Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Con Cái Nam Thành [Thập Niên]

Chương 579:

Chương trước Chương sau

Thường Bản Hoa th cô kh biết, trên mặt lập tức hiện lên vẻ đắc ý: “Cô còn kh biết ? Chu Vĩ Đình chia tay Thường Tĩnh chưa đầy một tháng đã xem mắt , hôm kia vừa tổ chức xong đám cưới.”

Thường Hoan tức đến mức đá đổ chiếc ghế đẩu dưới chân: “Em đã biết cái thằng cận thị đó kh loại tốt lành gì mà!”

Lâm Phi Ngư nói: “Cái Quách Đại Vĩ đó đã hứa cho cô bao nhiêu sính lễ? Rốt cuộc ta vấn đề gì?”

Thường Bản Hoa đảo mắt: “Cũng… cũng kh nhiều lắm, chỉ hai vạn tệ thôi. ta sức khỏe tốt mà, thể vấn đề gì chứ?”

Lâm Phi Ngư cười lạnh: “Kh vấn đề gì mà lại cho cô hai vạn tệ sính lễ ? Cô coi cháu là con nít ba tuổi à?”

Thường Bản Hoa còn định nói dối, nhưng th Thường Mỹ rót một cốc nước nóng tới, cô ta sợ đến mặt tái mét, vội vàng nói: “Đại Vĩ thật sự kh vấn đề gì, chỉ là trai là một thằng ngốc, mẹ bị liệt giường. muốn cưới một phụ nữ ở lại Quảng Châu giúp chăm sóc gia đình…”

Lời còn chưa dứt, Thường Minh Tùng đã tát một cái sang: “Thường Tĩnh là do cô đẻ ra! Cô m năm nay mặc kệ con bé thì thôi , cô còn đẩy nó vào hố lửa vậy? Cô đúng là kh nhân tính!”

Thường Bản Hoa ôm mặt khóc la: “ thể làm gì chứ? nghĩ muốn hại con gái ? Trong nhà từng một đều mất việc , khoản sính lễ này, Kiến Vĩ là thể làm ăn . Kiến Vĩ là em trai ruột của Thường Tĩnh, con bé giúp đỡ một chút thì chứ?”

Cái vẻ mặt lý lẽ hùng hồn đó khiến Lâm Phi Ngư tức đến run , chỉ hận kh thể tát thêm một cái nữa.

Nhưng bây giờ ều quan trọng nhất là tìm th Thường Tĩnh.

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Thường Mỹ quay đầu hỏi Thường Minh Tùng: “Bố, bố đã đến nhà họ Chu tìm chưa ạ?”

Thường Minh Tùng lắc đầu: “Bố th hai nhà ầm ĩ như vậy nên kh qua hỏi. Hơn nữa, khoảng thời gian này, Thường Tĩnh chưa bao giờ nhắc đến thằng nhóc thối đó. Bố sẽ nhà họ Chu hỏi một chút.”

Lâm Phi Ngư: “Cháu tìm qu nhà máy của con bé nữa, tiện thể hỏi bạn bè đồng nghiệp của con bé luôn.”

Thế là mọi ai n đều ra ngoài. Ba ngày sau đó, mọi đã tìm khắp những nơi thể tìm.

Ngày thứ tư, Thường Hoan ngồi trong McDonald’s, vừa uống Coca vừa cằn nhằn: “Thường Tĩnh đúng là biết hành mà, đang yên đang lành lại học đòi bỏ nhà , hại mọi ngày nào cũng chạy đôn chạy đáo tìm nó.”

Tìm ba ngày, cửa hàng quần áo của cô và Tiền Quảng An cũng đóng cửa ba ngày. Gần cuối năm là lúc buôn bán tốt nhất, nhưng Thường Tĩnh lại bỏ nhà đúng lúc này, hại cô mất nhiều tiền.

Thế nên hôm nay ra ngoài, cô kh tìm nữa mà đến McDonald’s ăn uống, chuẩn bị đợi trời tối mới về.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/con-cai-nam-th-thap-nien/chuong-579.html.]

Đúng lúc này, từ ghế ngồi phía sau cô truyền đến tiếng đối thoại của hai phụ nữ

“A Quân, cô đưa con trai của A Dụ đến Quảng Châu m tháng , con dâu cô Thường Mỹ vẫn chưa phát hiện ?”

“Kh, kh ai nói với nó, nó sẽ kh phát hiện ra đâu.”

“Vậy cô định khi nào thì đưa đứa bé này về? Dù thì nó cũng là con trai của A Dụ, lại là cháu đích tôn duy nhất của nhà họ Nghiêm các cô, cứ nuôi ở ngoài mãi kh tốt đâu.”

“Cô tưởng kh muốn đưa về ? Từ khi thằng cháu bảo bối này của ra đời, ngày đêm mong nhớ, thế nên mới nhờ cô đưa đứa bé đến Quảng Châu. Nhưng nếu bây giờ đưa về, lỡ Thường Mỹ ra m mối, làm ầm lên đòi ly hôn với A Dụ thì làm ? Cứ đợi thêm một hai năm nữa, đợi đứa bé lớn hơn một chút, nó dù kh muốn nhận cũng nhận thôi.”

Thường Hoan cắn ống hút, ngây tại chỗ.

A Dụ, Thường Mỹ, nhà họ Nghiêm.

M từ này kết hợp lại, rõ ràng là đang nói về chị gái và rể cô!

Cô đột ngột quay , qua khe hở của những b hoa trang trí.

Thì th Nghiêm mẫu đang ôm một bé trai bảy tám tháng tuổi, mặt đầy vẻ từ ái hôn lên má đứa bé: “Ôi chao, cháu ngoan của bà, bà thương con nhất, sau này toàn bộ gia sản nhà họ Nghiêm, đều là của bảo bối nhà ta!”

Trời ơi!

Vừa nãy cô nghe đã th giống giọng Nghiêm mẫu, kh ngờ lại đúng là bà ta!

“Được lắm!” Thường Hoan “bốp” một tiếng đập bàn đứng dậy, dây túi xách đeo vai cũng theo động tác của cô mà văng ra một đường cong, “Cả nhà họ Nghiêm các hợp sức lại lừa chị ! rể bên ngoài còn sinh cả con hoang, vậy mà vẫn giấu giếm chị !”

Giọng cô vừa trong vừa vang, tất cả khách hàng trong McDonald’s đều quay đầu sang.

Nghiêm mẫu bị sự việc đột ngột này dọa cho giật , đứa bé trong lòng suýt chút nữa tuột khỏi tay: “Thường, Thường Hoan, con nghe dì giải thích…”

“Giải thích cái quái gì!” Thường Hoan vồ l chiếc túi, quay lao thẳng ra cửa.

Nghiêm mẫu luống cuống nhét đứa bé cho chị họ bên cạnh, vội vàng đuổi theo: “Thường Hoan! Đợi đã!”

Khi Thường Hoan lao ra khỏi cửa McDonald’s, suýt chút nữa đ.â.m một cô bé đang ăn kem. Cô vội vàng đỡ đứa bé và liên tục xin lỗi. Chỉ trong khoảnh khắc trì hoãn đó, Nghiêm mẫu đã đuổi kịp.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...