Con Gái Đến Từ Tương Lai
Chương 6:
Nhưng sau khi mọi thứ dịu xuống, kh khỏi băn khoăn:
Liệu tương lai của ba chúng … thực sự lối tiếp kh?
Về đến nhà, mãi mới dỗ được Niệm Niệm ngủ.
và Hướng An, mỗi ôm một tâm sự, cùng bước ra phòng khách.
Kh hẹn mà gặp, hai cùng lúc mở lời:
: “Hướng An… hay là… ly hôn ? Niệm Niệm để chăm sóc.”
Hướng An: “Khương Địch… hay là… thử xem? Cho Niệm Niệm một mái nhà trọn vẹn.”
Cả hai cùng ngớ ra, đồng th:
“ nói trước.”
kể cho Hướng An nghe một câu chuyện.
Về một cô bé sinh ra ở một ngôi làng hẻo lánh, nơi núi nối tiếp núi, kh th được ánh sáng cuối con đường.
Gia đình cô trọng nam khinh nữ.
Sự tồn tại của cô, chỉ một mục đíc, là để hy sinh cho em trai.
Vì một bữa ăn no, cô gánh hết việc nhà, việc đồng.
Cả làng đều thế.
Con gái sinh ra là để phục vụ. Kh ai dám phản kháng.
Cô từng phản đối.
Nhưng , roi mây và tiếng mắng chửi của cha đã dần dập tắt ngọn lửa phản kháng trong lòng cô.
Cô gần như cam chịu…
Cho đến một ngày…
Một cô giáo tình nguyện đến làng.
nói với cô một câu:
“Chỉ học mới giúp cháu rời khỏi nơi này.”
Từ hôm đó, cô như miếng bọt biển hút l mọi thứ.
Vừa làm việc nhà, vừa học như ên.
Cuối cùng, cô đậu vào trường cấp ba thành phố bằng thành tích xuất sắc.
Nhưng gia đình lại muốn cô bỏ học làm c ở miền Nam.
Họ nói:
“Học 9 năm là đủ . Nhà còn nuôi mày đến bao giờ nữa?”
Mới 16 tuổi đã đứng giữa r giới giữa “được học” và “trả nợ”.
May thay, cô giáo và thầy hiệu trưởng đã giúp cô xin được học bổng toàn phần.
Trường cấp ba là nội trú, cha mẹ cô kh thể can thiệp.
Cô dành toàn bộ thời gian và ý chí cho việc học.
Mùa hè năm , tiếng ve kêu cũng chứng kiến chiến tg của cô.
Cô là thủ khoa toàn thành phố.
Trên truyền hình địa phương ở quê nhà, các kênh lần lượt phát sóng hình ảnh cô được trao giải thưởng và tiền thưởng d giá.
Cha mẹ cô những từng lạnh lùng khắt khe nay bỗng quay ngoắt 180 độ.
Gương mặt đầy nụ cười giả tạo, lời nói đầy vẻ dỗ ngon dỗ ngọt, tất cả chỉ để lừa l số tiền cô vừa nhận được.
Vì muốn thoát khỏi gia đình đầy rẫy tổn thương đó, cô đăng ký nguyện vọng một vào một trường đại học cách nhà cả nghìn cây số.
Nhưng đại học, cũng là một xã hội thu nhỏ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/con-gai-den-tu-tuong-lai-ewkt/chuong-6.html.]
Kh xuất thân, kh chỗ dựa, cô chỉ thể dốc toàn lực cố gắng.
Thế mà cô vẫn từng bị chèn ép.
Giáo vụ từng gian lận đổi học bổng của cô cho con nhà quyền thế chỉ để nịnh bợ.
Nếu kh nhờ vận may được quý nhân giúp đỡ, lẽ mọi thành quả thuộc về cô đã thành c cốc.
Cũng chính vì từng trải qua cảm giác bất c đến tận xương tủy, cô mới hiểu sâu sắc thế nào là “ kh cùng tầng lớp, kh cùng vận mệnh”.
