Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Con Đường Sụp Đổ Của Người Sống Lại

Chương 3:

Chương trước Chương sau

hỏi: "Tớ vừa th Khúc Nam Thịnh qua. Phùng Vĩnh Tú, chẳng và cô là bạn tốt của nhau , định đợi cô hai cùng về nhà kh?"

Lúc đó, lòng dâng lên đôi chút mong đợi. Đã lâu lắm , chúng kh cùng tan học và về nhà.

Kết quả, Phùng Vĩnh Tú nói: "Khúc Nam Thịnh ư? đang nghĩ gì vậy? và cô ... chưa bao giờ là bạn. Nhà cô ta giàu, thế lực à? Hay là tr cô ta khá ổn? Hay là cái thành tích tồi tệ, mãi mãi kh bằng của cô ta?... Làm mà cô ta xứng làm bạn của ?"

Linlin

Đó là lần đầu tiên hiểu ra rằng thì ra kết bạn còn cần nhiều giá trị gia tăng đến thế. Trái lại, sự chân thành lại trở thành ều ít đáng nói nhất.

5.

Năm sắp tốt nghiệp Tiểu học, hai sự kiện lớn đã xảy ra và làm thay đổi vận mệnh của cả gia đình .

Bố và bác Phùng vốn là đồng nghiệp trong cùng một bộ phận của một đơn vị. Trong cuộc bầu cử chức vụ mới nhất, bác Phùng - đã cửa sau - đã đẩy bố xuống. Từ đó, chú ta trở thành sếp ngay trên đầu trên cổ bố . Theo lý mà nói, đánh giá và uy tín của bố đều hơn hẳn bác Phùng. Thế nhưng kh biết bằng cách nào mà bác Phùng đã móc nối được với Phó Cục trưởng, ta được thăng chức là do Phó Cục trưởng đặc biệt chỉ định, kh theo quy trình tiêu chuẩn nào. Từ đó, bố ứng phó trong mệt mỏi với những cuộc tr giành chốn c sở.

Trong thời gian đó, nội - đang ở quê - qua đời.

Bố xin nghỉ theo quy định nhưng bác Phùng kh những kh duyệt mà thậm chí còn nói với bố : "Ai bảo nhà c.h.ế.t kh đúng lúc."

Sợi dây lý trí của bố đứt phựt. Ông đã đánh bác Phùng ngay tại chỗ chạy đến trước mặt lãnh đạo cao nhất của đơn vị, giãi bày toàn bộ nỗi đau mất cha đột ngột của và những lời nói vô nhân tính của bác Phùng… Ông còn nói rõ rằng nếu sau này, bác Phùng trả thù bằng cách như làm khó khi xin nghỉ phép, chuyển c tác, nếu chuyện thật sự kh ổn thì sẽ đánh bác Phùng một trận nữa, nhưng lần này, nhất định về tiễn đưa cha ruột qua đoạn đường cuối cùng.

Xưa nay, bố vẫn luôn ôn hòa và thân thiện đối xử với mọi , khác chưa từng nghe th nói tục, vậy mà lại thể bị bác Phùng kích thích đến mức ra tay đánh ? Lãnh đạo lập tức gọi bác Phùng đến, cửa còn chưa đóng, mắng đến nỗi ở hai ba tầng lầu đều nghe th.

Cuối cùng, bác Phùng bị mắng đến mức bật khóc. Lãnh đạo càng thêm tức giận, cho bố về trước, sau đó gọi ện thoại kêu Phó Cục trưởng đến văn phòng.

Bố được phê duyệt cho về nhà trước. Sau khi về nhà, mẹ cũng kh kìm được mà nổi giận: "Lão Phùng bị ên à? Hai tham dự cùng đợt thi vào đơn vị, với nhau mười m năm tình nghĩa, ta thể nói ra những lời như vậy!"

"Tình nghĩa mười m năm cái gì? Một khi quyền thế thì ta còn đếm xỉa gì đến tình nghĩa với khác!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/con-duong-sup-do-cua-nguoi-song-lai/chuong-3.html.]

Thì ra, tình nghĩa giữa lớn cũng mong m như tình bạn của trẻ con vậy.

6.

về quê cùng bố mẹ.

Tang lễ của nội được tổ chức khá long trọng. Sau khi nội an táng, bà con lối xóm lần lượt đến nhà dự cỗ bàn.

Một mất thì vẫn còn một hồi náo nhiệt. Một tình bạn mất thì lại kh ai tổ chức cỗ bàn cho nó. Chào đời, già , bị bệnh, qua đời là chuyện thường tình, vậy thì tình bạn tan vỡ thì gì mà bất ngờ.

Bố đã khóc trên bàn tiệc, sau khi uống rượu thì lại nôn ra. Ông buồn. Mẹ và bà nội ngồi đến nửa đêm, kh ai ngủ được, hai kh kìm được mà nói chuyện về việc nội phẫu thuật ở bệnh viện.

"Ông cụ quan hệ khá tốt với bệnh viện, vị bác sĩ chính đó cũng quen , đã hẹn ngày phẫu thuật . Nhưng kh biết một nhà họ Phùng đột nhiên chen ngang, bác sĩ chính cũng kh thể làm gì được, bị bệnh viện ều . Rõ ràng tình huống của cụ chỉ là tiểu phẫu, thay khác cũng vậy thôi, nhưng cụ lại kh qua khỏi..."

Bố tỉnh dậy trong mơ màng ở một bên, đột nhiên hỏi: "Mẹ, mẹ nói nhà họ Phùng đó là ai?"

Bà nội cũng kh biết. Bà cụ chỉ giải thích rằng trước đây, bà từng nghe y tá bệnh viện nhắc đến, hình như là nhà của Phó Cục trưởng cùng đơn vị với bố ở thành phố.

Bố mẹ nhau, kh nói gì.

Sau khi hoàn tất việc tang sự, mẹ nhờ thân làm ở bệnh viện tra ra được đã cướp mất bác sĩ chính phẫu thuật cho nội chính là ngoại của Phùng Vĩnh Tú.

" thể trùng hợp đến thế? Lại là nhà họ Phùng?"

"Đúng vậy, phụ nữ đó đâu nói rằng là vợ của Trưởng phòng Phùng, còn đưa phong bì dày cho tất cả bác sĩ và y tá của ca phẫu thuật đó. Nếu kh thì làm mà ngay cả bà nội cũng nhớ rằng ta họ Phùng?"

Chuyện lần này và nhiều chuyện trước đây mà kh biết, tất cả tưởng như chỉ xảy ra một cách ngẫu nhiên và rời rạc, kì thực lại một sợi dây liên kết chúng lại với nhau bằng quỹ đạo nào đó khó mà giải thích được, gần giống như một định mệnh hoặc “sự sắp đặt” nào đó.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...