Con Cái Nam Thành [Thập Niên]
Chương 111:
Nhưng khi cô bé quay lại lầu trên, lại phát hiện Thường Tiểu Mãn đã biến mất.
Thường Tĩnh tìm khắp hai bên phòng đều kh th Thường Tiểu Mãn, Thường Tiểu Mãn như thể bốc hơi khỏi nhân gian.
Toàn thân cô bé kh thể ngừng run rẩy, hàm dưới run bần bật như sắp rơi ra.
Thường Bổn Hoa xách hai cái xô rỗng từ tòa nhà số bảy chạy xuống lầu thì th hai th niên lạ mặt hoảng loạn chạy lướt qua cô, trong tay còn bế một đứa trẻ.
Ban đầu cô kh nhận ra, nhưng khi đứa bé khóc, cô lập tức nhận ra đó là tiếng khóc của Thường Tiểu Mãn.
Hai này cô chưa từng gặp bao giờ, lại còn lén lút như vậy. Thường Bổn Hoa lập tức nghĩ đến bọn buôn . Cô định hét to gọi , nhưng ngay khoảnh khắc há miệng, một ý nghĩ nhảy vào đầu cô –
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Thường Tiểu Mãn bị bắt , đối với cô chỉ lợi chứ kh hại.
Thứ nhất, cô luôn cảm th Thường Tiểu Mãn kh con của cả , nhưng cô kh tìm được bằng chứng. Nếu Thường Tiểu Mãn bị bắt , sau này cả cô kh cần nuôi con giúp khác.
Thứ hai, nếu Lý Lan Chi mãi kh sinh được con trai, thì gia sản nhà họ Thường sau này chỉ thể để lại cho con trai cô.
Cuối cùng là, vì nhà họ Thường quá nhiều con, cô luôn lo Lý Lan Chi sẽ trả Thường Tĩnh lại cho cô. Nếu Thường Tiểu Mãn bị bắt , mọi vấn đề đều sẽ được giải quyết.
Nghĩ đến đây, cô ngậm miệng, giả vờ như kh th và chạy thẳng về phía hàng đang xếp hàng.
Thường Minh Tùng nghe nói Đào Kiến Vĩ dẫn đến nhà, cũng lo sẽ xảy ra chuyện, bèn đưa xô cho Lý Lan Chi theo Lâm Phi Ngư về.
Kết quả được nửa đường, thì th Thường Tĩnh mặt trắng bệch chạy đến –
"Bố ơi, em trai... em trai mất tích ..."
Thường Minh Tùng bị vẻ mặt của cô bé dọa cho giật : "Lau nước mắt nói, em trai ?"
Thường Tĩnh run rẩy đến mức suýt ngất : "Nhà bà Chu dưới lầu bị cháy, con con con dập lửa, quay về thì em trai... mất tích ... đều là lỗi của con..."
Nói xong Thường Tĩnh ngất xỉu. Thường Minh Tùng giật , vội vàng ngồi xổm xuống véo nhân trung cho cô bé. Mãi mới tỉnh lại, Thường Tĩnh lại bị dọa đến kh nói nên lời.
Thường Minh Tùng giao cô bé cho Lâm Phi Ngư, bản thân phi như bay về nhà. Cả nhà lục tung mọi ngóc ngách, ngay cả gầm giường cũng tìm khắp, vẫn kh th bóng dáng Thường Tiểu Mãn.
ta khuỵu xuống đất, mặt tái mét.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/con-cai-nam-th-thap-nien/chuong-111.html.]
nh sau đó, mọi trong đại viện đều biết Thường Tiểu Mãn đã mất tích.
Mọi trong đại viện th vậy liền bỏ xếp hàng, đều giúp tìm kiếm Thường Tiểu Mãn.
Nhưng Thường Tiểu Mãn mới mười một tháng tuổi, vì quá yếu nên chưa học . Một đứa bé như vậy, nó thể chạy đâu được?
Lý Lan Chi như phát ên, ên cuồng gọi tên Thường Tiểu Mãn, nhưng mọi gần như đã lật tung cả đại viện lên, vẫn kh tìm th Thường Tiểu Mãn.
Dì Sáu Chu nói: "Chuyện này kh đúng , th tốt nhất là nên đến đồn c an một chuyến."
Đồng chí c an nh chóng đến, chuyên gia quả nhiên là khác.
Đồng chí c an nh chóng lần theo dấu vết tìm ra kẻ chủ mưu phía sau – họ của Đào Kiến Vĩ.
Thì ra Đào Kiến Vĩ sau khi bị Thường Mỹ đánh một trận vào năm ngoái vẫn luôn ôm hận trong lòng, ta kể chuyện này cho họ, còn kể cả chuyện nhà họ Thường một khoản tiền trợ cấp hậu hĩnh.
họ của Đào Kiến Vĩ là học sinh cấp ba, bên ngoài kết giao m bạn lưu m. Gần đây m tên lưu m này đang kẹt tiền, nghe chuyện tiền trợ cấp, bàn bạc một hồi liền nghĩ ra một cách kiếm tiền – bắt c Thường Tiểu Mãn, bắt nhà họ Thường giao tiền chuộc.
Thế là hai nhóm chia làm hai đường: Đào Kiến Vĩ và họ ta đánh lạc hướng Thường Mỹ và Thường Hoan; Lâm Phi Ngư báo lớn, lúc này trong nhà chỉ còn lại Thường Tĩnh một . Sau đó hai tên lưu m đốt lửa ở nhà họ Chu, nhân lúc Thường Tĩnh xuống dập lửa, hai bọn chúng bế Thường Tiểu Mãn .
Lý Lan Chi nghe xong lời này, lao tới tát liên tiếp vào mặt họ Đào Kiến Vĩ: " trả con cho ! trả con cho !"
Đồng chí c an tuy kh nỡ, nhưng vẫn bảo Thường Minh Tùng nh chóng kéo cô ra, bây giờ ều quan trọng nhất là nh chóng cứu đứa bé về.
Thường Minh Tùng tiến lên ôm chặt Lý Lan Chi, miệng nói: "Đừng như vậy, em đừng như vậy."
Đồng chí c an đưa họ mặt sưng đỏ , bảo ta dẫn đường tìm Thường Tiểu Mãn.
Thời gian trôi qua từng chút một, cứ tưởng rằng sẽ nh chóng tìm được về, nhưng cho đến khi trời tối hẳn vẫn kh tin tức.
Lý Lan Chi kh thể ngồi yên được nữa, đứng dậy ra ngoài: "Kh được, đến đồn c an hỏi, tại đến giờ vẫn chưa tìm th Tiểu Mãn?"
Đúng lúc này, một đồng chí c an bước vào, cau mày, giọng trầm thấp nói: "Đứa bé đã tìm th, các chị... với một chuyến đến bệnh viện."
Mắt Lý Lan Chi lập tức sáng rực: "Tìm th con ? Thật sự tìm th ? Tốt quá, tốt quá, với ngay."
Thường Minh Tùng lý trí hơn một chút, lập tức nghe ra ều bất thường: "Đồng chí, đứa bé lại ở bệnh viện? đứa bé bị thương kh?"
Chưa có bình luận nào cho chương này.