Còn Ra Thể Thống Gì Nữa (Thành Hà Thể Thống) [2026]
Chương 11: Chương 2.3 Sủng phi mới thăng chức
Lạc tướng quân cả vẫn chưa hoàn hồn, hồi lâu sau mới dập đầu nói: “Tạ chủ long ân!”
Phe Thái hậu liếc Hạ Hầu Bạc, kẻ vô tình, kẻ cố ý.
Hạ Hầu Bạc vẫn cụp mắt đứng tại chỗ, vẻ mặt ưu quốc ưu dân, kh lộ ra chút đắc ý nào.
---
Hạ Hầu Bạc trở về Vương phủ, triệu mưu sĩ đến bàn bạc chuyện này.
Hạ Hầu Bạc: “Hoàng đế đột nhiên phát ên, thật sự là ngẫu nhiên ? Lần này Hộ bộ Thượng thư c.h.ế.t, phe Thái hậu chắc c sẽ tính món nợ này lên đầu ta, quay lại sẽ c.ắ.n trả.”
Tư Nghiêu: “... Ít nhất tướng sĩ Trung quân thể được ăn cơm no là chuyện tốt.”
Hạ Hầu Bạc với ánh mắt kỳ quái, dường như ngạc nhiên trước sự ngây thơ đột xuất của : “Tướng sĩ Trung quân ăn ngon sẽ kh hận Hoàng đế nữa.”
Tư Nghiêu xưa nay vẫn tin rằng làm việc lớn kh câu nệ tiểu tiết cũng cảm kích ơn tri ngộ của Đoan Vương, chưa bao giờ cảm th những việc mưu tính cùng y gì kh đúng.
Thế nhưng giờ phút này, lại cảm th một luồng hơi lạnh chạy dọc sống lưng, lời nói của tên vua ên kia lại vang lên bên tai: “Là kẻ nào với vẻ mặt đầy từ bi, thu nhận ngươi về làm ch.ó giữ nhà...”
Tư Nghiêu thể cảm nhận được Hạ Hầu Bạc đang . nh chóng chuyển chủ đề: “Hành động hôm nay của Hoàng đế quả thực chút đột ngột. Vị Dữu Phi mà sủng ái gần đây là thế nào?”
---
Cùng lúc đó, Hạ Hầu Đạm vừa bãi triều đang bàn về Hạ Hầu Bạc với Dữu Vãn Âm: “Kẻ ác, tuyệt đối là kẻ ác, xuyên hay kh xuyên đều là kẻ ác cả.”
Dữu Vãn Âm: “Thế thì nguy hiểm lắm, chúng ta nghĩ cách ác hơn .”
Hạ Hầu Đạm: “Tên Tư Nghiêu dưới trướng m hôm nay chắc sẽ ều tra chuyện năm xưa. Tiếc là kh bằng chứng gì bất lợi cho Đoan Vương...”
Dữu Vãn Âm: “M cái thứ như bằng chứng mà, thể làm giả được mà.”
Hạ Hầu Đạm: “Tuyệt.”
Dữu Vãn Âm cười nham hiểm đập tay với .
Hạ Hầu Đạm: “Kh, nghĩ lại , cái chuyện 'dâng sớ vu oan giá họa cho lương thần' vốn dĩ chẳng để lại dấu vết gì m, nếu tìm được bằng chứng thì lại càng đáng ngờ.”
Dữu Vãn Âm:
“Vậy chúng ta làm thế này, báo trước cho biết để tránh Đoan Vương nghi ngờ thì chỉ thể bí mật đón cha về, đừng để Đoan Vương biết... Sau đó trong quá trình đón cha về thì cố ý để lộ chút sơ hở khiến tưởng là đã bị lộ tin tức.”
Hạ Hầu Đạm hiểu ngay: “Cuối cùng tìm một ám sát cha sau đó đổ vạ lên đầu Đoan Vương?”
Dữu Vãn Âm bổ sung: “Nhưng của trải qua muôn vàn khó khăn, cửu t.ử nhất sinh mới cứu được cha .”
Hạ Hầu Đạm: “Tuyệt vời.”
Dữu Vãn Âm cười nham hiểm đập tay với .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/con-ra-the-thong-gi-nua-th-ha-the-thong-2026/chuong-11-chuong-2-3-sung-phi-moi-thang-chuc.html.]
---
Tàng Thư Các được xây dựng bên cạnh hồ nước, ngoài cửa sổ sóng nước lấp lánh, phong cảnh khá hữu tình.
