Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Con Cái Nam Thành [Thập Niên]

Chương 162:

Chương trước Chương sau

Sau khi đoàn rời , nhà trở nên yên tĩnh.

Tô Chí Huy cũng giống Thường Hoan, đều thuộc loại vô tư lự, vừa vứt bút xuống đã định chạy sang nhà họ Thường xem TV, nhưng chưa kịp chạy ra đã bị trai tóm l cánh tay.

Tô Chí Huy bực bội nói: “ làm gì vậy? Bu em ra mau! Sở Lưu Hương sắp chiếu , em mà muộn là kh xem được đâu!”

Tô Chí Khiêm nói: “Làm xong bài tập mới được chơi, từ nay về sau em kh được ham chơi như vậy nữa, biết ều hơn !”

Tô Chí Huy đ.ấ.m đá vào trai: “ là cái thá gì mà quản em! Mau bu em ra!”

Tô Chí Khiêm tát một cái, lạnh lùng nói: “Hoặc là về làm bài tập, hoặc là sau này đừng gọi nữa!”

Tô Chí Huy đứng sững tại chỗ.

Trước đây trai cũng hay quản , nhưng chỉ cần làm nũng mè nheo, trai chắc c sẽ kh làm gì được , hôm nay kh biết đã uống nhầm thuốc gì .

Nhưng trai khi tức giận tr cũng đáng sợ thật.

Đợi Tô Chí Huy hằm hè về chỗ ngồi làm bài tập, Tô Chí Khiêm mới quay lại phòng ngủ, l đôi giày chạy trắng đặt dưới gầm giường ra, mang vào nhà vệ sinh lau lau lại thật kỹ, sau đó dùng khăn khô lau sạch, cuối cùng cẩn thận cho vào cặp sách.

Tô Chí Huy vẫn luôn lén lút quan sát trai, th vậy kh kìm được hỏi: “, đôi giày chạy trắng của hôm qua kh vừa mới lau xong ? lại l ra lau nữa?”

Tô Chí Khiêm nói: “Chuyện của em đừng quản, bài tập làm xong chưa?”

Tô Chí Huy làm mặt quỷ, kh nói thêm lời nào.

Ngày hôm sau, Tô Chí Khiêm mang đôi giày chạy trắng đến trường bán, đổi về chín đồng tiền đưa cho bà nội.

Bà nội Tô th l ra nhiều tiền như vậy, sững một lát, nh chóng phản ứng lại: “Con đã bán đôi giày kh?”

Tô Chí Khiêm gật đầu: “Hôm qua lời bà và mẹ cãi nhau trong phòng ngủ cháu đều nghe th , tiền trong nhà đều bị đó l mất, nhà bây giờ đang cần tiền gấp, nên cháu đã bán đôi giày cho bạn trong lớp.”

Bà nội Tô nước mắt chảy ròng ròng: “Mẹ con hồ đồ quá! Bị đó m câu mật ngọt đã móc hết tất cả tiền tiết kiệm trong nhà, đó là tiền xương m.á.u mà bố con đã đổi bằng cả mạng sống đ! Bà lỗi với các con, kh giữ được tiền cho các con!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/con-cai-nam-th-thap-nien/chuong-162.html.]

Những năm nay bà một bộ quần áo vá víu mặc m chục năm cũng kh nỡ vứt, bình thường một đồng tiền còn muốn xẻ làm đôi để tiêu, vậy mà Lưu Tú Nghiên lại lén l tiền cho đàn khác dùng!

Nếu tiền là do Mai Vi Dân ăn trộm, bà còn thể đến đồn c an báo án, nhưng số tiền đó lại là do Lưu Tú Nghiên đích thân l !

Để kh cho bà phát hiện, cô ta còn đặc biệt bỏ một xấp gi vào hộp sắt, đến tận hôm qua bà mới phát hiện ngoài lớp mỏng bên trên là tiền thật, số tiền bên dưới đã bị đánh tráo từ lâu!

Bà đã sớm nhắc nhở Lưu Tú Nghiên, Mai Vi Dân này kh đáng tin, bảo cô quan sát lâu hơn một chút hẵng kết hôn, cô ta lại kh tin, còn trách bà cái mẹ chồng cũ này cản trở cô ta tìm kiếm hạnh phúc!

Đáng thương nhất vẫn là hai đứa cháu nội của bà, đặc biệt là Tô Chí Khiêm, từ nhỏ đã kh được sống những ngày tháng tốt đẹp, mua cho nó một đôi giày tốt, mới một lần đã bán .

Tô Chí Khiêm vươn tay ôm l bà nội, an ủi: “Bà nội đừng buồn, tiền mất thể kiếm lại, chỉ cần cả nhà chúng ta đều khỏe mạnh, ều đó quan trọng hơn tất cả.”

Bà nội Tô ôm đứa cháu trai cả khóc lâu.

Lưu Tú Nghiên bị viêm phổi nằm viện hai ngày, trong thời gian đó Lý Lan Chi ngày nào cũng nấu c mang đến bệnh viện cho cô uống, nhưng Lưu Tú Nghiên kh những kh biết ơn, mà còn nói bóng nói gió đủ kiểu với cô.

Đến cả La Nguyệt Giao, một đơn giản như vậy cũng nhận ra: “ cảm th Tú Nghiên ý kiến với chị vậy?”

Lý Lan Chi nói: “Chắc là ta bị bệnh kh thoải mái, cộng thêm lại xảy ra chuyện như vậy, cũng thể hiểu được.”

La Nguyệt Giao: “Chị kh giận ?”

Lý Lan Chi: “Trước đây chuyện, cũng là Tú Nghiên ngày nào cũng nấu c cho , chúng ta là hàng xóm, nên th cảm cho nhau là .”

Lưu Tú Nghiên vừa xuất viện liền chặn chị Thái.

Lần này cô đã khôn ra, trực tiếp đến nhà chị Thái, chị Thái một ngày kh gặp cô, cô liền một ngày kh rời .

Phó chủ nhiệm Thái bị ép đến mức kh còn cách nào khác, đành cứng đầu xuất hiện.

Lưu Tú Nghiên vừa th liền x lên, nắm l cổ tay cô kích động nói: “Chị Thái chị hại em thảm quá! Bây giờ em trở thành trò cười trong mắt mọi , tại chị lại đối xử với em như vậy?!”

So với cô, Phó chủ nhiệm Thái bình tĩnh hơn nhiều, phản tay nắm l cổ tay cô nói: “Tú Nghiên em bình tĩnh đã, ngồi xuống nghe chị nói rõ ràng.”

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Lưu Tú Nghiên vẫn luôn coi Phó chủ nhiệm Thái là đối tượng cần l lòng, hy vọng sau này cô thể sắp xếp cho con trai út của một c việc tốt, khi ta ều cầu cạnh, tư thế sẽ thấp hơn một bậc.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...