Cơn Bão Ghen Tuông
Chương 2:
Lúc này, Hứa Đình Đình l ra một tờ gi từ trong túi xách "Bốp!" một tiếng đặt mạnh lên bàn.
" cái này !" Cô ta hét lên: "Đây là những đứa trẻ ở vùng núi lớn kh thể học, thậm chí chúng nó còn kh nước sạch để uống, vậy mà cô lại tùy tiện vung tiền của bố mẹ để mời mọi ăn những thứ đắt tiền như vậy ? ghét nhất những ấm cô chiêu kh lương tâm như các !"
Hứa Đình Đình càng nói càng kích động, những nốt mụn trứng cá trên mặt đều đỏ bừng: "Trước kỳ thi đại học kh lo ôn tập cho tốt, cứ nhất định tổ chức tiệc sinh nhật gì đó, còn mượn d nghĩa muốn mọi thư giãn, kh là muốn khoe khoang nhà cô vài đồng tiền thối ? Nếu là mẹ cô thì đã đánh gãy chân cô !"
Nói , đột nhiên cô ta x đến bàn ăn, trước mặt tất cả các bạn cùng lớp, đổ hết tất cả thức ăn còn lại trên bàn vào thùng rác.
Một vài bạn học muốn ngăn cản nhưng lại bị cô ta trừng mắt lại một cách hung dữ: " là lớp phó học tập của lớp, kỳ thi đại học sắp đến , tất cả các đều nghe lời !"
"Dù mới là thật lòng tốt với các , Thịnh Hạ chỉ muốn dùng cách này để các mất cảnh giác, sau đó cô ta sẽ lén lút học hành chăm chỉ để đạt ểm cao, loại tiện nhân tâm cơ này là độc ác nhất! Những kẻ bợ đỡ cô ta như các , đúng là ngu ngốc đến mức kh giới hạn ? Bị lừa còn giúp ta đếm tiền nữa! Vì vậy khuyên các sau này tốt nhất đừng tiếp xúc với Thịnh Hạ, dù từ nhỏ đã sống ở vùng núi nghèo khó, từng trải qua vô số , thấu hiểu sự hiểm ác của lòng ."
Nghe những lời nói vu vơ của cô ta, và các bạn học đều ngơ ngác.
Ý tốt của đến chỗ cô ta lại biến thành hại ?
Nhưng cô ta đã chìm đắm trong bài diễn thuyết đầy nhiệt huyết của , quên hết mọi thứ.
" sinh ra ở vùng núi thuộc khu Hồng Sam, gia cảnh bần hàn, sâu sắc hiểu rõ từng đồng tiền bố mẹ kiếm được đều kh dễ dàng. Mùa hè thời tiết bốn mươi m độ, họ vẫn còn làm n, mùa đ vẫn còn giặt quần áo trong dòng nước lạnh buốt. Cho đến nay ở vùng núi vẫn còn nhiều kh thể học, kh đủ cơm ăn."
"Thịnh Hạ à, với tư cách là lớp phó học tập, cảm th vô cùng bất mãn với hành vi của cô, tuyên bố hủy bỏ bữa tiệc sinh nhật của cô, tuyệt đối kh cho phép loại phong khí xấu này ảnh hưởng đến các bạn học, đồng thời cũng sẽ báo cáo với giáo viên chủ nhiệm và hiệu trưởng về những gì cô đã làm hôm nay."
"So với những món hải sản hào nhoáng vô bổ này, nếu cô quá nhiều tiền kh tiêu hết thì thể dùng để mua vở ghi của cho các bạn học, trọn bộ tất cả các môn chỉ 699 tệ! Đảm bảo tăng ểm trong kỳ thi đại học!"
Cuối cùng kh nhịn được bật cười, quả nhiên lúc ta cực kỳ tức giận sẽ muốn cười.
Tiếng cười này, khiến bài diễn thuyết của Hứa Đình Đình đột ngột dừng lại.
"Khu Hồng Sam?" khẽ nhắc lại cái địa d quen thuộc này.
Đó chẳng là vùng núi mà gia đình tài trợ ?
Tối về đến ký túc xá, các bạn cùng phòng vẫn còn ấm ức vì chuyện hôm nay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/con-bao-ghen-tuong/chuong-2.html.]
"Nhỏ Hứa Đình Đình này bị làm kh vậy? Cô ta kh ăn thì thôi , còn hại mọi kh ai được ăn gì!" Tiểu Mỹ tức giận đ.ấ.m vào gối.
"Kh chỉ làm một lớp phó học tập thôi , ai kh biết còn tưởng cô ta là hiệu trưởng !"
"Đúng vậy đó, buồn cười nhất là cô ta lại bắt chúng ta mua vở ghi của cô ta, cái vở ghi nát bươm đó toàn là mua từ Pinduoduo vài hào bạc, vậy mà dám bán cho chúng ta 699 tệ! Thật sự coi chúng ta là đồ ngốc à?"
Bạn cùng phòng Lâm Mộc nằm trên giường, ngây lên trần nhà, thở dài một hơi.
"Cua hoàng đế, cá hồi, tôm hùm lớn, bánh kem lớn, một miếng cũng chưa được nếm..."
Khi th mọi đều đang buồn bã, vội vàng từ trong tủ lôi ra hộp quà trái cây mà mẹ gửi hôm qua.
"Mọi đừng buồn nữa, tớ còn chút hoa quả đây, ăn lót dạ trước , đợi kỳ thi đại học kết thúc, nhất định tớ sẽ mời mọi một bữa thịnh soạn hơn!"
"Oa!" Các bạn cùng phòng đều vây lại.
Trong hộp quà xếp gọn gàng những trái dâu tây căng mọng và xoài vàng ươm.
Mỗi trái đều trong suốt như pha lê, tỏa ra mùi hương trái cây quyến rũ.
"Cái này... đắt lắm kh?" Lâm Mộc cẩn thận cầm một trái dâu tây lên.
"Cái này là mẹ tớ đặt từ nước ngoài vận chuyển bằng đường hàng kh về cho tớ, hình như một hộp hơn năm nghìn tệ. Cụ thể thì tớ kh nhớ rõ nữa."
Lời vừa dứt thì đột nhiên cửa ký túc xá bị đạp mạnh ra.
Hứa Đình Đình giận dữ bước vào, kh nói hai lời đã hất đổ hộp trái cây trong tay .
Những trái cây đỏ tươi lăn lóc khắp sàn, cô ta còn chưa hả giận liền hung hăng giẫm lên vài cái.
Nước trái cây b.ắ.n tung tóe khắp ký túc xá, và các bạn cùng phòng đều ngơ ngác.
"Thịnh Hạ, là cô coi lời nói hôm nay như gió thoảng bên tai kh? tiền là thể tùy tiện vung tiền như thế ? Tám nghìn tệ tiền hoa quả, lại còn là hàng nhập khẩu nước ngoài, thế? Hoa quả trong nước kh xứng với ? biết các bác n dân vất vả thế nào kh? Họ thức khuya dậy sớm mỗi ngày, thậm chí đến cuối cùng nhiều loại hoa quả chỉ bán được vài hào một cân! thể sống tình một chút được kh, ít nhất là đừng làm hư các bạn! Nếu ai cũng tiêu tiền như ! Vậy thì xã hội sẽ sụp đổ mất!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.