Dữu Vãn Âm làm thủ tục nhập chức sau đó đường hoàng ngồi vào trong đó.
Cô tập trung toàn lực tra cứu tài liệu cây trồng suốt hai tiếng đồng hồ mà chẳng thu hoạch được gì, sự chú ý dần dần phân tán. Bản năng “mò cá” (làm việc riêng) của dân c sở chiến tg lý trí, cô bắt đầu vẽ vời linh tinh lên gi Tuyên Thành.
Đúng lúc này, ngoài cửa Tàng Thư Các tiểu thái giám hô to: “Đoan Vương đến...”
Để tránh hiềm nghi, bàn sách của Dữu Vãn Âm được đặt ở cửa sổ sâu bên trong tầng hai, ngoài nếu kh thủ dụ thì kh lên được tầng này.
Nhưng cung nhân vốn quen thói gió bẻ lái, biết tạo thuận lợi cho ai. Dữu Vãn Âm nghe loáng thoáng dưới lầu vài tiếng cũng kh biết Hạ Hầu Bạc nói gì, tiếp đó liền tiếng bước chân bước lên cầu thang.
Tiếng bước chân kh nh kh chậm, mỗi bước đều vững vàng. Dữu Vãn Âm qua khe hở giá sách về phía cầu thang thì lập tức th Hạ Hầu Bạc bước vào.
Hôm nay ăn mặc đậm chất Ngụy Tấn, áo rộng tay dài, tóc dài nửa buộc nửa xõa. Dáng vẻ tản bộ nhàn nhã thế này quả đúng là sáng như trăng rằm, phong thái xuất chúng.
Nhan sắc của “con cưng của trời” đúng là bá chủ, dù Dữu Vãn Âm biết rõ kết cục về sau, biết thủ đoạn của đáng sợ thế nào nhưng th cảnh này cũng kh kìm được mà khen một câu “mỹ nhân”.
Vài giây sau lại một nữa theo lên lầu, ăn mặc kiểu văn sĩ áo vải, vẻ mặt khổ sở thâm thù đại hận, kỹ thì hình như còn dịch dung một chút, chắc là Tư Nghiêu.
Hai họ đến đây làm gì?
Dữu Vãn Âm bất động th sắc ngồi tại chỗ, cẩn thận hình dung xem nếu là nguyên chủ thì giờ phút này nên biểu hiện gì.
... Ồ, nguyên chủ thầm thương trộm nhớ Đoan Vương.
Hai kia làm bộ nghiêm túc tìm sách, ngó trái ngó , chậm rãi tiến lại gần góc Dữu Vãn Âm đang ngồi.
Dữu Vãn Âm: “...”
Diễn thì cứ diễn tới bến thôi.
Hạ Hầu Bạc cuối cùng cũng lơ đãng quay đầu sang như thể vừa mới phát hiện ra sự tồn tại của Dữu Vãn Âm, ngạc nhiên nói: “Dữu Phi nương nương.”
Dữu Vãn Âm vội vàng đứng dậy, e thẹn chào hỏi : “Đoan Vương ện hạ.”
Theo thiết lập nguyên tác, Hạ Hầu Bạc và Dữu Vãn Âm từng duyên gặp gỡ một lần, đó là trước khi cô nhập cung, tại hội hoa đăng đêm Nguyên Tiêu. Cô lén trốn chơi phố, tình cờ gặp Hạ Hầu Bạc đang vi hành.
Thế là thiếu nữ vừa gặp đã yêu th niên tuấn tú bí ẩn, về nhà tương tư sầu muộn, kh chịu nhập cung làm Tần. Còn Hạ Hầu Bạc tuy vui vẻ trò chuyện với cô nhưng quay đầu là quên béng chuyện này.
Sau này Dữu Vãn Âm bị gia đình ép buộc ngậm hờn vào cung, màn tái ngộ Đoan Vương ở lãnh cung lại bị Tạ Vĩnh Nhi xóa sổ, dẫn đến việc trong “Xuyên Sách: Sủng Phi Của Ác Ma”, Dữu Vãn Âm toàn bộ quá trình là đơn phương còn Hạ Hầu Bạc thì lòng sắt đá, chỉ yêu nàng Tạ.
Dữu Vãn Âm kh chắc c Hạ Hầu Bạc trước mắt này là nguyên chủ hay kh, càng kh đoán được tại lại đến tìm .
Để an toàn, cứ theo kịch bản mà diễn thôi.
Dữu Vãn Âm lén ngước mắt , trong mắt như nỗi sầu nhẹ tựa khói sương: “Điện hạ vì lại đến đây?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.