Con Đường Sụp Đổ Của Người Sống Lại
Chương 10:
14.
Thế giới này giống như một gánh xiếc kỳ quái và phức tạp, luôn những kẻ tiểu nhân thích khoe mẽ trước mặt khác.
Linlin
Phùng Vĩnh Tú vượt ngàn dặm xa xôi đến Thượng Hải - nơi ở, cách trực tiếp và đơn giản nhất mà cô ta thể nghĩ ra để đánh bại … chính là cướp bạn trai đang yêu .
Ha ha, Phùng Vĩnh Tú đã tốn bao tâm trí để đè bẹp như vậy, nếu kh tặng cô ta một món quà lớn thì đó là lỗi của .
Ngày thứ hai tính từ khi Chu Nhiên trở lại trường, đã hẹn ta ra ngoài. Lúc đó, ta chút lo lắng, nhưng vẫn muốn dùng nụ cười để lấp l.i.ế.m nên còn dịu dàng và chu đáo với hơn bình thường.
"Nam Thịnh, em sắp đến kỳ kinh , đừng gọi đồ lạnh nữa. Chúng ta..."
đặt ện thoại xuống trước mặt ta. Trên màn hình là bức ảnh chụp chung của ta và Phùng Vĩnh Tú ngày hôm qua phiên bản phóng to ở mức đủ lớn.
"Trước khi gọi món, hãy giải thích cho em nghe đã."
Chu Nhiên giật , cầm l ện thoại của , tắt màn hình trong sự lo lắng.
"Nam Thịnh, em lại biết? Bọn đâu riêng, còn những khác nữa… Chuyện thật sự kh như em nghĩ đâu."
Chỉ một câu nói của ta đã bộc lộ ít nhất ba th tin. Thứ nhất, ta thật sự coi là kẻ ngốc, nhiều cùng với nhau như vậy, làm mà thể kh biết? Thứ hai, quả thật là họ kh riêng, mà là Chu Nhiên cho phép và tự nguyện dẫn Phùng Vĩnh Tú theo, hòa nhập vào nhóm bạn thân nhất của . Thứ ba, “còn những khác”, vai trò của những khác ở đây là gì? Giúp ta giấu , hoặc là họ nghĩ rằng trong lúc bạn gái, Chu Nhiên vẫn thể thân thiết với cô gái khác như vậy, nói cách khác, cô gái khác thể thay thế vị trí bên cạnh Chu Nhiên của .
và bạn cùng phòng của Chu Nhiên kh tiếp xúc với nhau nhiều, bình thường cũng chỉ là bạn xã giao.
Sự hiểu biết của về họ là dựa trên những lời mô tả của Chu Nhiên, vậy thì sự hiểu biết của họ về cũng bắt đó. Chẳng ều này chứng tỏ rằng Chu Nhiên đã miêu tả thái độ của ta đối với - bạn gái chính thức này - là kh quan trọng trước mặt họ ?
hít một hơi thật sâu, thẳng vào vấn đề: "Chu Nhiên, chúng ta chia tay ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/con-duong-sup-do-cua-nguoi-song-lai/chuong-10.html.]
Chu Nhiên kinh ngạc tột độ, l mày từ từ giãn ra, khóe miệng nhếch lên một nụ cười mỉa mai.
"Em thậm chí còn kh cho một cơ hội giải thích à?"
lạnh lùng giật l ện thoại từ tay ta: "Vậy thì giải thích . th lý do hay cái cớ thế nào thể khiến tin ... chưa ngoại tình?"
những chuyện còn chưa "cởi quần ra" mà vẫn muốn chối cãi ư? Rốt cuộc là ta coi là đồ ngốc hay ta ngốc?
Lúc này, Chu Nhiên mới chút hoảng loạn.
" thật sự kh gì với cô , chỉ đưa cô ra ngoài một chuyến thôi. Cô nói rằng chưa từng học đại học, ngưỡng mộ chúng ta. mềm lòng trong nhất thời nên mới đưa cô chơi cùng bạn bè..."
càng nghe, sắc mặt càng sa sầm: "Chu Nhiên, tự nghe , đã nói những gì? Cô ta chưa học đại học thì chơi một chuyến với một đám sinh viên đại học là thể giải quyết được vấn đề à? mềm lòng , cách giúp đỡ cô ta chính là đưa cô ta chơi ư? Cô ta đã chụp ảnh chung với , để lại những kỷ niệm đẹp, sau đó, và cô ta còn muốn làm gì nữa?"
Đã ngoại tình đến mức giang chân ra mà còn muốn biện bạch với rằng ta chỉ giang một chân, chứ chưa giang cả hai chân!
Chu Nhiên nuốt nước bọt, sau đó, ta châm chọc lại : "Nam Thịnh, chúng ta đã đến bước này , tại em vẫn bình tĩnh phân tích những ều này với ? Nếu em còn quan tâm đến thì chẳng lẽ em kh thể nổi nóng vì một lần ?"
Thật nực cười, ta thể nghĩ rằng kh muốn chứ?
đứng dậy, mạnh tay giáng túi xách lên khuôn mặt tự mãn của Chu Nhiên: "Nổi nóng cái con mẹ ! Đồ đểu cáng! đã chụp ảnh một cách thân mặt với cái thứ thứ ba kia còn gì, còn ở đây lải nhải với ! nói lời chia tay với một cách tử tế mà còn dám hỏi là tại kh nổi giận? Mẹ kiếp, đã ngoại tình mà còn dám nói kh gì? Chẳng lẽ hai chưa lên giường với nhau thì còn trao cho một cái bia trinh tiết ?"
…
Phùng Vĩnh Tú từ từ bước ra từ góc tường, vẻ mặt của cô ta chút sợ hãi, cũng chút bàng hoàng. Hôm nay, cô ta vốn muốn làm oai trước mặt giống như những lời chế giễu mà cô ta đã dành cho khi gia đình rời quê nhà nhiều năm trước. Thế nhưng, kh hề níu kéo Chu Nhiên hay bật khóc trong suy sụp như cô ta tưởng tượng mà chỉ sự tức giận và ghê tởm khó che giấu.
Rõ ràng là cô ta đã đánh giá thấp sự chịu đựng của đối với một tên đàn đểu cáng.
Cô ta nghĩ rằng cướp được một đàn là thể đánh gục ? Cô ta lại trở thành chiến tg trong cuộc sống ư? Thật là lòng dạ nhỏ nhen hạng nhất cộng với thiếu óc hạng hai nên mới thể sống một cuộc đời ba xu đầy m.á.u chó và lố bịch như vậy.
Chưa có bình luận nào cho chương này.