Khó khăn lắm mới từ nơi cùng cốc đến được hôm nay, dù câu chuyện “xuyên sách, con, kết hôn” lung linh đến m, thì cô vẫn kh dám dễ dàng l cả tương lai ra đặt cược.
Cô thẳng vào Hướng An, giọng nhẹ nhưng đầy nghiêm túc:
“Hướng An, hiểu em chứ?”
Ánh mắt Hướng An thoáng qua nhiều cảm xúc.
kinh ngạc, đau lòng, và cả sự thán phục.
im lặng suy nghĩ lâu, cuối cùng chỉ khẽ thở dài:
“Xin lỗi, Khương Địch, là vội vàng quá. Là chưa cho em đủ cảm giác an toàn. kh ép em đâu. Còn chuyện ly hôn, chờ đến khi Niệm Niệm lớn hơn tính tiếp. Nhưng… một yêu cầu nhỏ, hy vọng em sẽ đồng ý.”
Yêu cầu của hợp tình hợp lý nên gật đầu chấp nhận.
Cha mẹ Hướng An đã về nước.
Hai bác lập tức giục đưa và Niệm Niệm đến ra mắt.
Trên đường , ngồi trong xe bồn chồn thấp thỏm, trong đầu kh ngừng tưởng tượng đủ loại kịch bản.
Chẳng trách được cũng tại lỡ đọc quá nhiều tiểu thuyết “hào môn”.
Liệu bị mẹ ném thẻ ngân hàng bắt rời ?
Hay bị bố mắng mỏ là “kh xứng với con trai họ Hướng”?
Trái lại, Niệm Niệm lại như cây tre già trong bão vững như bàn thạch.
Con bé th run, liền ôm tay nũng nịu:
“Mẹ yên tâm mà~ ba ở đây, chắc c kh chuyện gì hết!”
Hướng An cũng phát hiện căng thẳng, liền nắm tay trấn an:
“Đừng lo, ba mẹ hiền lắm. Nhất định sẽ thích em.”
Dù nói thế… nhưng trái tim vẫn đập như trống làng.
Chẳng ngờ… hai bác đã đứng sẵn ngoài cổng từ sớm, vẻ mặt tươi rói, niềm nở đón và Niệm Niệm vào nhà.
Quả đúng là "cháu gái là bảo vật", cả hai bà thi nhau giành ôm Niệm Niệm, suýt nữa còn "so kè" nhau giữa phòng khách.
và Hướng An đứng bên mà cười đến đau cả bụng.
Đặc biệt là ba của Hướng An ngoài 50 tuổi mà vẫn quỳ gối bò làm ngựa cho cháu gái cưỡi chơi.
Còn mẹ thì bận rộn… quay video, chụp ảnh các kiểu, từ trên xuống dưới, góc nghiêng góc thẳng sợ lỡ mất một giây đáng yêu nào của cháu.
Lúc này, tảng đá trong lòng cuối cùng cũng tan biến.
Bữa ăn được chuẩn bị kỹ càng từng món đều là những món và Niệm Niệm thích ăn.
Trong suốt bữa cơm, mẹ Hướng An kh ngừng gắp đồ ăn cho hai mẹ con , bát lúc nào cũng đầy tràn.
Đến khi thực sự kh nhét nổi nữa, len lén níu áo Hướng An, ra hiệu cầu cứu.
, dở khóc dở cười, cuối cùng lên tiếng:
“Mẹ, từ từ thôi ạ… Mẹ mà tiếp tục gắp thế này thì tụi con sắp nổ bụng đây!”
Sau bữa ăn, ba mẹ Hướng An l ra một chiếc hộp quà đã chuẩn bị từ trước.
Bên trong là ba món trang sức vàng truyền thống, cùng nhiều bộ nữ trang lấp lánh, và một thẻ ngân hàng.
vội vàng từ chối, nhưng mẹ Hướng An lại nắm l tay , kiên quyết nói:
“Khương Địch à, đây là quà gặp mặt mà ba mẹ tặng cho con dâu và cháu gái bảo bối của ba mẹ. Con nhất định nhận. Hai đứa kết hôn quá vội, cũng là tại Hướng An làm chưa chu toàn.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.