòng bệnh mở ra. Một bác sĩ bước vào.
Th cô tỉnh, hơi bất ngờ.
Lăng Từ Vy , ánh mắt mơ hồ.
Bắt gặp ánh mắt của cô, bác sĩ đã quá quen với những ánh mắt từ bệnh nhân như vậy nên trả lời.
“Bệnh viện. Cô bị t.a.i n.ạ.n xe.”
Bác sĩ kiểm tra đồng t.ử của cô.
“Cô còn nhớ chuyện gì trước đó kh?”
Lăng Từ Vy suy nghĩ một lúc. Sau đó lắc đầu.
“Kh nhớ.”
“Cô tên gì?”
“…Lăng Từ Vy.”
“Gia đình cô?”
Cô im lặng hai giây. “…Kh nhớ.”
Bác sĩ thở nhẹ. “ khả năng cô bị chấn động não dẫn đến mất trí nhớ tạm thời.”
Ông dặn dò vài câu rời .
Cửa phòng đóng lại. Phòng bệnh trở nên yên tĩnh.
Lăng Từ Vy nằm im vài giây. Sau đó chậm rãi ngồi dậy.
Cô đưa tay chạm vào băng trên đầu.
“…Đau thật.”
Đúng lúc đó, cửa phòng mở ra lần nữa.
Hoắc Dực Thần bước vào. đã thay áo sơ mi khác, vest khoác hờ trên tay. Gương mặt vẫn lạnh lùng như mọi khi.
dừng lại khi th cô đã tỉnh.
Hai nhau vài giây. Hoắc Dực Thần hỏi ngắn gọn: “Cô tỉnh ?”
“...” Lăng Từ Vy kh trả lời, cô chằm chằm vào .
“Còn nhớ chuyện gì kh?”
“Kh nhớ.”
Hoắc Dực Thần gật đầu. “Bác sĩ nói cô thể mất trí nhớ tạm thời.”
Lăng Từ Vy . “ là ai?”
“Hoắc Dực Thần.”
“ cứu ?”
“Ừ.”
Cô gật đầu.
Hoắc Dực Thần th cô kh vấn đề gì lớn nên quay .
“Cô nghỉ ngơi .”
bước về phía cửa.
Ngay lúc mở cửa, phía sau vang lên tiếng bước chân.
Hoắc Dực Thần quay lại.
Lăng Từ Vy đã xuống giường.
Cô theo .
Chân trần. Áo bệnh nhân rộng thùng.
Hoắc Dực Thần nhíu mày. “Cô làm gì?”
Lăng Từ Vy đứng trước mặt .
Ngẩng đầu . “ cứu .”
“Ừ. ?”
“Vậy chịu trách nhiệm.”
Hoắc Dực Thần: “…” cô vài giây. “…Chịu trách nhiệm cái gì?”
Lăng Từ Vy trả lời nghiêm túc.
“ kh nhớ gì cả. Kh biết nhà ở đâu. Kh biết gia đình là ai.”
Cô chỉ vào .
“Chỉ biết .”
Đúng lúc đó, cửa thang máy mở ra.
Lâm Thần cũng bước vào phòng bệnh. Cửa phòng bệnh kh đóng nên ta bước vào luôn.
ta vừa th cảnh trước mặt liền đứng khựng lại.
Hoắc tổng đứng giữa phòng. Một cô gái mặc đồ bệnh nhân đứng trước mặt.
Chân trần.
Ánh mắt cực kỳ nghiêm túc.
“…Hoắc tổng?”
Hoắc Dực Thần kh nói gì. Lăng Từ Vy quay sang Lâm Thần.
“ ta là ai?”
“Trợ lý .”
Cô gật đầu.
Sau đó nói với Lâm Thần: “Chào.”
Lâm Thần ngơ ra. “…Chào?”
Lăng Từ Vy quay lại Hoắc Dực Thần.
“ th chưa? Bây giờ chỉ biết mỗi hai .”
Hoắc Dực Thần bắt đầu đau đầu. đưa tay day thái dương.
“Cô quay lại phòng.”
“Kh.”
“…”
“ đâu đó.”
Lâm Thần đứng bên cạnh, kh dám lên tiếng.
Hoắc Dực Thần Lăng Từ Vy. “Cô thật sự kh nhớ gì?”
“Kh.”
“Nhà ở đâu?”
“Kh nhớ.”
“Gia đình?”
“Kh nhớ.”
