Con Tôi Tự Đi Tìm Ba
Chương 1
Hôm buổi họp lớp thời đại học.
chỉ bạn trai cũ đến, mà còn dắt theo một đứa trẻ.
Mấy đứa bạn cũ mà trầm trồ: “Gen nam thần đỉnh thật đấy, y như bản trời.”
Bạn trai cũ . “Hiểu lầm thôi, thằng nhóc lạc ngoài cửa.” “Thằng bé đang tìm .”
Khóe miệng giật giật. Chết tiệt, đứa đó con ?!
1
trường cũng bốn, năm năm, mà lớp trưởng vẫn hăng say tổ chức họp lớp.
Dặn dò con trai xong xuôi, tranh thủ trang điểm vội vã chạy đến khách sạn.
đến muộn, gần như ai cũng mặt.
Mấy đứa bạn thấy thì vẫy tay gọi, vui vẻ tới nhập hội tám chuyện.
“Tớ lớp trưởng bảo hôm nay đại nam thần trường – Tiêu Diện cũng sẽ đến đó!”
“Thật á? Lâu gặp , giờ còn trai hơn nữa, haha!”
rôm rả bàn tán, chẳng ai để ý đang cứng đờ tại chỗ.
Cái gì cơ? Ai sẽ đến?
Tiêu Diện?!
Trời ơi, ai đang trêu ngươi ?!
thế đến thì cho dù thiên hoàng lão tử mời, cũng tuyệt đối tới cái buổi họp lớp chết tiệt !
“, Dữu Dữu, hồi xưa với nam thần Tiêu lắm mà nhỉ? Giờ ảnh làm gì ?”
Xem thêm: Cùng Ngày Ly Hôn, Quẹo Vào Cục Dân Chính Với Chú Nhỏ Của Chồng Cũ (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Câu hỏi bất ngờ khiến khựng , cố gắng nhếch miệng trả lời cứng ngắc: “… nghiệp xong chúng cũng liên lạc gì nữa, nên rõ lắm.”
“Ơ kìa?” Một bạn khác ngạc nhiên, “Hồi đó hai như yêu , nam thần – hoa khôi, chủ tịch hội sinh viên – phó chủ tịch, hạng nhất – hạng nhì lớp… chuẩn cặp đôi nam nữ chính trong truyện luôn, ai cũng tưởng kiểu gì cũng sẽ thành đôi.”
“ , hồi đó tụi còn cá cược nữa kìa, đoán xem hai sẽ công khai khi nghiệp.”
“Tớ còn nhớ, tớ cược mười đồng lận đấy!”
“Trời ơi, nhớ mắc thật!”
: “……” Cảm ơn, thật sự cần , chỉ độn thổ.
ôn kỷ niệm đùa giỡn, may mà chẳng ai quá nghiêm túc với mấy tin đồn năm xưa.
thật sự cảm ơn cái sự ‘ngầm hiểu’ họ.
Dù thì… và Tiêu Diện từng quen .
Chỉ công khai lúc đó, chia tay, và… một đứa con.
đời còn gì ngại hơn việc chạm mặt bố đứa nhỏ mà hề gì ?
chứ.
Đó khi còn đang do dự nên lẻn khi Tiêu Diện xuất hiện, thì ngoài cửa phòng vang lên một giọng quen đến rợn : “ cháu ở trong phòng ạ!”
Tiếng ồn ào trong phòng lập tức im bặt, tất cả ánh mắt đều đổ dồn về cánh cửa đang hé mở.
thấy giọng đó quen quá… quen đến mức đáng sợ.
Còn kịp hồn, cánh cửa một bàn tay dài đẩy .
Tiêu Diện – đại nam thần năm xưa, dắt theo một bé trai, mỉm xuất hiện ngay ngưỡng cửa.
Cú sốc thị giác khỏi cần cũng đủ khiến cả phòng “hít hà”.
Một nam sinh gần cửa chỉ thằng bé, giọng run run: “Nam thần Tiêu mà con á?”
Cô bạn cạnh thì thầm như chết: “Trời ơi, ai quyến rũ nam thần ?”
Lớp trưởng gượng: “Nam thần, gen đỉnh quá ha, thằng bé như đúc cùng một khuôn .”
Trong ánh mắt kinh ngạc , Tiêu Diện điềm nhiên và dứt khoát thẳng về phía .
bỗng thấy sống lưng lạnh toát, thấy nhẹ nhàng : “Hiểu lầm thôi.”
“Thằng bé lạc, đang tìm ngoài , tiện tay dắt đây.”
lập tức mặt , chỉ giả vờ như hiểu gì.
Bởi vì… thằng nhóc đó chính con trai mà!
Rốt cuộc ai dắt nó từ nhà đây thế hả?!
2
Giờ phút , con trai ngoan lẽ đang ở cùng với cô bạn chứ?
rơi tay Tiêu Diện?
Còn kịp tiêu hóa hết đống câu hỏi trong đầu, con trai yêu quý hí hửng chạy tới, ôm chặt lấy chân .
Giọng nó vang to rõ ràng: “ ơi! thực sự ở đây nè!”
: “……”
Tất cả ánh mắt trong phòng đồng loạt đổ dồn về phía .
“Dữu Dữu, đây … con ?”
“ , con Dữu Dữu và Tiêu nam thần mới chứ?”
…Cách dùng từ cũng cẩn thận quá đấy!
Bạn thể thích: Đóa Hồng Ác Nữ - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
“Bảo thằng bé giống Tiêu Diện thế !”
“Tiêu Diện, Dữu Dữu, hai thật chẳng chút thành ý gì cả! Dám giấu bọn mà lén lút kết hôn luôn ?!”
: ???
“Trời ơi, bọn ai đọ cặp . Mới mấy năm mà kết tinh tình yêu lớn thế !”
Cả đám bạn thi bàn tán rôm rả ngay mặt và Tiêu Diện, chen giải thích cũng tài nào tìm chỗ .
Một bạn vỗ vai : “Dữu Dữu, gì thế?”
cạn lời.
“ ! ! đừng bừa nữa!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.