Con Cái Nam Thành [Thập Niên]
Chương 438:
Hà Tuấn rõ ràng kh nhận được sóng ện não của cô.
Trán ta rịn mồ hôi mỏng, ấp úng mở lời: “Lâm, bạn Lâm, bạn Hoàng, hai bạn đến l, l đồ à?”
Lâm Phi Ngư và A Trân nhau, đồng thời gật đầu.
Hà Tuấn căng thẳng đến nỗi ngón tay run rẩy, l hết dũng khí nói: “Hay là… giúp hai bạn bê về nhé?”
Lâm Phi Ngư vừa định từ chối, A Trân đã cười tủm tỉm đồng ý: “Được thôi, vậy làm phiền bạn Hà .”
Mắt Hà Tuấn lập tức sáng rực lên, cả khuôn mặt đỏ bừng như tôm luộc, ngay cả vành tai cũng ửng hồng.
ta luống cuống nhận l gói hàng, đầu ngón tay vô tình chạm vào mu bàn tay Lâm Phi Ngư, lập tức giật như bị ện giật, suýt nữa làm rơi thùng hàng xuống đất.
A Trân th vậy, cố ý kéo dài giọng: “Bạn Hà ơi, bạn được kh đó? Đừng mà cố sức –”
“Kh, kh vấn đề gì!” Hà Tuấn vội vàng ôm chặt thùng hàng, giọng nói căng thẳng, “, nhất định sẽ cẩn thận!”
A Trân hài lòng gật đầu, giả vờ vô tình bổ sung: “Gói hàng này là yêu của Phi Ngư đặc biệt gửi từ Thượng Hải về đó, nếu làm hỏng, Phi Ngư nhà chúng sẽ đau lòng lắm.”
Lời vừa dứt, sắc mặt Hà Tuấn “xoẹt” một cái trắng bệch, cánh tay cứng đờ giữa kh trung, cả như bị dội một gáo nước lạnh.
A Trân dường như kh nhận th sự bất thường của ta, khoác tay Lâm Phi Ngư bước .
Đi được một đoạn khá xa, Lâm Phi Ngư mới kéo kéo tay cô, hạ giọng nói: “ làm gì mà lại để ta khiêng vậy? Hai đứa đâu kh khiêng nổi…”
A Trân ghé sát tai cô, giọng nói còn nhỏ hơn: “ đừng nghĩ tớ nhiều chuyện, tớ làm vậy là vì tốt cho . Gần đây đồn thổi, nói và bạn Giang chia tay , Hà Tuấn tám phần là nghe được m lời này, m ngày nay cứ lảng vảng dưới ký túc xá, hôm nay lại trùng hợp xuất hiện ở bưu ện…”
Cô dừng lại một chút, vẻ mặt trở nên nghiêm túc: “Năm sau chúng ta sẽ tốt nghiệp và phân c c việc , lỡ bịa đặt nói đong đưa Hà Tuấn, hoặc bắt cá hai tay, đến lúc đó ảnh hưởng đến việc phân c thì rắc rối lắm, nên chi bằng nhân cơ hội này để ta sớm hết hy vọng, kẻo sau này lại ảnh hưởng đến .”
Lâm Phi Ngư lúc này mới vỡ lẽ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/con-cai-nam-th-thap-nien/chuong-438.html.]
Khoảng thời gian này cô vì chuyện của Giang Khởi Mộ mà tâm trạng sa sút, lại hoàn toàn kh để ý đến những lời đồn đại này.
Cô cảm kích nắm tay A Trân: “May mà nhắc nhở tớ, bữa khác tớ mời uống trà sáng.”
A Trân nghe vậy bật cười khúc khích: “ Quảng Đ chúng tớ thích nói ‘đắc nhàn ẩm trà’ nhất, nhưng lời này thường là lời nói su. Nếu kh hiểu tính , tớ thật sự sẽ nghĩ lừa tớ đ. Tớ cũng kh cần mời tớ uống trà, ở cổng sau trường mới mở một quán, món phở cuốn nhân quẩy của nhà họ ngon tuyệt cú mèo! Lớp phở mềm dẻo bọc l miếng quẩy giòn rụm, nghe nói ngon lắm.”
Nghe cô nói vậy, Lâm Phi Ngư cũng kh nhịn được cười thành tiếng: “Kh lừa đâu, nếu đã nói vậy, vậy lát nữa tớ mời ăn phở cuốn ở quán đó.”
“Vậy là định nhé!”
Phía sau hai , Hà Tuấn ôm thùng hàng, ánh mắt vẫn luôn dõi theo bóng lưng Lâm Phi Ngư.
Đến cổng trường, A Trân đột nhiên quay : “Bạn Hà, gửi đến đây thôi nhé, quãng đường còn lại chúng tự được, dù …”. Cô cười ý vị thâm sâu, “ và Phi Ngư đều là đã yêu, để khác th dễ hiểu lầm lắm, bạn nói đúng kh?”
Vẻ mặt của Hà Tuấn càng tái nhợt hơn, gật đầu một cách máy móc: "... nói đúng, quả thật là nên chú ý."
đờ đẫn đưa gói đồ cho A Trân, đứng tại chỗ hai rời .
Cho đến khi bóng dáng Lâm Phi Ngư khuất dạng ở góc rẽ, mới thất thần, rệu rã lê từng bước nặng nề rời .
Trở về ký túc xá, Lâm Phi Ngư mở gói đồ, bên trong đầy ắp đặc sản Thượng Hải và đồ ăn vặt nhập khẩu: bánh trung thu nhân thịt tươi, đậu ngũ vị miếu Thành Hoàng, sô cô la nhập khẩu...
Các bạn cùng phòng xúm lại, phát ra những tiếng xuýt xoa ngưỡng mộ.
Lâm Phi Ngư hộp đồ ăn vặt, trầm ngâm suy nghĩ.
Kỳ nghỉ Quốc khánh năm nay vừa hay trùng vào cuối tuần, cộng thêm gần đến Trung thu, Lâm Phi Ngư hiếm hoi ở nhà năm ngày.
Nhưng cũng chính trong m ngày này, cô nhạy bén nhận ra ều bất thường Tiền Quảng An và Thường Hoan dường như đang chiến tr lạnh.
Th thường, Tiền Quảng An cứ như mọc rễ ở nhà họ Thường vậy, lúc chưa xác định quan hệ thì một ngày thể chạy qua hai ba chuyến, sau khi xác định quan hệ thì càng muốn biến nhà họ Thường thành nhà . Nhiều trong đại viện còn cười ta là muốn làm con rể ở rể cho nhà họ Thường, nhưng kỳ nghỉ này, suốt bốn năm ngày kh th bóng dáng ta đâu, ều này quá bất thường.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Lâm Phi Ngư dùng d.a.o cắt chiếc bánh trung thu hạt sen trắng nhân hai lòng đỏ trứng thành bốn phần, d.a.o nĩa bạc khẽ khàng xắn một miếng. Lòng đỏ trứng muối vàng óng ẩn trong nhân hạt sen trắng muốt, trắng vàng xen kẽ, thật đẹp mắt.
Chưa có bình luận nào cho chương này.