Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Con Dao Dịu Dàng - Kiều An + Cố Cảnh Hành

Chương 3: Bốn chữ này dùng cho tôi, có thích hợp không

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Lâm Tịch liếc Cố Cảnh Hành , mới chậm rãi đưa tay bắt tay Kiều An: "Chào cô."

"Mới hôm gặp khóa ở buổi họp mặt cựu sinh viên, ngờ hôm nay gặp, nên đến chào hỏi một tiếng." Kiều An ngọt ngào, ngoan ngoãn như một chiếc bánh kem nhỏ.

Ánh mắt Cố Cảnh Hành u ám, vẻ chán ghét trong mắt gần như thể che giấu: " theo ."

Kiều An quen thuộc đặt vali sang một bên: "Phiền giúp trông chừng nhé, một lát về ngay."

đó theo Cố Cảnh Hành về phía phòng dành cho và bé bên cạnh.

Lâm Tịch theo thói quen định theo.

Cố Cảnh Hành như mắt lưng, : "Cô đợi ở đây."

""

Cố Cảnh Hành một tay nắm lấy cổ tay Kiều An, một tay đẩy cửa phòng dành cho và bé, đẩy cô trong.

đó "cạch" một tiếng, khóa cửa .

Sắc mặt Lâm Tịch lập tức tái xanh.

Trong phòng.

Giọng Cố Cảnh Hành lạnh lùng, mắt sâu như biển: "Cô làm gì."

Kiều An áp sát , cách giữa hai quá hai ngón tay.

" vượt ngàn dặm đến đây, còn thể làm gì?"

phụ nữ thở ấm như lan, đầu ngón tay thon dài lạnh, khẽ lướt qua yết hầu đàn ông.

"Đương nhiên làm..." Cô ghé sát tai Cố Cảnh Hành, thì thầm hai chữ.

Lời dứt.

đàn ông dùng tay bóp chặt cánh tay cô.

Kiều An chỉ kịp hoa mắt, khi lấy tinh thần, cả đè úp xuống bồn rửa mặt.

Kiều An ngước mắt lên, thấy khuôn mặt biểu cảm Cố Cảnh Hành trong gương.

" trai, thích tư thế ?" Đôi mắt hoa đào xinh cô cong lên.

"Kiều, An!" Giọng đàn ông lạnh như băng.

Cố Cảnh Hành chuyển sang kéo cô sang một bên, ép tường. Một tay giữ chặt hai cổ tay cô, giơ cao qua đầu.

Lưng Kiều An ép chặt bức tường gạch lạnh lẽo.

Đôi môi đầy đặn chu vì tủi , ánh đèn trông đặc biệt dễ hôn.

Hai quá gần, trong thở, mùi hương thoang thoảng cô dần dần lan tỏa.

Cố Cảnh Hành lạnh lùng cô, nốt ruồi đỏ tươi và sáng.

Giọng khàn khàn: "Dám làm càn nữa thử xem."

Kiều An chịu sửa đổi, mắt lúng liếng như tơ, cố ý dùng bắp chân cọ : " trai tức giận cũng trai, vẻ cấm d.ụ.c đó thật khiến thể khép"

Ngón tay Cố Cảnh Hành đột nhiên dùng sức, Kiều An hết câu, cổ tay truyền đến một tiếng "rắc".

"A!"

Cơn đau nhức tê dại như xoắn thành một sợi dây, xộc thẳng lên đỉnh đầu cô.

Cửa phòng dành cho và bé lúc gõ: "Cảnh Hành, Cảnh Hành, hai chuyện xong ? Sắp lên máy bay ."

Giọng Lâm Tịch vang lên bên ngoài.

Cố Cảnh Hành buông tay, cánh tay Kiều An rũ xuống, cổ tay nghiêng một góc kỳ lạ.

kỹ, sẽ thấy đầu ngón tay cô đang run rẩy.

Trật khớp .

Cố Cảnh Hành xuống cô: " coi như cảnh cáo, nếu "

sẽ thế nào, .

giọng điệu đe dọa rõ ràng.

THẬP LÝ ĐÀO HOA

Cố Cảnh Hành đến bồn rửa mặt mở vòi nước, vội vàng rửa tay, đó như ai bên cạnh mà bước ngoài.

Đợi , Kiều An mới hít một lạnh.

cổ tay trật khớp, Kiều An thầm mắng một câu, nén đau đến cửa dùng tay trái đẩy cửa .

bước khỏi phòng dành cho và bé, một bóng chặn đường.

"Tránh ! thấy " Kiều An ngẩng đầu lên, thấy đến vẻ mặt kinh ngạc, "Bác sĩ Chương?"

Chương Lăng nhíu mày, cúi xuống cổ tay cô: "Cái ?"

Giọng trong trẻo nho nhã mềm mại dễ , đỡ lấy cánh tay cô.

Kiều An mím môi, chột : " trật khớp ."

"Mới khỏi nhà mấy tiếng, cô tự làm nông nỗi !" đó nghĩ đến đàn ông rời , đầu về phía cổng lên máy bay xa, "...Đó tìm, Cố Cảnh Hành?"

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/con-dao-diu-dang-kieu-an-co-canh-hanh/chuong-3-bon-chu-nay-dung-cho-toi-co-thich-hop-khong.html.]

