Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Con Cái Nam Thành [Thập Niên]

Chương 124:

Chương trước Chương sau

Thường Minh Tùng nhà hàng Bắc Viên với đèn lồng đung đưa trước mắt, kéo kéo quần áo trên , vuốt lại tóc, lúc này mới rảo bước vào.

Mặt tiền nhà hàng Bắc Viên tr mộc mạc th lịch, bên trong cầu nhỏ nước chảy, lối qu co hành lang uốn khúc, đình nước ở giữa cá bơi lội đùa giỡn, khắp nơi đều được bố trí cổ kính trang nhã, đồng thời lại tập hợp tinh hoa kiến trúc Lĩnh Nam, quả nhiên là một thế giới khác.

Nếu kh Chu “cờ thúi” hẹn đến nơi này, bản thân chắc c kh đủ dũng khí bước vào.

Thường Minh Tùng được nhân viên dẫn đến trước một phòng riêng, nhân viên còn chu đáo mở cửa cho , hoàn toàn khác biệt một trời một vực so với nhân viên quán ăn quốc do coi thường khác ở bên ngoài.

đã từng nghe nói ba nhà hàng vườn lớn từ lâu đã khôi phục dịch vụ truyền thống “ba siêng năng” và “bốn đưa lên bàn”. Cái gọi là ba siêng năng, tức là siêng năng tuần tra, siêng năng rót trà, siêng năng lau bàn, còn bốn đưa lên bàn là cơm, trà, ểm tâm và dụng cụ ăn uống đều được bưng lên bàn cho bạn, kh cần tự l, kh ngờ ngày cũng thể tự trải nghiệm dịch vụ này.

Cửa đẩy ra, Thường Minh Tùng th Chu “cờ thúi” đã gần một năm kh gặp, mắt lập tức trợn tròn.

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Chu “cờ thúi” ngồi trên ghế mặt mày hồng hào, trên mặc một chiếc áo măng tô màu vàng kem, cổ áo dựng đứng, tóc vuốt ngược ra sau thành kiểu đại bối đầu, bằng mắt thường cũng th bôi kh ít dầu vuốt tóc, thôi đã th thể xào được một đĩa thức ăn .

Chỗ nào còn chút nào dáng vẻ cùng đường, mặt mũi tro bụi như trước kia.

Chu “cờ thúi” th , vội vàng đứng dậy nói: “ Tùng, cuối cùng cũng đến ! Mau vào mau vào.”

đến kéo Thường Minh Tùng đang ngây , còn ra bên ngoài nhưng kh th ai khác: “Chị dâu đâu? Còn bọn trẻ nữa, kh em bảo đưa tất cả mọi đến ?”

Thường Minh Tùng th thái độ của Chu “cờ thúi” vẫn như xưa, lúc này mới hoàn hồn nói: “Chị dâu chú kh rảnh, nhà máy đang chạy nhiệm vụ sản xuất lớn đồ hộp trái cây, cô bận đến mức ngủ còn kh thời gian. Còn bọn trẻ thì làm ồn quá, nên kh mang chúng đến đây.”

Chủ yếu vẫn là lo lắng chỗ này tốn tiền quá, hơn nữa đến giờ vẫn kh hiểu Chu “cờ thúi” tại lại gọi đến chỗ này.

Chu “cờ thúi” kéo ngồi xuống vị trí bên cạnh nói: “Đ vui mới tốt, nhưng kh , lát nữa để nhân viên giúp đóng gói mang về.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/con-cai-nam-th-thap-nien/chuong-124.html.]

Thường Minh Tùng vẫn dè dặt, lại th chiếc áo măng tô dựng cổ của , liền nói: “Chú ra ngoài vội quá kh, ngay cả cổ áo măng tô dựng lên cũng kh phát hiện.”

Chu “cờ thúi” nghe vậy cười nói: “Kh kh phát hiện, mà là cố ý làm vậy.”

Thường Minh Tùng nói: “Cố ý? Hôm nay trời cũng đâu lạnh.”

Chu “cờ thúi” lại cười lên: “Xem ra Tùng kh xem bộ phim ‘Truy bắt’ mới được nhập khẩu từ Nhật Bản gần đây . Bộ phim này bây giờ ở nước ta nổi, chiếc áo măng tô trên em y hệt chiếc áo măng tô mà nam chính Đỗ Khâu trong phim mặc. Nghe nói chỉ vài ngày thôi mà cả nước đã bán được mười m vạn chiếc . Lát nữa ăn cơm xong, em đưa Tùng mua một chiếc nhé.”

Thường Minh Tùng vội vàng nói: “Kh cần kh cần, mặc đồng phục lao động là được , cái áo măng tô này, mặc làm kh tiện, vả lại cái này chắc c kh rẻ đâu nhỉ?”

thuận theo chiếc áo măng tô xuống, lúc này mới phát hiện đôi giày Chu “cờ thúi” đang dưới chân kh còn là đôi giày giải phóng trước kia, mà là một đôi giày da ba mảnh, được đánh xi sáng bóng, trong lòng càng thêm kinh ngạc.

Chu “cờ thúi” nói với giọng ệu thờ ơ: “Cũng kh đắt, chỉ m chục đồng thôi.”

Chỉ m chục đồng thôi!!

Thường Minh Tùng suýt nữa thì nghẹn lời vì câu nói này, lương của c nhân bình thường một tháng mới ba mươi m đồng, một chiếc áo măng tô đã hết cả tháng lương, ều mấu chốt là cái giọng ệu của Chu “cờ thúi” quá kỳ lạ.

Kỳ lạ hơn là sau đó Chu “cờ thúi” từ chiếc túi da đen mang theo rút ra một xấp tiền đặt lên bàn, đẩy qua nói: “ Tùng, đây là một ngàn đồng, hơn bốn trăm đồng là em và chị dâu đã vay của , số dư còn lại coi như em cảm ơn và chị dâu.”

Thường Minh Tùng hít một hơi lạnh, với vẻ mặt nghiêm trọng nói: “Chí Cường, chú nói thật cho biết, số tiền này chú l ở đâu ra, chú sẽ kh đã làm gì trái pháp luật đ chứ? coi chú như em ruột, nên cũng kh sợ đắc tội chú, chuyện phạm pháp chú tuyệt đối kh được làm!”

Chu “cờ thúi” đ.ấ.m nhẹ một quyền vào vai , cười nói: “ Tùng coi em là thế nào? Em chắc c sẽ kh làm chuyện phạm pháp, số tiền này sạch sẽ, cứ nhận .”

Thường Minh Tùng kiên quyết nói: “Chú kh nói rõ số tiền, số tiền này nói gì cũng kh thể nhận.”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...