Con Gái Tôi Mang Thai Bị Người Chồng Tổng Tài Ức Hiếp, Không Ngờ Tôi Lại Xuyên Thành Mẹ Hắn
Chương 5: 5
Tô Uyển Âm đột ngột lao tới, tức đến mức toàn thân run lên:
“Dì à! Dì đúng là tư tưởng phong kiến! Trong tình yêu làm gì đến trước hay đến sau, chỉ yêu hay kh yêu mà thôi!”
“Con và Yến Chu thật lòng yêu nhau, kh được yêu mới là kẻ chen chân!”
Cô ta ôm bụng bầu, bày ra bộ dạng như đang ra sức bảo vệ tình yêu của .
lặng lẽ cô ta:
“Cô nói đúng, kh được yêu mới là kẻ chen chân.”
Mắt cô ta sáng lên, tưởng rằng đã mềm lòng.
Nhưng ngay giây tiếp theo, biểu cảm trên mặt cô ta cứng đờ hoàn toàn.
“Nhưng cô còn quên mất một chuyện.”
“Kh được pháp luật thừa nhận thì gọi là ngoại tình.”
“Kh được gia tộc thừa nhận thì gọi là nhân tình bên ngoài.”
“Còn kh được đạo đức thừa nhận…”
ngừng lại một nhịp, khóe môi nhếch lên thành một nụ cười giễu cợt.
“Thì gọi là súc sinh.”
Mặt Tô Uyển Âm lập tức trắng bệch như tờ gi.
sang Cố Yến Chu:
“Nghe cho rõ đây.”
“Chỉ cần còn sống một ngày, thừa kế của nhà họ Cố chỉ thể là Gia Phù và con của nó!”
Vừa nghe th câu đó, Tô Uyển Âm nghiến răng, chộp l cánh tay Cố Yến Chu:
“ nghe th chưa? kh thể để bà đối xử với em như vậy được! Em đang m.a.n.g t.h.a.i con của đ!”
“Im miệng!”
Cố Yến Chu đột ngột hất mạnh tay Tô Uyển Âm ra.
Cô ta kh dám tin Cố Yến Chu, lại sang , sắc mặt từng chút từng chút một rút sạch m.á.u.
7
Tô Uyển Âm cuối cùng cũng kh thể tiếp tục giả vờ dịu dàng thêm được nữa.
Cô ta oán độc Cố Yến Chu, giọng the thé ch.ói tai:
“ thật sự kh hiểu nổi, rốt cuộc đang sợ cái gì chứ?!”
“ mới là chủ nhân của nhà họ Cố! Là tổng tài của tập đoàn Cố thị! Con mụ già này còn sống được bao nhiêu năm nữa? Cuối cùng chẳng bà ta vẫn giao tất cả lại cho ?!”
Cô ta bước tới kéo , cố gắng khơi dậy cái gọi là ý chí chiến đấu của Cố Yến Chu.
“Tại lại nghe lời bà ta như vậy?”
“L dáng vẻ của gia chủ nhà họ Cố ra cho xem chứ!”
Gương mặt nghiêng của Cố Yến Chu dưới ánh đèn căng c.h.ặ.t, gân x bên thái dương khẽ giật lên từng nhịp.
lặng lẽ Tô Uyển Âm phát ên, từ đầu đến cuối kh nói một lời nào.
Cô ta đột ngột quay sang , trong mắt đầy vẻ thù hận độc địa:
“Bà già c.h.ế.t tiệt, bà nghĩ bà còn thể ng cuồng được bao lâu nữa?”
“Đợi đến khi Yến Chu hoàn toàn nắm quyền, đầu tiên bị đuổi ra khỏi nhà chính là bà…”
Đột nhiên, lời của Tô Uyển Âm im bặt giữa chừng.
Một tiếng va chạm nặng nề vang lên, là đầu gối chạm mạnh xuống nền đá cẩm thạch.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/con-gai-toi-mang-thai-bi-nguoi-chong-tong-tai-uc-hiep-khong-ngo-toi-lai-xuyen-th-me-han/5.html.]
