Con Trai Của Mẹ Nuôi Yêu Tôi Rồi!
Chương 13: Đăng ký kết hôn
- Em kh được nuốt lời!
vẻ như Tùng Quân vẫn kh tin tưởng .
lập tức đưa tay lên trời, vào mẹ nuôi trong hình, thề độc:
- trời đất chứng giám, mẹ nuôi làm chứng, nếu nuốt lời, sẽ bị vong hồn của mẹ nuôi vật chết!
- Được , tin!
Giọng Tùng Quân vẻ vội vàng.
quay sang , lại th đã khôi phục lại vẻ mặt hờ hững như mọi khi. Tuy nhiên, ánh mắt lại vào đầy nghiêm túc:
- muốn ngày mai em cùng đăng ký kết hôn!
Ầm…
Nghe như sét đánh ngang tai!
sững sờ một lúc lâu, mới hiểu ra nãy tới giờ là Tùng Quân gài . Mà kh, là ngay từ đầu đã gài , chỉ là ngu kh ra mà thôi.
Đúng là gian thương!
- Tùng Quân à, rốt cuộc đâu mới là biểu hiện chân thật của vậy?
hỏi như một cách vô hồn.
Tùng Quân cúi mi, vẽ mặt vẫn hững hờ.
- Là lúc này đây!
đến bên cạnh , đưa tay ôm vào lòng, khẽ thì thầm vào tai :
Mèo A Mao Huỳnh Mai
- Em đã thề độc , kh được nuốt lời đ nhé!
- Tất, nhiên, là, kh!
gằn từng chữ, rít lên từ kẽ răng. Và sau đó…
- Ui da…
dùng hết sức lực cắn vào tay Tùng Quân một cái thật mạnh, cắn đến khi thể nếm được vị m.á.u t mặn của .
đã làm tim lên xuống liên tục, suýt nữa lên tăng x. Kh l chút lãi cảm th lỗi với quá.
…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/con-trai-cua-me-nuoi-yeu-toi-roi-lbxw/chuong-13-dang-ky-ket-hon.html.]
Hôm sau đóng cửa tiệm, giữ đúng lời hứa cùng ra phường đăng ký kết hôn. Trong một năm mà đăng ký kết hôn đến hai lần, cũng kh biết cán bộ đăng ký bằng ánh mắt quái dị hay kh.
Nhưng cũng may, thái độ của họ tỏ ra bình thường, làm cũng bớt xấu hổ.
được gi chứng nhận kết hôn, Tùng Quân tỏ ra vui vẻ, mặc dù khuôn mặt vẫn hờ hững như thế, nhưng ánh mắt long l và khóe miệng luôn khẽ cong lên đã biểu hiện hết tất cả. Mà thật ra, cũng cảm th vui. ều, vụ Phong Vũ vẫn còn ám ảnh lắm, nên hiện tại cũng kh dám đặt hết lòng tin vào Tùng Quân.
Một thằng chạy xe c nghệ như Phong Vũ mà còn lăng nhăng thì huống hồ chi một Tổng Giám đốc, vừa đẹp trai vừa giàu như Tùng Quân chứ.
Nếu lỡ bắt gặp cảnh tượng đó một lần nữa, kh biết, liệu thể chịu đựng được nữa hay là sẽ phát ên tại chỗ đây?
Sau khi rời khỏi ủy ban, chúng đến nhà hàng để ăn trưa. Và ở đây, đã gặp lại chồng cũ, chính là Phong Vũ.
ta cũng ngồi ăn cơm như chúng , chỉ là vào sau chúng vài phút nên kh th được . Tuy nhiên, cùng với ta lại kh là cô gái lần trước, mà là một bà già khoảng năm sáu mươi tuổi, ăn mặc sang trọng, đeo trang sức kim cương chói lóa, khuôn mặt trang ểm lòe loẹt tựa như hát tuồng.
Hai tay trong tay, sánh vai bên nhau như một cặp tình nhân, cùng nhau bước vào nhà hàng, chọn chỗ ngồi, gọi món ăn. Họ trò chuyện cười đùa với nhau, Phong Vũ còn đích thân gắp từng miếng thức ăn đút cho bà già . Cử chỉ ân cần, săn sóc giống như một bạn tình đang chiều chuộng yêu của . Chóc chóc, ta còn lén hôn vào má bà già một cái trước mặt mọi , làm cho bà già kia thẹn thùng vô cùng. Nhưng mà từ ánh mắt và cử chỉ, lại cho th bà ta cũng vô cùng thích ta làm vậy.
Chợt, trước mắt tối sầm. Sau đó là giọng nói lạnh lùng của Tùng Quân vang lên:
- Em còn nữa là bữa ăn này khỏi ăn luôn!
Tùng Quân đã dùng bàn tay to lớn của che mắt , kéo đầu lại kh cho cảnh tượng buồn nôn nữa.
nói đúng, nếu thêm nữa, chắc lẽ ngay cả m miếng cơm vừa ăn vào cũng sẽ nôn ra mất.
- là một tên bám váy đàn bà. Ai cho nhiều tiền thì theo thôi. Cho dù bảo quỳ xuống làm chó cũng chịu!
Tùng Quân vừa gắp một miếng thức ăn đút cho , vừa nói.
giật giật khóe miệng, kh nói lời nào. Ngẫm lại Tùng Quân nói cũng đúng, kể từ khi và Phong Vũ yêu nhau cho đến thành vợ chồng, dường như mọi thứ đều là lo, từ tiền chơi, ăn uống, mua quà tặng, quần áo, sắm sửa này nọ, thậm chí tiền nhà đều do bỏ ra. Còn ta thì ngày nào cũng than hư xe, bể lốp, chạy bao nhiêu ều sửa xe hết b nhiêu, còn xin tiền của uống nước, đâu đưa tiền cho .
Nghĩ lại thật xấu hổ, vậy mà cũng tin ta đến sái cổ đ. Cũng may là kh con, chứ nếu kh đúng là thúi đời thật !
- Em cần cho cho một bài học kh?
Tùng Quân khẽ nói với .
Thế nhưng, lập tức lắc đầu:
- Kệ nó , đã là rác thì sớm muộn cũng bị phân hủy mà thôi!
tiếp tục ăn đồ ăn của , kh quan tâm tới khác nữa.
Sau khi ăn xong, chúng trở về nhà Tùng Quân, mà kh, bây giờ thể gọi là nhà của chúng .
Trên đường bảo Tùng Quân tiện thể ghé sang tiệm, muốn vào l một ít quần áo. vốn định ghé hiệu quần áo mua đồ mới cho , nhưng hiện tại thật sự mệt mỏi, chỉ muốn trở về thật nh ngủ một giấc thật ngon.
Chưa có bình luận nào cho chương này.