Con Đường Sụp Đổ Của Người Sống Lại
Chương 14:
18.
Gia đình gọi ện thoại cho . Hóa ra bố mẹ cũng bị dữ liệu lớn đẩy các video liên quan đến Phùng Vĩnh Tú.
“Con gái của mẹ, xảy ra chuyện như vậy, con kh nói với gia đình?”
nói với sự ân hận: “Bố, mẹ, hai kh cần quá lo lắng, con kh đâu.”
Việc bị Phùng Vĩnh Tú cắm sừng thật sự kh chuyện hay ho gì, kh cần thiết nói ra.
Gia đình nói rằng việc gấp, muốn về ngay lập tức. Đúng dịp Tết, xin c ty nghỉ phép, sếp lớn bảo cứ .
“Sau Tết, vẫn đợi chị dẫn cả đội chúng chơi đó.”
Vừa về đến thành phố P, bố mẹ lại đưa về quê. Trong dịp Tết, gia đình đều ở nhà bà nội dưới quê.
Trong làng vài quen mời chúng đến dự tiệc. Trên bàn cỗ, các chú, các dì đều cười tủm tỉm mà gọi là đại hotgirl mạng, được khen đến nỗi da đầu tê dại.
một chú uống hơi quá chén, nói với bố : “Lão Khúc, con gái triển vọng đ, trên mạng coi như đã giúp xả giận !”
Bố dừng lại một chút, kh nói gì.
Chú tiếp tục nói: “Cái thằng tiểu nhân lão Phùng đó, lên chức được nửa năm, cả đơn vị chỉ phòng của chúng là bị phê bình nhiều nhất, làm việc quần quật là chúng , mà tiền thưởng cuối năm đều bị một nó nuốt trọn…”
Bố ngắt lời chú : “Tất cả đã qua .”
Chú giận đến đỏ cả mắt: “Cái gì mà qua ? Nó tiền nuôi vợ bé, đẻ con trai, còn m em chúng thì bị nó chèn ép đến mức mất việc, ngay cả vợ con cũng kh nuôi nổi! Nếu kh viết thư…”
Bố vỗ vai chú : “Nó đã ở trong tù .”
Chú ngẩng đầu, và mẹ , cuối cùng, cũng kh nói thêm gì nữa: “Tất cả đều trong chén rượu này .”
Sau đó, chú uống cạn.
Tối hôm đó, khi về nhà, muốn hỏi rõ chuyện bức thư kia.
Mẹ hỏi rằng còn nhớ tại ngày xưa, gia đình lại rời khỏi quê nhà kh?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/con-duong-sup-do-cua-nguoi-song-lai/chuong-14.html.]
“Đương nhiên là nhớ, chẳng vì bác Phùng kh ra gì, cướp mất vị trí thăng tiến của bố con, lại chèn ép bố con ở cơ quan…”
Mẹ nói: “Còn hơn thế nữa cơ, con nhớ nội con bệnh mất là vì lý do gì kh?”
hồi tưởng lại một chút, hình như cũng liên quan đến gia đình họ Phùng.
Bố nói một câu: “Quá nhiều sự trùng hợp thì kh thể là trùng hợp nữa, mà là mưu đồ từ trước.”
hồi tưởng lại nhiều năm qua, những gì giao thoa giữa với Phùng Vĩnh Tú. Quả thực là chuyện này sự li kỳ và quái dị đến lạ. Quả thực là Phùng Vĩnh Tú một nỗi ám ảnh so sánh với cuộc sống của đến mức gần như bệnh hoạn.
Mẹ nói: “Bảo con về là lý do đ. Ngày mai, con sẽ biết thôi.”
Sáng sớm hôm sau, bố mẹ rủ leo núi, leo đến nửa sườn núi thì kh nữa. Mẹ chỉ tay về phía một ngôi làng dưới chân núi, ở đó một chiếc xe cứu thương của bệnh viện dừng ở đầu làng. M vác một phụ nữ đang ra sức giãy giụa như vác heo cúng Tết, họ tốn nhiều sức mới vác được đó lên xe cứu thương.
Khi xe cứu thương khởi hành và chạy lên đường đèo, mới rõ trên xe viết dòng chữ “Bệnh viện Thần kinh XX”.
: ???
Chẳng lẽ, đó là…
Mẹ nhẹ gật đầu.
“Bà lão nhà họ Phùng vốn thiên vị, luôn muốn chia toàn bộ tài sản cho cháu trai, bắt Phùng Vĩnh Tú ký văn kiện từ bỏ quyền thừa kế tài sản.”
“Phùng Vĩnh Tú kh đồng ý, nên mỗi năm Tết đến, cô ta đều về gây rối một trận. Năm nay, cách cô ta lại gây rối khác hẳn mọi năm. Sau khi say rượu, cô ta nói rằng là sống lại, rằng sang năm, bà lão đó sẽ chết, giữ tài sản làm gì, còn nói rằng em trai cô ta nuôi mà kh lớn vì kiếp trước, căn bản này kh xuất hiện... Nói chung là giữa ngày Tết mà cô ta đã nguyền rủa cả làng c.h.ế.t kh toàn thây. Trong m năm nay, cô ta vẫn luôn la làng rằng sẽ gả đến Thượng Hải. Nhưng lần này, chuyện trên mạng ầm ĩ quá lớn, nhà ở quê đều biết rõ gốc gác của cô ta , ai còn chiều chuộng cô ta nữa?”
nghe hết mà kh biết nên bày ra vẻ mặt thế nào.
Linlin
Bố nói tiếp: “Làng họ đã bàn tán từ sớm, chắc là cô ta bị bạo lực mạng kích động, định góp tiền để đưa cô ta đến bệnh viện và ều trị.”
buột miệng nói:“ tốt nào mà lại muốn góp tiền như vậy?”
Bố mẹ cùng một cái như thể đang trách là đồ ngốc lẳng lặng xuống núi. vội vàng đuổi theo bố mẹ: “Bố, mẹ, bố mẹ nghĩ thật sự chuyện sống lại thế này kh?”
Bố nói: “Cuộc đời là một cánh đồng hoang, chứ kh đường ray. Nếu thật sự chép thành c quỹ đạo của gia đình khác thì chẳng là tước đoạt mọi khả năng của gia đình ta ? gia đình thể mãi mãi sống tốt được ?”
Mẹ cũng nói: “Mẹ chưa từng nghe nói về việc ai cuộc đời được định sẵn là sẽ thuận buồm xuôi gió, huống chi là cuộc đời được tạo nên từ việc trộm cắp cuộc đời của khác.”
Trong khoảnh khắc đó, dường như đã th suốt được nhiều ều. Khả năng về mọi chuyện trong cuộc đời của mỗi đều là vô hạn, thế nhưng trong cuộc đời được tạo nên từ việc trộm cắp cuộc đời của khác thì trong lòng kẻ trộm lại chỉ một khả năng của quỹ đạo đã được định sẵn.
Chưa có bình luận nào cho chương này.