Lăng Từ Vy bổ sung thêm: “Nhưng nhớ . Ngoài bác sĩ, gặp đầu tiên là .”
Hoắc Dực Thần im lặng vài giây. Sau đó quay sang Lâm Thần.
“Đi làm thủ tục xuất viện.”
Lâm Thần sững . “…Hoắc tổng?”
Hoắc Dực Thần nói lạnh nhạt:
“Kh cô muốn chịu trách nhiệm ?”
Lăng Từ Vy.
“Được. Đi theo .”
Lăng Từ Vy lập tức nở nụ cười.
“Ừ!”
“Nhưng trước hết, cô ăn chút gì đó. đưa cô về.”
Lăng Từ Vy ra sức gật đầu, cô trở về giường bệnh, ngoan ngoãn ăn uống.
Hoắc Dực Thần ngồi bên cạnh, ánh mắt cô gái chút phức tạp.
Lâm Thần đứng lại trong hành lang.
Trong đầu chỉ một suy nghĩ.
Hoắc tổng của … hình như vừa nhặt một cô gái về nuôi .
4.
Bãi đỗ xe dưới tầng hầm bệnh viện yên tĩnh hơn hẳn so với phía trên.
Ánh đèn trắng hắt xuống mặt sàn xi măng lạnh lẽo.
Chiếc xe màu đen của Hoắc Dực Thần đỗ ở vị trí dễ dàng th.
Xe này hoàn toàn khác so với xe gặp tai nạn, vẻ mới hơn.
Lâm Thần đã trước vài bước để mở cửa xe.
Theo thói quen nhiều năm, ta ngồi vào ghế lái, tay đặt lên vô lăng chuẩn bị khởi động.
Chuyện này vốn bình thường.
Hoắc Dực Thần hiếm khi tự lái xe khi Lâm Thần cùng. Nhưng đúng lúc đó, cửa ghế phụ đột nhiên mở ra.
Lăng Từ Vy cúi chui vào xe ngồi xuống ghế phụ tự nhiên.
Động tác liền mạch như thể đó là chỗ của cô từ trước đến nay.
“Cạch.”
Cô còn tiện tay kéo dây an toàn cài lại.
Lâm Thần quay đầu . “…Cô Lăng?”
Lăng Từ Vy quay sang. “ vậy?”
“Đó là chỗ của Hoắc tổng.”
Cô chớp mắt. “Ồ.”
Một giây sau cô nói bình thản: “Nhưng bảo theo .”
“…”
Lâm Thần nhất thời kh biết nên phản ứng thế nào.
Đúng lúc đó, cửa ghế lái đột nhiên bị mở ra.
Hoắc Dực Thần đứng bên ngoài. Ánh mắt liếc qua Lâm Thần, giọng nói ngắn gọn: “Xuống.”
Lâm Thần ngơ ra. “…Hả?”
“Xuống.”
Chỉ một từ.
Lâm Thần lập tức tháo dây an toàn.
Nhưng ta vừa nhích , Hoắc Dực Thần kéo cổ áo vest của ta ra khỏi xe.
Động tác dứt khoát. Sau đó thản nhiên ngồi xuống ghế lái.
“Cạch.”
Cửa xe đóng lại.
Lâm Thần đứng bên ngoài hai giây.
Đầu óc ta hơi… trống rỗng.
Hoắc tổng của đang tự lái xe.
Hoắc Dực Thần liếc qua cửa kính.
“Còn đứng đó làm gì? Lên xe.”
Lâm Thần lúc này mới hoàn hồn.
ta mở cửa ghế sau ngồi vào.
Cửa xe đóng lại.
Xe khởi động.
Lâm Thần ngồi phía sau, cảm giác chút… kh chân thực.
Từ khi làm trợ lý đến giờ, đây là lần đầu tiên trong đời ta được tận hưởng cảm giác… Hoắc tổng lái xe chở .
Cảm giác… khá vinh dự.
Lăng Từ Vy thì hoàn toàn kh để ý đến chuyện phía sau.
Cô đang tò mò nội thất xe.
Ghế da mềm. Bảng ều khiển hiện đại. Mùi nước hoa nhàn nhạt.
“Nội thất đẹp thật.”
Hoắc Dực Thần kh trả lời.
Xe chậm rãi rời khỏi bãi đỗ.
Ra đến đường lớn, thành phố ban ngày hiện ra trước mắt.
Xe cộ đ đúc. qua lại tấp nập.
Lăng Từ Vy ra cửa sổ, ánh mắt tràn đầy tò mò.
