Con Gái Đến Từ Tương Lai
Chương 3:
Ngay lúc và Hướng An đang ngồi thừ ra như mất hồn, nhóc con đột nhiên chen vào giữa hai đứa , mắt long l chớp chớp, ném ra một câu như pháo nổ giữa trời x:
“Ba mẹ ơi, nếu kh muốn con trở thành đứa ‘trẻ kh hộ khẩu’… Thì mau đăng ký kết hôn !”
: ?!
Hướng An: ?!
Niệm Niệm vừa vừa lẩm bẩm một :
“Ba mẹ… hai lo con sẽ làm xáo trộn cuộc sống vốn của ba mẹ kh?”
“Con đã bỏ lỡ bốn năm , giờ chỉ muốn được hai bên con nhiều hơn một chút thôi. Nếu ba mẹ thật sự kh muốn con, vậy cũng kh đâu… Con thể tự lo cho mà…”
Vừa nói, nước mắt con bé cứ thế tuôn xuống như chuỗi ngọc bị đứt dây.
Trái tim lập tức mềm nhũn, vội ôm chặt l con bé, dỗ dành:
“Niệm Niệm, đừng khóc nữa… Kh ai kh cần con cả. Chỉ là mẹ sợ kh chăm sóc con tốt thôi… kh, Hướng An?”
Hướng An cũng là lần đầu gặp tình huống kiểu này, gật đầu như gà mổ thóc:
“Đúng vậy! Con dễ thương thế này, ba mẹ nỡ kh cần con được chứ? Chỉ là tụi ba mẹ vẫn đang bối rối, đang nghĩ cách để chăm sóc con thật tốt thôi mà.”
và Hướng An cùng Niệm Niệm chăm chú.
Cuối cùng, con bé cũng chịu nhếch môi cười, bĩu môi hờn dỗi chuyển thành cười toe toét:
“Thật hả? Ô yeah! Vậy hôm nay cho con coi ba mẹ đăng kí kết hôn nha!”
lập tức tê hết da đầu, liên tục liếc mắt cầu cứu Hướng An.
Nhưng… cái kia hình như đã nhập vai làm ba quá sâu .
Toàn bộ sự chú ý đều dồn cho Niệm Niệm, kh hề để ý ánh mắt cầu cứu của .
Đến khi con bé bình tĩnh lại, Hướng An mới quay sang hỏi ý :
“Khương Địch, Niệm Niệm còn nhỏ, cần bố mẹ bên cạnh mới thể lớn lên khỏe mạnh. Mà với ều kiện hiện tại, chỉ kết hôn hợp pháp mới thuận lợi hoàn tất thủ tục nhận nuôi.
“Hay là… tụi đăng ký trước?”
“Nếu lo lắng, thì thể kết hôn giả.”
Trước ánh mắt tha thiết của hai một lớn một nhỏ, chẳng thể nào mở miệng từ chối.
Nhưng vẫn cẩn thận đề ra ba ều kiện với Hướng An:
1.Tạm thời giữ bí mật chuyện kết hôn.
2. Khi chưa đến thời ểm thích hợp, sẽ kh gặp mặt phụ hai bên.
3. Nếu sau này một trong hai yêu, sẽ ly hôn trong hòa bình.
Hai tiếng sau, trước cổng cơ quan đăng ký kết hôn, chằm chằm quyển sổ hôn thú đỏ chót trên tay…
…Đây kh mơ chứ?!
thật sự đã kết hôn với Hướng An ?!
Tiếp theo… biết làm gì đây?
Do Niệm Niệm kiên quyết kh chịu sống xa ba mẹ, sau một hồi bàn bạc căng não, cuối cùng quyết định để cùng Niệm Niệm chuyển đến sống tại căn hộ thuê ngoài trường của Hướng An.
Hướng An cực kỳ chu đáo. tự tay sắm đầy đủ vật dụng sinh hoạt cho hai mẹ con.
còn bận bịu dọn dẹp phòng ốc, chuẩn bị đủ thứ đồ chơi cho Niệm Niệm.
