Con Cái Nam Thành [Thập Niên]
Chương 131:
Bà nội Tô nói: “Nhưng này mới ly hôn chưa đầy nửa năm, tái hôn nh như vậy, mẹ th nên chậm lại xem xét kỹ hơn thì ổn thỏa hơn.”
Còn một ểm bà kh nói, nhiều cho rằng Mai Vi Dân để lại nhà cho vợ cũ là biểu hiện của tình nghĩa, nhưng nếu thật sự tình nghĩa thì lại ly hôn chứ?
Huống chi mới ly hôn chưa đầy nửa năm đã tái hôn, bà luôn cảm th gì đó kh ổn.
Nhưng Lưu Tú Nghiên kh nghe lọt tai, cô bị tình yêu làm cho mê : “Mẹ, rốt cuộc mẹ muốn nói gì? Nhân cách của Vi Dân kh chút vấn đề nào, hơn nữa còn chị Thái bảo đảm, chẳng lẽ chị Thái còn thể hại con ?”
Bà nội Tô thở dài: “Mẹ chỉ muốn con cẩn trọng một chút, một khi đã bước vào hôn nhân hối hận thì kh kịp nữa.”
Lưu Tú Nghiên sa sầm mặt: “Con khó khăn lắm mới gặp được một đàn tốt, mẹ lại còn muốn gây khó dễ đủ kiểu, bới l tìm vết, mẹ kh muốn con được hạnh phúc ?”
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Lời đã nói đến mức này, nếu tiếp tục khuyên can chắc c sẽ làm tổn thương tình cảm.
Bà nội Tô hé miệng, cuối cùng kh nói gì cả.
Tô Chí Huy ban đầu phản đối mẹ tái hôn, nhưng sau khi Mai Vi Dân dẫn bé trung tâm thương mại mua một đôi giày thể thao trắng hiệu Hồi Lực, lại còn mua cho một chiếc xe tăng đồ chơi y như thật, thì bé liền miệng gọi “bố” ngay.
Còn về ý kiến của con trai cả Tô Chí Khiêm, Lưu Tú Nghiên chẳng để vào lòng.
Hay nói cách khác, trong lòng cô , Tô Chí Khiêm chỉ thể một ý kiến duy nhất, đó là chấp nhận.
Mùng ba Tết, c đoàn nhà máy mượn một chiếc máy nổ bỏng ngô hình thùng sắt từ các nhà máy khác, ngay lập tức, một hàng dài đã xếp đầy trước cổng đại viện.
Lâm Phi Ngư và Thường Tĩnh nghe tiếng rao thì lập tức múc một bát lớn gạo từ nhà, cầm theo túi vải màn xếp hàng.
Chiếc máy nổ bỏng ngô hình thùng sắt đen sì, bụng tròn vo, khung quay liên tục xoay, khoảng mười phút là nổ xong một mẻ bỏng ngô.
Khắp đại viện vang lên tiếng “bùm bùm” liên tục, bỏng ngô vừa nổ xong thơm lừng giòn tan, ăn vào thì thơm khỏi nói.
Xếp hàng nửa tiếng mới đến lượt Lâm Phi Ngư và Thường Tĩnh, cả hai bịt tai, nhưng vẫn nghe th tiếng nổ lớn. Bỏng ngô thơm lừng được cho vào túi vải màn, hai cô bé vui vẻ xách về nhà.
Bước vào phòng khách lại kh th Thường Hoan đâu.
Điều này kh giống tính cách của con bé, bình thường hễ nghe th đồ ăn là nó đã x đến .
Lâm Phi Ngư còn tưởng cô bé đã chơi, ai dè vừa bước vào phòng ngủ, liền th cô bé đang cầm một cuốn sổ, đọc một cách say sưa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/con-cai-nam-th-thap-nien/chuong-131.html.]
Nghe th tiếng bước chân, Thường Hoan ngẩng đầu lên, nở một nụ cười kỳ quái với Lâm Phi Ngư: “Mùng một Tết, dì Lưu dẫn yêu đến tuyên bố tin tái hôn cho mọi , con th Chí Khiêm buồn bã cúi đầu, con th nắm chặt hai tay thành quyền, con th lén dì Lưu nhiều lần, khoảnh khắc đó, con đồng cảm mà cảm th buồn cho Chí Khiêm…”
Cùng với những câu nói Thường Hoan đọc ra, adrenaline của Lâm Phi Ngư kh ngừng tăng vọt, cô bé cảm th lồng n.g.ự.c thắt lại, khó thở: “Trả lại sổ nhật ký cho tớ!”
Thường Hoan lắc lắc cuốn sổ nhật ký trong tay, cười nói: “Thì ra lén lút trốn chúng tớ viết nhiều nhật ký như vậy à, tớ xem xem nói xấu tớ trong nhật ký kh.”
Vừa nói cô bé vừa lật xem trước mặt Lâm Phi Ngư.
Cô bé trừng mắt Thường Hoan, mạch m.á.u sắp tức đến nổ tung: “Tớ nói lần cuối cùng, trả lại sổ nhật ký cho tớ!”
Thường Hoan bĩu môi nói: “Tớ vì trả lại cho ? Trên này viết tên kh? Tớ nhặt được dưới gầm giường, chứng minh cuốn nhật ký này là của … Á á… Lâm Phi Ngư ên ? Mau bỏ tóc tớ ra!”
Thường Tĩnh nghe th động tĩnh chạy vào, liền th Lâm Phi Ngư túm tóc Thường Hoan, hai đang vật lộn trên sàn nhà.
“Chị hai, chị ba, hai đừng đánh nhau nữa, mau dừng tay !”
Thường Tĩnh lo lắng đến rơi nước mắt.
Lâm Phi Ngư mím chặt môi thành một đường thẳng, mặt tức đến đỏ bừng, dùng sức một cái, cô bé giật đứt một nắm tóc lớn của Thường Hoan, Thường Hoan đau đớn hét lớn.
“Lâm Phi Ngư cái đồ ăn bám c.h.ế.t tiệt, sẽ bảo bố đuổi cô ra khỏi nhà!”
“Kẻ nên ra ngoài là các ! Đây là nhà của bố !”
“Bố cô c.h.ế.t , mẹ cô gả cho bố , đây là nhà của , chúng đều họ Thường, chỉ cô họ Lâm, cô chính là đồ ăn bám!”
“ kh đồ ăn bám!”
Nước mắt nh chóng tràn lên khóe mắt, Lâm Phi Ngư kh muốn khóc, nhưng cô bé kh thể kiểm soát được.
Th Lâm Phi Ngư bị chọc khóc, Thường Hoan càng đắc ý hơn, từ dưới đất bò dậy nói: “Cô chính là đồ ăn bám! Cô út nói , kh chỉ căn nhà này, mà cả tiền trợ cấp tử tuất của bố cô cũng là của chúng !”
Lâm Phi Ngư cố gắng kìm nén cơn giận dữ sắp phun trào.
Ngay sau đó, Thường Hoan nhấc chân, một cú đá khiến cuốn nhật ký bay : “Kh xem thì kh xem, ai thèm cái nhật ký thối của cô!”
Chết tiệt!
Lâm Phi Ngư bò dậy, dồn hết sức lực đẩy Thường Hoan một cái.
Chưa có bình luận nào cho chương này.