Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Con Trai Của Mẹ Nuôi Yêu Tôi Rồi!

Chương 18: Kết thúc

Chương trước Chương sau

Tên Phong Vũ này xem như tàn đời , trừ khi ta tiền chuyển giới luôn như Ngọc Phúc thì mặc may thể tiếp tục “làm lại cuộc đời”, chỉ khác đối tượng sẽ là đàn mà thôi.

Trở lại hiện tại.

Đám cưới của , tất nhiên, Ngọc Phúc cũng được làm cô dâu phụ. Hơn nữa, nó và chú rể phụ dường như còn vẻ hợp nhau.

cũng mừng cho nó. Hy vọng nó cũng sẽ được tìm được hạnh phúc thật sự.

Lễ cưới xong, và Tùng Quân về đến nhà cũng đã hơn mười một giờ khuya. Mặc dù cả hai đều thắm mệt, nhưng chẳng hiểu Tùng Quân lại kh cho thay đồ tắm rửa nghỉ ngơi, mà lôi từ trong tủ ra một cái hộp gỗ. Bên trong đựng nhiều trang sức đủ loại bằng vàng bốn số chín.

Trước sự ngạc nhiên của , Tùng Quân nhẹ nhàng nói:

- Những thứ này là quà cưới của mẹ tặng cho con dâu. Mẹ nói, sau này cưới vợ muôn tận tay đeo cho vợ trước mặt mẹ. Chẳng qua vòng và nhẫn, tất cả đều theo kích cỡ tay của em mà đặt làm.

trố mắt kinh ngạc.

Hóa ra từ lâu mẹ nuôi đã hy vọng trở thành vợ của Tùng Quân. Chẳng qua “ép dầu ép mỡ ai nỡ ép duyên”, chuyện của chúng để tự chúng quyết định. Giả sử và Tùng Quân kh thành, thì số vàng này sẽ là của hồi môn của .

Mèo A Mao Huỳnh Mai

Trước mắt bỗng nhòe . Nước mắt kh tự chủ được rơi xuống, rơi vào trong mớ trang sức này.

Tùng Quân đưa tay lên lau nước mắt cho .

- Đừng khóc, hôm nay là ngày vui, mẹ th sẽ buồn đó!

cố nén nước mắt, gượng nở một nụ cười, khẽ gật đầu.

- Ừm!

Tùng Quân dắt tay lên lầu, đến phòng thờ, nơi đặt di ảnh của mẹ.

Đầu tiên chúng thắp nhang cho mẹ quỳ xuống lạy. Tùng Quân đứng trước di ảnh thưa với mẹ là hôm nay chúng đã thành vợ chồng , đã hoàn thành tâm nguyện của mẹ.

Sau đó, l trang sức trong hộp gỗ, đeo từng món lên cho .

nụ cười và khuôn mặt hiền từ của mẹ trong di ảnh, cảm th dường như mẹ đang thật sự ở đây với chúng . Bà đang nở nụ cười hạnh phúc chúng cuối cùng đã được bên nhau.

Mẹ, con cảm ơn mẹ đã cưu mang con, cho con một gia đình, cho con cuộc sống hạnh phúc, và cũng cho con, một chồng tốt!

Con yêu mẹ!

Mẹ là tất cả của đời con!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/con-trai-cua-me-nuoi-yeu-toi-roi-lbxw/chuong-18-ket-thuc.html.]

Sau tuần trăng mật thật ngọt ngào thì chúng đều trở về với cuộc sống của .

Tùng Quân đến c ty. Còn quay về mở cửa tiệm.

Mặc dù Tùng Quân bảo cứ việc ở nhà, việc kiếm tiền đã lo, nhưng nói, muốn tự làm chủ tài chính. Hơn nữa đây lại là nghề của mẹ truyền lại. Với lại khi ở tiệm làm tóc cho khách, dường như cảm th như mẹ vẫn còn đang sống, và mẹ vẫn đang ngồi đó làm, chỉ dẫn cho mọi thứ. thật sự cảm th ấm áp, hạnh phúc.

Nghe nói vậy, Tùng Quân cũng kh cản nữa, chỉ bảo đừng để quá mệt.

đương nhiên đồng ý.

Bây giờ ngôi nhà này Tùng Quân đã sang tên cho . hoàn toàn là chủ, kh cần sợ trả tiền thuê mặt bằng nữa. Cho nên cũng kh cần ráng cày, thoải mái làm là được.

Nhờ sự siêng năng cày bừa của Tùng Quân mà một năm sau, chúng đã cho ra đời một bé gái kháu khỉnh. Ông nội nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa. C ty cũng giao lại hết cho Tùng Quân, bản thân về nhà giữ cháu.

Nhờ nội cứ ôm cháu miết nên năm sau lại thêm một thằng kiu.

Tùng Quân th nhạy con, nhưng mang nặng đẻ đau quá khổ cực, nên bảo “hãy dừng lại ở hai con để nuôi dạy cho tốt”. Vậy là chúng đã kế hoạch.

Hai đứa con của mặc dù đều do một tay nội ẵm bồng nhưng lại ngoan, nghe lời cha mẹ. Tùng Quân cũng giáo dục giới tính của chúng ngay khi còn nhỏ, để chúng thể định hướng được giới tính thật của , để sau này kh mắc những sai lầm đáng tiếc như thời nội của chúng.

Cũng may, chúng đều sống đúng với giới tính trời ban cho . Tuy nhiên, con gái lại di truyền cái bản mặt hờ hững của cha. Tuy xinh đẹp nhưng lại là một “nữ bá tổng lạnh lùng”. Thế này mà l chồng được đây?

Còn con trai , lại theo nghề của . Bởi vì nó cũng muốn “nắm đầu thiên hạ”. Mà cũng do cái mã đẹp trai, miệng lại dẻo quẹo nên được con gái theo nườm nượp, sắp hàng chờ được nó nắm đầu.

Đứa con gái thì kh tình vắt vai, còn đứa con trai thì muốn làm tình thể xếp hàng ra tới sân bay. Làm phát rầu.

Nhưng mà Tùng Quân lại thờ ơ nói:

- Em đừng lo, mỗi khi sinh ra, nhân duyên cũng đã được định sẵn . Cho dù bao nhiêu lần bỏ qua, nhưng đã là của nhau, thì mãi vẫn sẽ là của nhau thôi!

nói cũng lý.

đã từng bỏ qua Tùng Quân, đã từng một đời chồng. Nhưng cuối cùng, và Tùng Quân vẫn là của nhau. Cùng nắm tay nhau đến ngày hôm nay.

- Tùng Quân, em yêu !

- Thu Nguyệt, cũng yêu em!

Hết.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...