Cố Yến Chu, ngay trước ánh mắt của tất cả mọi , đã quỳ xuống.
Cả căn phòng rơi vào tĩnh lặng.
Vị tổng tài Cố thị vốn luôn tung hoành ngang dọc, giờ phút này lại run rẩy cúi gằm đầu, kh dám ngẩng lên .
Biểu cảm của Tô Uyển Âm lập tức cứng đờ, khó coi đến cực ểm.
Cô ta đàn mà vẫn luôn dựa dẫm để sinh tồn, giờ đây lại quỳ rạp trên mặt đất chẳng khác nào một con ch.ó.
Tương lai mà cô ta đã dày c tính toán, trong khoảnh khắc quỳ gối này, bỗng trở nên buồn cười vô cùng.
“Yến Chu! đứng lên cho em!”
Cô ta thét lên lao tới kéo , cố gắng vùng vẫy lần cuối.
“ ên ?! là tổng tài của Cố thị cơ mà!”
Nhưng Cố Yến Chu như kh hề nghe th.
hờ hững thu lại ánh , khẽ thở dài một tiếng:
“Cố Yến Chu, đúng là giống hệt mẹ ruột chưa từng gặp mặt của , vì muốn leo lên vị trí cao mà bất chấp mọi thủ đoạn.”
Cả căn phòng yên lặng như c.h.ế.t.
Thân phận con riêng của Cố Yến Chu, cuối cùng cũng bị hoàn toàn bóc trần:
“Năm đó, phụ nữ ở bên ngoài của cha c.h.ế.t khó khi sinh, ta bế về nhà, quỳ xuống trước mặt cầu xin.”
“ mềm lòng , tự nhủ rằng đứa trẻ là vô tội, hơn nữa lại kh thể sinh con, vì vậy đã nhận nuôi .”
“ nuôi khôn lớn, cho ra nước ngoài du học, thậm chí còn từng nghĩ, đợi đến khi và Gia Phù con, sẽ hoàn toàn bu tay, giao tất cả lại cho hai đứa.”
“Nhưng quên mất, thứ gọi là huyết thống này, kh thể nào lừa dối được.”
“ nuôi suốt hai mươi tám năm, cuối cùng vẫn chọn con đường hèn hạ và bỉ ổi nhất.”
quay sang Tô Uyển Âm, lúc này mặt cô ta đã trắng bệch kh còn chút m.á.u:
“Còn cô vừa nãy hỏi, tại nó lại sợ đến vậy?”
khẽ cười.
“Bởi vì nó biết, thể để nó bước chân vào cửa nhà họ Cố, cũng thể đuổi nó cút ra ngoài.”
“Bởi vì nó biết, thật sự nắm quyền của Cố thị…”
khắp toàn trường, nhấn từng chữ thật rõ ràng:
“Là , Thẩm Ngọc Ninh.”
8
Cuối cùng Cố Yến Chu cũng hoàn toàn sụp đổ.
quỳ trên mặt đất, ngẩng đầu .
Giọng khàn đặc, mang theo tiếng nấc nghẹn:
“Mẹ… mẹ… con biết sai … thật sự con biết sai …”
“Con chỉ là nhất thời hồ đồ, mẹ tha cho con lần này thôi, chỉ một lần này thôi…”
Th vẫn kh hề lay động, như đột nhiên nhớ ra ều gì đó, vội vàng nói:
“Cái nhà này vẫn cần con mà! Hương khói nhà họ Cố vẫn cần con nối dõi! Con là đứa con trai duy nhất của mẹ, là duy nhất của Cố thị…”
Lời bị tiếng chu ện thoại cắt ngang.
Cố Yến Chu nghẹn lời giữa chừng, đôi mắt dán c.h.ặ.t vào chiếc túi xách trong tay .
bình tĩnh nhận ện thoại.
Chương trước Chương sau
Chưa có bình luận nào cho chương này.