Kiều An buồn bã thôi: "Ừm."

Ánh mắt Chương Lăng phức tạp đổi mấy , nhanh chóng thu , bắt đầu xoa bóp cổ tay cô: "Cố gắng chịu đựng một chút."

Những ngón tay mềm mại lạnh bóp mấy cái cổ tay, lợi dụng lúc Kiều An mất tập trung mà đột nhiên dùng sức.

một tiếng "rắc" khiến rợn .

Kiều An đau đến co rụt vai , khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt.

nhanh, cơn đau biến mất, cổ tay chỉ còn cảm giác tê dại nhẹ.

Chương Lăng thẳng dậy: "Thử cử động xem ."

Kiều An từ từ cử động cổ tay: " , cảm ơn bác sĩ Chương. ở đây?"

"Cô đột nhiên từ bỏ điều trị quyết định về nước, yên tâm. nhận điện thoại ông Cận, làm thủ tục thôi việc." Chương Lăng dùng ngón tay nâng gọng kính vàng.

"...Chú Cận cũng ?"

Chương Lăng gật đầu.

" sẽ sớm thôi," Kiều An ngượng ngùng , " cần theo ."

"Sớm? Sớm bao lâu?" Chương Lăng cô lừa, "Theo , cô xin visa nửa năm ."

Kiều An gì nữa.

Im lặng vài giây , giọng Chương Lăng giấu vẻ tiếc nuối: "Kiều An, dù cô báo thù, cũng thể màng đến tính mạng . Quân t.ử báo thù mười năm muộn, ngày tháng còn dài."

"Ngày tháng còn dài?" Kiều An khổ một tiếng, "Bốn chữ dùng cho , thích hợp ?"

đến lượt Chương Lăng gì.

"Bác sĩ Chương, thật sự cần bay chuyến với . xin visa nửa năm, thì nên quyết tâm ."

"Đây chỉ ý , mà còn ý ông Cận." Giọng Chương Lăng hiếm khi cứng rắn, " thể từ chối, hiểu ?"

""

" sẽ về Hải Thành với cô, chịu trách nhiệm điều dưỡng sức khỏe cô. Đây lệnh ông Cận, nếu , cô thể rời khỏi nước M."

Sân bay vang lên tiếng kiểm tra vé lên máy bay, Kiều An chỉ thể gật đầu.

Chương Lăng đẩy vali về phía cổng lên máy bay.

Kiều An theo.

khoang hạng nhất, Kiều An mới phát hiện giữa chỗ cô và Cố Cảnh Hành chỉ cách một lối .

lẽ vì nãy đau, Kiều An trêu chọc nữa, ngoan ngoãn chỗ .

Lâm Tịch mấy cô với ánh mắt khó hiểu.

Máy bay nhanh chóng lăn bánh cất cánh, Kiều An dậy vệ sinh.

Ngôn Thời gần nhà vệ sinh, thấy cô đến vội vàng dậy theo, lẩm bẩm nhỏ giọng.

"An An, đang làm gì !"

"Tớ với tớ sẽ về Hải Thành ?" Giọng Kiều An bình thản.

"Tớ sẽ về Hải Thành, ngờ..." Ngôn Thời liếc Lâm Tịch, thấy đối phương đang đeo bịt mắt nghỉ ngơi, tiếp tục , " ngờ dám nhảy múa mặt chính chủ như !

An An, dù thích lão ch.ó Cố đến mấy, cũng thể trắng trợn như ."

" , tớ ." Kiều An ngắt lời lải nhải đối phương.

Ngôn Thời nghiêm túc cô: "An An, tiền thời gian nhan sắc, còn chú Cận che chở, đàn ông nào mà ? Cố Cảnh Hành ngủ cũng coi như toại nguyện, sớm buông tay ."

Kiều An một tiếng: ", nghĩ tớ một kẻ si tình, vì đàn ông mà màng đến tính mạng ?"

Ngôn Thời tức giận đến mức thể nên lời: "Đây còn si tình ?

Hai tháng thấy cuộc phỏng vấn đột nhiên động lòng, đó làm giả bằng cấp trộn hội cựu sinh viên, chỉ để ngủ với !

Tớ cứ nghĩ toại nguyện sẽ dừng ở đó, ai ngờ, bây giờ dám khiêu khích mặt chính chủ!"

Kiều An liếc Lâm Tịch: "Tớ chỉ ... sống thôi."

Chỉ cần Lâm Tịch sống , cô sẽ vui.

Đây món quà cô tự tặng cho khi trở về quê hương.

Ngôn Thời hiểu rõ "TA" ai, cho rằng Kiều An yêu mà nên sinh hận, càng thêm đau lòng, "An An..."

" , đừng lải nhải nữa, đồng nghiệp đều đang sang ."

Ngôn Thời đành im lặng.

Chuyến thuận lợi.

Xuống máy bay, hành khách chen chúc lấy hành lý.

Kiều An cố ý bên cạnh Cố Cảnh Hành, khi cúi , tay trái cô nhanh chóng luồn túi .

đợi Cố Cảnh Hành bắt cô, Kiều An rút .

Đôi mắt đen như mực đàn ông sang.

Kiều An cong môi, thành lời: "Quà."


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...