“Thành phố này lớn thật.”
Hoắc Dực Thần liếc cô. “…Cô kh nhớ gì mà vẫn biết đây là thành phố?”
Cô suy nghĩ hai giây. “Đoán.”
“…”
Xe chạy thêm một đoạn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/co-vo-nhat-duoc-cua-hoac-tong/chuong-2.html.]
Cô lại quay sang hỏi: “ làm nghề gì?”
“Tổng giám đốc.”
“À.”
Cô gật đầu.
Một lát sau lại hỏi tiếp: “Là kiểu nhiều tiền đúng kh?”
Hoắc Dực Thần kh trả lời.
Nhưng Lâm Thần ở ghế sau suýt bật cười.
Xe chạy ra khỏi khu trung tâm. Những tòa nhà cao tầng dần thưa . Hai bên đường bắt đầu xuất hiện cây x và các khu biệt thự.
Lăng Từ Vy cái gì cũng th mới.
“Quán kia bán gì vậy?”
“…”
“Cái kia là trường học à?”
“…”
“Ồ, chó.”
Hoắc Dực Thần bắt đầu cảm th… hơi ồn.
Lâm Thần ở phía sau quan sát một lúc.
Cuối cùng ta vẫn hỏi: “Cô Lăng.”
Lăng Từ Vy quay đầu. “Hửm?”
“Cô thật sự mất trí nhớ ?”
Cô suy nghĩ hai giây. “Kh biết. chỉ biết tên Lăng Từ Vy. Còn lại kh nhớ.”
Lâm Thần càng nghe càng cảm th… kỳ lạ.
Xe tiếp tục chạy thêm hai mươi phút.
Con đường bắt đầu lên dốc.
Hai bên là rừng cây x mát.
Xa xa thể th những căn biệt thự nằm rải rác trên sườn núi.
Lăng Từ Vy mở to mắt.
“Oa.”
Hoắc Dực Thần liếc cô.
“?”
“Đẹp quá.”
Xe chạy qua cổng một khu biệt thự lớn.
Cổng sắt tự động mở ra. Chiếc xe tiến vào sân.
Trước mắt là một căn biệt thự rộng lớn nằm trên sườn núi.
Sân vườn rộng.
Đài phun nước ở giữa.
Cây x được cắt tỉa gọn gàng.
Lăng Từ Vy cảnh trước mặt vài giây.
Sau đó quay sang Hoắc Dực Thần.
“Nhà ?”
“Ừ.”
Cô gật đầu. “Nhà lớn quá.”
Hoắc Dực Thần kh nói gì.
Lăng Từ Vy qu thêm một vòng.
Sau đó nghiêm túc nói: “Nếu bán chắc được nhiều tiền.”
“…”
Lâm Thần ở ghế sau suýt bật cười thành tiếng.
Xe dừng trước cửa biệt thự.
Hoắc Dực Thần tắt máy.
Lăng Từ Vy đột nhiên quay sang .
“.”
“Hửm?”
“ bạn gái chưa?”
“Chưa.”
“À.”
Cô gật đầu.
Một giây sau, cô hỏi tiếp: “Vậy từng ngủ chung với mất trí nhớ chưa?”
KÉT.
Hoắc Dực Thần suýt đạp nhầm ph thành chân ga.
Xe khựng lại.
Lâm Thần phía sau thiếu chút nữa đập đầu vào ghế trước.
Trong xe im lặng ba giây.
Hoắc Dực Thần quay sang cô. Ánh mắt lạnh lùng. “…Cô vừa nói gì?”
Lăng Từ Vy chớp mắt.
“ chỉ hỏi thôi.”
“…”
“ sợ ngủ một .”
Lâm Thần quay mặt ra cửa sổ, cố gắng nhịn cười.
Ba bước vào biệt thự.
Cửa vừa mở ra, kh gian rộng lớn bên trong lập tức hiện ra.
Phòng khách trần cao, đèn chùm pha lê treo giữa phòng. Cầu thang xoắn dẫn lên tầng hai, hai bên tường treo tr trang trí đơn giản nhưng sang trọng.
Lăng Từ Vy đứng ngay cửa vài giây.
Cô qu một vòng.
“Nhà thật sự lớn.”
Hoắc Dực Thần đặt chìa khóa xe lên bàn.
Kh trả lời.
Lăng Từ Vy thêm vài bước vào trong.
Cô đèn chùm. sofa. cả cửa kính lớn hướng ra sân vườn.
