Con Cái Nam Thành [Thập Niên]
Chương 312:
Câu nói này khiến bà Sáu Chu nghẹn lời.
Trong lòng Chu Thúy Phương lạnh giá từng hồi.
Nói là lực bất tòng tâm, nói cho cùng bọn họ cũng chỉ là quan tâm đến hai đứa con trai hơn mà thôi.
La Nguyệt Kiều, nãy giờ im lặng, chợt nói: “Theo thì Tiểu Kiệt cứ để nó ở lại nhà lão Trương , cô chi bằng tr thủ lúc còn trẻ tìm khác mà l chồng sớm, sau này sinh thêm đứa nữa, đến lúc đó Tiểu Kiệt về hay kh, cô cũng kh cần lo lắng sau này kh ai nuôi dưỡng …”
Lãnh Hàn Hạ Vũ
“Cô câm miệng!” Chu Thúy Phương đột nhiên vớ l hộp cơm nhôm ném về phía La Nguyệt Kiều.
La Nguyệt Kiều sợ hãi lùi lại hai bước, mặt đầy vẻ vô tội nói: “Cô làm gì mà l đồ đập ? là thật lòng nghĩ cho cô đó chứ.”
Chu Thúy Phương run rẩy toàn thân.
Một số ký ức giống như những cái gai găm vào lòng bàn tay, rút ra sẽ chảy máu, kh rút thì âm ỉ nhói đau.
Ban đầu cô nghĩ chỉ cần lần này nhà chịu đứng ra làm chỗ dựa cho cô, thì mười năm chuyện cũ của thời th niên trí thức sẽ chôn chặt trong lòng, từ nay về sau cô tuyệt đối sẽ kh nhắc đến chuyện cũ nữa.
Thế nhưng bọn họ và năm xưa ép cô hạ hương thì y hệt nhau!
Tuyệt vọng như thủy triều dâng nhấn chìm cô trong chốc lát, cô khản giọng gào khóc: “Năm đó m kh màng sống c.h.ế.t của , bây giờ ngay cả cháu ngoại cũng kh quan tâm! Được thôi, sẽ mua vé tàu về, cùng đám súc vật nhà họ Trương c.h.ế.t chung!”
Tiếng khóc và tiếng gào thét của Chu Thúy Phương đã thu hút sự tò mò của hàng xóm, thò đầu vào cửa sổ nhà họ Chu: “Nhà họ Chu lại làm loạn gì thế?”
“ Thúy Phương khóc thảm thế? Mặc dù sau này dựa vào con trai để dưỡng già, nhưng con gái cũng là m.á.u mủ ruột thịt, dù thiên vị cũng kh nên đối xử như vậy chứ.”
Nghe hàng xóm bàn tán, hai bà Sáu Chu vốn sĩ diện, mặt đỏ bừng.
“Đủ chưa hả?!” Chu Quốc Tài gầm lên, đạp mạnh vào cái ghế.
Chương Tần kéo ghế gỗ ra, chân ghế cào trên nền xi măng phát ra tiếng chói tai.
“Cô cố ý kh?” Chu Quốc Tài đá trượt, suýt nữa thì ngã sấp, bất mãn trừng mắt Chương Tần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/con-cai-nam-th-thap-nien/chuong-312.html.]
Chương Tần kh ta, quay sang chị dâu đang khóc kh thành tiếng: “Chị cả đừng lo, mọi việc chưa đến mức đó đâu.”
Chu Thúy Phương như vớ được cọng rơm cứu mạng, nắm chặt l cô: “Chương Tần em cách gì kh? Chỉ cần thể đón Tiểu Kiệt về, chị cái gì cũng nguyện ý!”
Chương Tần vỗ vỗ mu bàn tay cô nói: “Cũng là phụ nữ và là mẹ, tâm trạng của chị em hiểu. Nhưng em cũng kh dám chắc cách của em nhất định hiệu quả.”
Đây là lời nói ấm áp nhất Chu Thúy Phương nghe được từ khi về nhà, cô lau nước mắt gật đầu: “Cảm ơn em Chương Tần, chỉ em là thật lòng nghĩ cho mẹ con chị. Em cứ nói , cho dù cuối cùng kh thể cứu được Tiểu Kiệt về, chị cũng sẽ kh trách em.”
Lời này như tát vào mặt những còn lại trong nhà họ Chu, khiến lòng họ khó chịu vô cùng.
Chương Tần nói: “Nhà họ Trương chỉ nhận tiền kh nhận , Trương Căn còn thể sinh con nữa, chúng ta cứ l tiền mà đập.”
Chu Thúy Phương sững : “Em nói là dùng tiền để chuộc Tiểu Kiệt về ?”
Chương Tần gật đầu: “Trương Căn mới ba mươi m tuổi, ở tuổi này chắc c sau này ta sẽ tái hôn, còn những đứa con khác, nên chỉ cần đưa đủ tiền, bọn họ tám chín phần mười sẽ chọn bỏ Tiểu Kiệt.”
Chu Thúy Phương nói: “Nhưng lỡ bọn họ hét giá trên trời thì ? Kh chị tiếc tiền, mà là cả nhà họ Trương kh thứ tốt lành gì, chị chỉ lo bọn họ ra cái giá mà chúng ta kh thể đáp ứng được.”
Về làm việc năm năm, mỗi tháng cô ngoài việc gửi tiền cho nhà họ Trương, bên này cũng gửi tiền sinh hoạt phí về nhà, nên số tiền tiết kiệm được ít ỏi. Nếu nhà họ Trương hét giá trên trời, cô thật sự là kh còn chút cách nào.
Chương Tần dừng lại một chút, nói ra một câu kinh : “Vậy thì chị cứ đồng ý với bọn họ, đồng ý quay về tái hôn với Trương Căn.”
Lời này vừa thốt ra, hiện trường im lặng m giây.
Bà Sáu Chu là đầu tiên kh tán thành: “Kh được! Khó khăn lắm mới bò ra khỏi cái hố lửa nhà họ Trương, thể nhảy trở lại được chứ?”
Chu Quốc Tài cười chế giễu: “ còn tưởng cô cách gì hay ho chứ? Kết quả là thế này thôi ?”
Chu Thúy Phương lại như đã hạ quyết tâm: “Được, nếu kh cách nào, vậy thì con sẽ quay về tái hôn với Trương Căn.”
Dù thế nào nữa, cô cũng ở bên cạnh con, cô kh thể để chuyện của Tiểu Ni xảy ra lần nữa.
Chương Tần nói: “Đừng vội, nghe em nói hết đã, đến lúc đó chị cứ nói với bọn họ, bên Quảng Châu này một phụ nữ vì kh chịu nổi bạo lực gia đình của chồng, nên đã dùng thuốc chuột đầu độc cả nhà chồng c.h.ế.t sạch, cả nhà ngày nào cũng sống chung, kiểu gì cũng tìm được cơ hội hạ độc.”
Mắt Chu Thúy Phương bỗng sáng rực: “Chỉ ngàn ngày làm kẻ trộm, chứ kh ngàn ngày phòng kẻ trộm, chị nói vậy bọn chúng nhất định sẽ sợ hãi, cái gia đình đó quý mạng nhất mà!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.