Con nhóc nhỏ như cái kẹo bám theo suốt cả buổi, vừa chạy vừa nhảy, miệng thì ngọt như mía lùi:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/con-gai-den-tu-tuong-lai-ewkt/chuong-3.html.]
“Ba giỏi quá ! Còn làm được cả lâu đài Elsa nữa nè! Hơn cả Ultraman luôn á!”
“Trời ơi, ba biết con thích màu hồng vậy? Làm con gái ba hạnh phúc muốn xỉu luôn á!”
“Ba ơi, ba biết vì con mê ba kh? Tại vì ba là đàn đẹp trai nhất vũ trụ luôn!”
…
hai cha con quấn quýt như keo, bỗng dâng lên một cảm giác kỳ lạ trong lòng:
Nếu cuộc sống cứ mãi dễ thương thế này, hình như cũng kh tệ.
Nhưng đúng là quá ngây thơ .
Vui vẻ chưa được bao lâu… Buổi tối, đã đụng ngay một màn xấu hổ muốn độn thổ của cuộc sống “ở chung”.
Trước giờ ngủ, Niệm Niệm ôm chặt con búp bê Abebe, kiên quyết kh chịu về phòng riêng.
Con bé bĩu môi, gắt gỏng chất vấn:
“Ba mẹ à, m đứa nhỏ khác đều được ngủ chung với ba mẹ, đến lượt con lại kh được? Con cũng muốn được ba mẹ dỗ ngủ cơ!”
“Hai gi đăng ký kết hôn , là vợ chồng mà… Vợ chồng lại ngủ riêng chứ?!”
Th và Hướng An vẫn giữ vững lập trường, kh chút lay động, Niệm Niệm quyết định đổi chiến thuật tìm từng mà phá.
Nó ghé sát tai thì thầm một câu:
“Mẹ mà kh chịu, con sẽ nói toẹt ra chuyện mẹ từng đơn phương crush ba đó nha!”
Cái con nhóc này, đúng là câu nào cũng nhắm trúng tim đen ta…
Sau đó, nó lại chạy qua Hướng An thì thầm ều gì đó bên tai.
Tai đỏ bừng ngay tức thì, sắc mặt trở nên kỳ lạ.
Xem ra cũng bị con nhóc nắm được bí mật gì đó .
và Hướng An đưa mắt nhau, cùng lúc gật đầu đầu hàng.
Niệm Niệm như trúng số độc đắc, phấn khích kéo tay hai một cách đầy chiến tg:
“Oa oa oa! Con hạnh phúc quá mất! Cuối cùng cũng được ngủ chung với ba mẹ !”
dáng vẻ con bé dễ dàng thỏa mãn như thế, nghĩ tới cuộc đời gập ghềnh của nó trong nguyên tác truyện cũ, chợt th tim nhói lên.
Hiếm lắm mới cơ hội làm lại, cho nên… cứ chiều theo ý con bé một lần .
Niệm Niệm nằm giữa, và Hướng An nằm hai bên.
Hướng An chuẩn bị chu đáo hơn nhiều.
còn chuẩn bị cả truyện kể trước khi ngủ cho con bé.
Trong ánh đèn dịu nhẹ, tiếng trầm ấm, từ tốn kể chuyện, dần th buồn ngủ, nắm l bàn tay nhỏ của Niệm Niệm và .
Sáng hôm sau, trong cơn ngái ngủ mơ màng, mở mắt ..
Cảnh tượng trước mắt khiến bừng tỉnh kh cần cà phê.
Kh rõ từ lúc nào, Niệm Niệm đã lăn sang mép trong giường.
Còn thì… như một con lười, dính chặt l Hướng An.
Một tay đặt lên eo , còn một chân… bá đạo vắt ngang lên h .
Tay chạm vào làn da nóng hổi, săn chắc.
Mơ màng, … lỡ sờ thử một cái.
…Hừm.
Chưa có bình luận nào cho chương này.