Con Cái Nam Thành [Thập Niên]
Chương 268:
Thường Hoan sau khi thực tập xong sẽ được phân c về bệnh viện làm việc, làm y tá thì hơi vất vả một chút, nhưng cái được là c việc ổn định, lại của bệnh viện, sau này ốm đau cũng kh lo lắng. Thực ra bà nhắm đến đầu tiên là Lâm Phi Ngư, nhưng với thành tích học tập của Lâm Phi Ngư chắc c sẽ đỗ vào đại học trọng ểm, Lý Lan Chi sẽ kh để con gái gả cho Tô Chí Huy, vì vậy bà đành lùi một bước chọn Thường Hoan.
Ai ngờ Thường Hoan lại vô duyên đến thế, làm con trai cưng của bà tức đến ba ngày kh ăn cơm, bà lập tức loại Thường Hoan khỏi d sách. Bà muốn tìm cho con trai út một cô con dâu ngoan ngoãn, nghe lời, loại như Thường Hoan tuyệt đối kh được.
Lâm Phi Ngư và Thường Hoan nhờ vậy mà thoát được một kiếp.
Nhà họ Tô kh hứng thú tham gia các hoạt động của khu đại viện số 18, nhưng đêm giao thừa ăn cơm đoàn viên, Khương San lại xuất hiện trên bàn ăn của nhà họ Tô.
Nửa năm nay, Khương San thường xuyên ra vào nhà họ Tô. Mỗi lần Tô Chí Khiêm từ trường về, Khương San sẽ xuất hiện ở nhà họ Tô sau một tiếng đồng hồ. Dùng đầu ngón chân cũng thể đoán được mật báo chính là Lưu Tú Nghiên. Đối với chuyện này, Tô Chí Khiêm vừa tức vừa bất lực.
Nhưng hôm nay là đêm giao thừa, ý nghĩa khác hẳn. Khương San xuất hiện ở nhà họ Tô vào lúc này, sau này cho dù Tô Chí Khiêm giải thích thế nào với mọi trong đại viện rằng kh yêu Khương San, e rằng mọi cũng sẽ kh tin nữa.
mẹ , Lưu Tú Nghiên thoáng cái đã ra đang nghĩ gì, lợi dụng lúc bưng đồ ăn, bà ra lệnh cho : “Con lo mà tiếp đón San San cho tốt vào. Mẹ cũng nói thẳng với con, mẹ chỉ nhận San San làm con dâu tương lai thôi!”
Tô Chí Khiêm bất mãn kêu lên một tiếng: “Mẹ, con chỉ coi Khương San là bạn bình thường! Con kh tình cảm nam nữ với cô !”
Lưu Tú Nghiên nói: “ xưa còn chưa gặp mặt đã kết hôn, chẳng vẫn sống cả đời đó ? Còn mẹ và bố con trước khi kết hôn cũng chỉ gặp nhau một lần, chỉ bây giờ mới đỏng đảnh, đòi tự do yêu đương, tự do quá đà dễ sinh chuyện! Vì chuyện của em con, mẹ đã vay nhà họ Khương năm trăm đồng, bây giờ vẫn chưa trả hết, con bớt gây rắc rối cho mẹ !”
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Tô Chí Khiêm nói: “Con sang năm tốt nghiệp , đợi tốt nghiệp xong, con nhất định sẽ trả gấp đôi tiền cho nhà họ Khương, nhưng con kh thể vì lý do này mà ở bên Khương San.”
Lưu Tú Nghiên trực tiếp cho một cái tát: “Trả được tiền, con trả được ân tình kh? Vả lại Khương San ểm nào kh tốt? Gia cảnh tốt, cũng xinh đẹp, quan trọng nhất là một lòng một dạ với con, con còn gì mà kh hài lòng nữa? Bưng thịt gà ra ngoài cho mẹ!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/con-cai-nam-th-thap-nien/chuong-268.html.]
Tô Chí Khiêm đầy căm phẫn và tủi thân, hai mắt đỏ hoe, đúng lúc này, bên cạnh truyền đến tiếng ho của bà nội. Nắm đ.ấ.m siết chặt trong tích tắc đã bu lỏng.
Từ khi vào đ, bà nội Tô đã đổ bệnh. Tô Chí Khiêm đã khuyên nhiều lần, nhưng bà vẫn kh chịu bệnh viện kiểm tra.
Đêm giao thừa này, bất kể là nhà họ Thường, nhà họ Tô hay nhà họ Chu, kh gia đình nào đón Tết một cách thoải mái.
Mùng một Tết, Lưu Tú Nghiên bảo Tô Chí Khiêm đưa Khương San hẹn hò, Tô Chí Khiêm tìm một cái cớ để trốn ra ngoài. lang thang một vòng bên ngoài, cuối cùng ghé vào bệnh viện nơi Thường Hoan đang thực tập. muốn nhờ Thường Hoan giúp hỏi tình hình của bà nội.
Vào bệnh viện, hỏi nhân viên quầy hướng dẫn, sau đó về phía khoa nơi Thường Hoan thực tập. Ai ngờ vừa đến khoa phụ sản, từ xa đã th Thường Hoan đang ngồi xổm ở hành lang, tay ôm bụng, mặt trắng bệch như gi dán tường.
vội vàng chạy tới hỏi: “Thường Hoan, em thế này? Khó chịu ở đâu à?”
Thường Hoan ngẩng đầu th là , trong mắt thoáng qua vẻ ngạc nhiên: “ Chí Khiêm, lại ở đây? Em… bụng em hơi đau.”
Mặt đã trắng bệch như vậy, lại chỉ là hơi đau. Tô Chí Khiêm th cô ấp úng, liền đoán ra chuyện gì, chút ngượng nghịu đỡ Thường Hoan đứng dậy: “ đưa em về nghỉ ngơi.”
Thường Hoan đau đến toát mồ hôi lạnh, ngay cả đứng cũng kh vững, cả dựa vào lòng Tô Chí Khiêm: “Kh thể về nghỉ, em còn trực ca.”
Tô Chí Khiêm nói: “Em thế này còn trực ca làm được, lãnh đạo của các em ở đâu, giúp em xin nghỉ phép.”
Vì Thường Hoan đau quá dữ dội, lãnh đạo biết chuyện liền sảng khoái đồng ý cho nghỉ phép. Tô Chí Khiêm lại đến tiệm tạp hóa trong bệnh viện mua đường đỏ, pha cho Thường Hoan uống xong mới đỡ cô về.
Ngày hôm sau, khi Thường Hoan trở lại trực ca, đồng nghiệp trực cùng cô cô vẻ đầy ngưỡng mộ nói: “Đây chính là hàng xóm sinh viên mà thường xuyên nhắc đến ? Chẳng lẽ ý với thật à, nếu kh thì tại lại tốt với như vậy?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.