“Cái đèn kia chắc đắt lắm.”
“…”
“Ghế này cũng đắt.”
“…”
Cô quay sang Hoắc Dực Thần.
“ thật sự giàu.”
Lâm Thần đứng phía sau cố nhịn cười.
Hoắc Dực Thần cô. “Mệt kh?”
Lăng Từ Vy gật đầu. “ một chút.”
Hoắc Dực Thần liếc lên tầng hai. “Đi lên trên nghỉ.”
Cô theo hướng chỉ.
“Phòng ở đâu?”
“Trên tầng.”
Lăng Từ Vy gật đầu lên cầu thang.
Lâm Thần đứng dưới theo.
Một lát sau, trên tầng vang lên tiếng mở cửa phòng.
Hoắc Dực Thần nhíu mày, cảm giác gì đó kh đúng.
lên tầng. Lâm Thần cũng theo sau.
Cửa phòng ngủ chính đang mở.
Lăng Từ Vy đứng trong phòng, qu.
Căn phòng rộng rãi, t màu tối đơn giản.
Chiếc giường lớn đặt ở giữa. Cửa kính sát đất ra sườn núi.
Cô quay đầu lại khi th Hoắc Dực Thần.
“Phòng này đẹp.”
Hoắc Dực Thần đứng ở cửa, kho tay dựa vào cửa.
“Đó là phòng ngủ của .”
Lăng Từ Vy chiếc giường thêm hai giây.
Sau đó quay lại .
“À.”
Tue Lam Da Thu
Hoắc Dực Thần cô vài giây. Sau đó nói bình thản: “Cô ở đây .”
Lâm Thần ngẩng lên, chút kh tin. “…Hả?”
“Cô cần nghỉ ngơi.”
“…”
“Ở đây yên tĩnh.”
Lăng Từ Vy thêm hai giây.
Sau đó thành thật hỏi: “Còn ?”
“Thư phòng, phòng cho khách.”
“…”
Cô chiếc giường lớn.
lại . “ nhường phòng cho à?”
Hoắc Dực Thần chỉ nói một câu ngắn gọn. “Cô là bệnh nhân.”
Lâm Thần đứng phía sau.
Trong đầu ta lập tức xuất hiện một suy nghĩ.
Hoắc tổng… từ khi nào biết nhường phòng ngủ cho khác vậy?
Hoắc Dực Thần quay đầu.
“Lâm Thần.”
“Vâng.”
“Chuẩn bị vài thứ.”
“?”
“Quần áo. Đồ vệ sinh cá nhân. Những thứ phụ nữ cần.”
Lâm Thần gật đầu. “Vâng, lát nữa sẽ cho mang tới.”
Lăng Từ Vy nghe vậy thì nói: “Kh cần nhiều đâu. Chỉ cần đủ dùng là được.”
Hoắc Dực Thần kh trả lời.
quay rời khỏi phòng. Tiện tay đóng cửa phòng lại.
Lăng Từ Vy đứng lại trong phòng ngủ vài giây.
Sau đó cô tới giường.
Ngồi xuống. Nệm mềm khiến cô khẽ nhún nhẹ.
“Giường này thật sự thoải mái.”
Ngoài hành lang, Lâm Thần theo Hoắc Dực Thần xuống cầu thang.
ta kh nhịn được hỏi:
“Hoắc tổng.”
“Ừ.”
“ thật sự nhường phòng ngủ cho cô ?”
Hoắc Dực Thần bước xuống bậc thang cuối cùng.
Giọng bình thản.
“Cô vừa trải qua tai nạn.”
“…”
“Cần nghỉ ngơi.”
Lâm Thần gật đầu. “Vâng.”
Nhưng trong lòng ta vẫn nghĩ.
Hoắc tổng của … bình thường kh kiểu dễ dung túng như vậy.
Còn trên tầng.
Lăng Từ Vy nằm ngửa trên chiếc giường lớn.
Cô lên trần nhà.
Khóe môi khẽ cong lên một chút.
Trái tim đập mạnh.
Hình như… đàn này kh lạnh lùng như lời đồn.
Nằm một lúc, Lăng Từ Vy dần chìm vào giấc ngủ.
Trong lúc cô ngủ, một đàn lặng lẽ vào phòng, nhẹ nhàng sửa lại chăn cho cô, còn ều chỉnh nhiệt độ máy lạnh phù hợp.
Chưa có bình luận nào cho chương này.