Công Chúa Đến Bản Rồi Kìa!
Chương 6:
Những thứ nàng chạm vào, những chiếc chén nàng dùng để uống nước, đều bị khác vứt , như thể chúng đã nhiễm bệnh hiểm nghèo.
Như thể chỉ khi nàng cầm đầu ức h.i.ế.p nữ nhân đó, khinh thường nữ nhân đó, dùng những lời độc địa nhất để đ.â.m xuyên vào tim bà ta, giẫm đạp tự tôn của bà ta dưới chân, nàng mới thể chứng minh, xem, ta và bà ta kh cùng một loại , ta và các ngươi mới cùng một loại .
Chúng ta đều là c chúa cao quý, còn bà ta, bà ta là dị loại, bà ta là kỹ nữ, kh giống chúng ta.
Nhưng kỹ nữ đúng là thấp hèn, dù bị sỉ nhục như vậy, bà ta vẫn sẽ cười nói kh , lần sau vẫn trơ trẽn đến l lòng nàng.
Hoa Đại Nương lại đến mang cơm cho Thập Nhất, kh biết bà đã đứng bên cạnh nghe bao lâu, cuối cùng cũng kh nhịn được mở lời: “Chẳng ai sinh ra đã thấp hèn, chẳng ai cam tâm làm kỹ nữ, mỗi đều nỗi khổ riêng, chẳng lẽ kh sống nổi nữa thì đều c.h.ế.t hết ?”
Hoa Đại Nương tiện tay đặt bát sang một bên ngồi xuống, nói: “Để ta kể cho các con nghe câu chuyện của ta.”
Bà sinh ra trong một gia đình Nho học, chỉ vì phụ thân mất sớm, ca ca nghiện rượu chè cờ b.ạ.c nh chóng phá tan gia sản, thế là bán bà vào kỹ viện.
Bà nói, mười nữ nhân thì tám chín trong kỹ viện đều hoàn cảnh như vậy, hoặc là bị phụ thân ca ca, hoặc là bị phu quân bán . Hoa Đại Nương nói bà chưa từng th một cô nương nào cam tâm tình nguyện bước vào kỹ viện, tự bán làm nô.
Thập Nhất hiếm khi im lặng, ta kh biết nàng lại nhớ đến a nương của nàng hay kh.
lẽ nàng chưa bao giờ cơ hội hỏi a nương của nàng một câu, cuộc đời lại trở nên như vậy?
Nàng ghét bỏ kết quả, nhưng lại chưa từng quan tâm đến quá trình.
Cách Thập Nhất bày tỏ lời xin lỗi, chính là cắn một miếng bánh do Hoa Đại Nương mang tới.
“Ngon kh?” Trên mặt Hoa Đại Nương lộ vẻ l lòng cẩn trọng: “Bánh nhân thịt heo cải trắng đ.”
Thập Nhất ngẩng đầu thoáng qua bà một cái, lẩm bẩm: “…Ngon.”
Một lúc lâu sau, lại bổ sung một câu xin lỗi muộn màng.
Trên mặt Hoa Đại Nương lập tức tràn đầy nụ cười, bà nói: “Ta còn một tin tốt khác muốn báo cho con, con nghe xong nhất định sẽ vui đến mức muốn nhảy cẫng lên.”
Bà nói khi bán rau trong thành, khắp nơi đều nghe ta nói hoàng thất Nam Khương đang tìm kiếm c chúa lưu lạc dân gian.
Thập Nhất vừa nghe xong lập tức phấn chấn hẳn lên, nắm c.h.ặ.t t.a.y ta: “Nhất định là Tam ca của ta! Tam ca đến tìm ta !”
Hai đã định ra đầu tháng sau, Hoa Đại Nương bán rau ở thành, Thập Nhất sẽ ngồi xe bò của bà cùng .
Ngày khởi hành, a nương của ta đưa cho Thập Nhất một cái bọc, bên trong là lương khô chúng ta đã dành dụm cho nàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/cong-chua-den-ban-roi-kia/chuong-6.html.]
Khoai tây, bánh lớn, cải trắng phơi khô, kh nhiều, nhưng lại là từng chút một mà mọi tiết kiệm từ miệng , là tấm lòng của cả trại.
Mắt Thập Nhất đỏ hoe, muốn khóc mà kh khóc, miệng vẫn cứng: “Ai da, về đến cung ện thì thiếu gì sơn hào hải vị, còn cần ăn những thứ này .”
A nương của ta đẩy lại kh nhận, bảo nàng cất : “Đường này lâu, đừng để bụng đói, kẻ xấu nhiều, đừng nói chuyện với lạ. Nghe lời Hoa Đại Nương, bảo ngươi làm gì thì ngươi làm n.”
A nương lải nhải lâu, lâu đến nỗi tai ta sắp chai đến nơi, nhưng Thập Nhất kh hề tỏ ra sốt ruột, còn cung kính gật đầu: “Ta biết .”
Thập Nhất ngồi giữa đống cải trắng khoai tây, vẫy tay chào chúng ta, xe bò càng ngày càng xa, càng xa, Thập Nhất ngồi trên xe bò cuối cùng biến thành một chấm đen, biến mất.
Ta bĩu môi, đột nhiên muốn khóc.
Ta chưa bao giờ nói với nàng, mỗi ngày gánh phân tưới rau, đào khoai tây khoai lang cùng nàng, ta cũng vui.
nàng bên cạnh ta, cứ líu lo như một chú chim sẻ, ta lại th yên tâm một cách lạ kỳ.
Ta nhiều lời muốn nói với nàng, nhưng lời đến bên môi, miệng ta lại như bị hồ dán kín, kh thể nói ra lời nào.
“A nương, nói sau này chúng ta còn thể gặp lại Thập Nhất kh?” Ta ngẩng đầu hỏi A nương của ta.
A nương thở dài, chỉ đưa tay xoa xoa đầu ta, than thở: “Thập Nhất khác với chúng ta, con bé về hưởng cuộc sống tốt đẹp , chúng ta nên vui cho con bé.”
“ vui.” Ta chỉ vào n.g.ự.c : “Nhưng kh hiểu , chỗ này vẫn hơi nhói đau.”
Thập Nhất , cứ như thể nàng chưa từng đến.
Nhưng ta vẫn nhớ nàng.
Khi gánh phân tưới rau, nhớ nàng.
Khi đào khoai tây, nhớ nàng.
Khi trời mưa âm u, cũng nhớ nàng.
Nhớ khi nào nàng mới trở về.
Nhớ nhà nàng đối xử tốt với nàng kh, được sống trong cuộc sống mà mỗi bữa đều là sơn hào hải vị kh.
Nhớ chân nàng đã được chữa khỏi chưa, trời mưa âm u liệu còn đau đến mức kh ngủ được kh.
Chưa có bình luận nào cho chương này.