Con Trai Của Mẹ Nuôi Yêu Tôi Rồi!
Chương 11: Chỉ có em mới có thể khiến anh xúc động mà thôi!
Sai lầm nối tiếp sai lầm, làm Tùng Quân kh đủ tự tin để nói chuyện với , cũng kh dám gần gũi quá lâu. luôn sớm về muộn. Cuối tuần cũng kh nghỉ là sợ lại gì sai sẽ lại giận, lại bỏ .
Nhưng rốt cuộc thì thế nào?
vẫn cứ .
Còn cuộc nói chuyện giữa và dì Năm lúc đó, là do dì Năm th yêu mà kh dám nói, nên muốn thay nói với . Ai dè, nghe ba chớp ba nháng đã hiểu lầm ta muốn đuổi , nên tự giác ra .
muốn mắng Tùng Quân là đồ ngốc. Nhưng ngẫm lại, mới thật sự là kẻ ngốc. Vì một chút tự trọng mà để vuột mất một mối lương duyên tốt, một đàn tốt.
Giá như lúc chịu ngoảnh lại thì lẽ cuộc đời đã khác.
Nhưng đáng tiếc, trên đời kh thuốc hối hận.
bưng mặt, gục xuống ghế sô pha khóc nức nở.
Dù bình thường mạnh mẽ đến đâu, nhưng lúc này, sự mạnh mẽ của đã bị sự hối hận bao trùm. Chỉ khóc, mới thể vơi nỗi xót xa của lúc này.
Th khóc, Tùng Quân lại luống cuống kh biết làm . Chỉ thể ôm l dỗ dành:
- Thu Nguyệt, đừng khóc, là sai, là lỗi của , em đừng khóc!
Thế nhưng, câu nói của Tùng Quân lại khơi dậy tính phụ nữ thích làm ngược lòng trong .
lập tức bật dậy, đẩy ra, còn lớn tiếng quát:
- cút , cút khỏi cuộc đời , đừng cho th mặt nữa. ghét , ghét !
Tùng Quân thẫn thờ đứng dậy, đôi mắt đỏ hoe, muốn khóc nhưng lại kh khóc. Lặng lẽ quay , khẽ nói:
- Được, !
bóng dáng khuất sau cánh cửa, từ từ khụy xuống đất, tiếp tục ôm mặt khóc.
! Thật sự đã !
- Tùng Quân, em xin lỗi. Em lỗi với , lỗi với mẹ nuôi. Em kh xứng với tình cảm dành cho em. , hãy thật xa , đừng trở lại tìm em nữa, em kh xứng, kh xứng, hu hu…
vừa khóc, vừa lẩm bẩm.
Đến khi khóc đã , ngẩng mặt lên, thì lập tức giật .
Bởi vì Tùng Quân vẫn đang đứng sừng sững trước mặt .
- … còn chưa ?
lắp bắp hỏi.
Tùng Quân lại thờ ơ trả lời:
- chợt nhớ lại lời mẹ nói, con gái luôn nói ngược, bảo tức là kêu ở lại đó. Nên ở lại thôi!
: “...” Bây giờ thực sự muốn cút đó!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/con-trai-cua-me-nuoi-yeu-toi-roi-lbxw/chuong-11-chi-co-em-moi-co-the-khien--xuc-dong-ma-thoi.html.]
Nhưng mà ngay khi đứng lên, vừa định phát tát, Tùng Quân đã ôm chầm l , khẽ nói vào tai.
- Dù em vác chổi đuổi, cũng sẽ kh !
Nói lập tức đè đầu ra hôn xuống.
Nụ hôn bất ngờ, cũng thật mãnh liệt, đầy tính xâm chiếm, như thể muốn nhai nuốt luôn đôi môi của vào bụng.
quá bất ngờ, trong phút chốc kh kịp phản ứng, khoang miệng lập tức bị chiếm đoạt, tha hồ càn quét.
Mà nh, cũng đã l lại tinh thần, vùng vẫy, muốn thoát khỏi vòng tay của . Nhưng càng vùng vẫy, càng dùng sức đẩy ra, thậm chí còn đánh vào lưng , vòng tay lại càng siết chặt hơn, chặt đến mức khiến gần như kh thở nổi.
Tùng Quân ên !
Đây chính là ý nghĩ duy nhất trong đầu lúc này.
Bất đắc dĩ, cắn vào môi , để bu ra. Điều này quả nhiên tác dụng, Tùng Quân đã cảm nhận được đau đớn, lập tức bu tha cho cái miệng của .
Nói nào ngay, răng của cũng kh béng, nên dù cắn mạnh, cũng chỉ để lại dấu chứ kh đến nỗi chảy máu.
Tùng Quân chầm chầm vào , đầu lưỡi đưa ra, khẽ l.i.ế.m vào nơi vừa bị cắn. Ánh mắt tối sầm, chợt nở một nụ cười quái dị.
- Ha, em thật là hư, Thu Nguyệt à!
Câu nói này bỗng khiến rùng . Linh cảm mách bảo sắp sửa xảy ra chuyện gì đó kinh khủng. lập tức hét lên:
- Cửa đang mở!
Câu nói này thành c khiến Tùng Quân nới lỏng vòng tay, nh chóng thoát ra, đứng cách xa m mét.
Tùng Quân ra cửa, th cửa vẫn đang đóng. Tuy rằng trong nhà đèn vẫn sáng, nhưng rèm cửa lại đang phủ xuống, bên ngoài cơ bản kh thể th được gì bên trong.
Bây giờ, tiệm tóc nào hầu như cũng gắng máy lạnh, việc cửa luôn đóng cũng là chuyện bình thường. Mà vừa , do chuẩn bị đóng cửa nên mới thả rèm. Cũng may, Tùng Quân kh để ý đến ều này, mới cơ hội.
Tùng Quân lúc này mới phát hiện bị lừa, nhưng mà cũng nhờ vậy đã giúp l lại bình tĩnh. đứng tại chỗ, hít sâu một hơi, khẽ nói:
- xin lỗi, vừa quá xúc động, kh tự chủ được!
khịt mũi:
Mèo A Mao Huỳnh Mai
- Hừ, cứ xúc động thì muốn cưỡng hôn ai thì cưỡng à, chẳng lẽ…
- Chỉ em thôi!
Tùng Quân lập tức cắt lời , nghiêm túc nói:
- Chỉ em mới thể khiến xúc động mà thôi!
kh biết nói gì, chỉ im lặng .
Kh khí rơi vào sự lặng im đáng sợ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.