Công Chúa Năm Ấy Muốn Chiếm Xuân
Chương 31: Chương 31
Quả nhiên, đúng như lời Hà Nghĩa Thần nói. Phủ An Bình C chúa ngoài phủ binh ra, của Huyền Ưng vệ chiếm gần một nửa, đâu đâu cũng th. Nguyên Phù Ninh là bị giam lỏng hay tự nguyện lánh đời lễ Phật, Nguyên Phù Dư qua là biết ngay.
Bùi Độ dẫn Nguyên Phù Dư đến viện lạc nơi Nguyên Phù Ninh tu hành, nói với nàng: "Thôi cô nương, phiền cô đợi một lát, để ta vào thưa với Điện hạ một tiếng." Nguyên Phù Dư gật đầu.
Bùi Độ rảo bước đến trước cánh cửa đóng c.h.ặ.t của Phật đường, hành lễ xong kh biết đã nói gì với bên trong. nh sau đó, Bùi Độ lại hành lễ hướng vào trong cửa một lần nữa, bước ra phía ngoài viện.
"An Bình C chúa vốn dĩ kh định tiếp cô, là Tạ đại nhân sau khi bãi triều đã đích thân đến một chuyến mới thuyết phục được C chúa. Lát nữa gặp C chúa, cô hãy giữ lễ nghi một chút." Bùi Độ dặn dò.
Nguyên Phù Dư chẳng buồn để tâm đến Bùi Độ, thẳng về phía Phật đường. Cẩm Thư đứng lại ngoài cổng viện cùng Bùi Độ chờ đợi. Gian Phật đường theo kiểu kiến trúc trùng thiềm yết sơn đỉnh trang nghiêm th thoát nằm cạnh hồ nước, sen trong hồ mùa đ thảy đều đã héo tàn.
Hai hộ vệ c cửa Phật đường th Nguyên Phù Dư tới liền đẩy cửa ra... Nàng túm gấu váy, bước vào trong gian Phật đường lát gạch hoa văn hoa sen. Ánh mặt trời chiếu xiên qua khung cửa sổ vào gian phòng nghi ngút khói hương.
Ánh sáng và những hạt bụi nhỏ bay lơ lửng, bao phủ l Nguyên Phù Ninh đang mặc tố y quỳ trước tượng Phật vàng, khiến nàng ta toát ra vài phần tĩnh lặng của Phật tính. Th Nguyên Phù Ninh kết thúc buổi tụng kinh, dập đầu trước tượng Phật, tỳ nữ lập tức tiến lên cúi dùng hai tay đỡ nàng ta dậy.
Nguyên Phù Ninh tay vê tràng hạt xoay lại, th Nguyên Phù Dư đứng ở cửa thì khẽ khựng lại. những , dù ngũ quan kh một nét tương đồng, nhưng chỉ cần đứng ở đó thôi đã khiến ta ảo giác cố nhân trở về.
Nay Nguyên Phù Ninh kh còn vẻ rạng rỡ kiêu sa ngày trước, giữa đôi mày chỉ còn lại sự bình thản sâu hoắm kh th đáy. Nguyên Phù Dư thật khó thể tưởng tượng, cô nương l lợi ngày nào cứ hễ một tí là lại sà vào lòng nàng gọi "A tỷ", nay lại trở nên già nua héo hắt như thế này.
Điều này thực sự khiến nàng cảm th vật đổi dời, lòng đổi thay.
"Quả nhiên đúng như lời tỷ phu nói, giống..." Nguyên Phù Ninh kh để tâm đến việc Nguyên Phù Dư kh hành lễ với . Nàng ta vịn tay tỳ nữ, tiên phong về phía sập trúc đặt sát hồ nước ở phía bên kia Phật đường.
Sập trúc và Phật đường được ngăn cách bằng rèm trúc và màn lụa. Th Nguyên Phù Ninh đã tọa lạc, Nguyên Phù Dư cũng bước tới ngồi xuống đối diện.
"Lui xuống cả ." Nguyên Phù Ninh phất tay ra hiệu cho tỳ nữ lui ra, đích thân dùng thìa trà múc trà thang từ ấm, đẩy chén trà đến trước mặt Nguyên Phù Dư, lại bắt đầu lần tràng hạt trong tay.
"Tỷ phu?" Nguyên Phù Dư khẽ nhướng mày.
"Ta biết hôm nay cô đến đây muốn hỏi ều gì." Nguyên Phù Ninh thẳng vào vấn đề, "Ngày Trường c chúa mất, ta chính là mặt tại sơn trang ngoại kinh. b.ắ.n c.h.ế.t Trường c chúa là Lư Bình Tuyên, ta vốn định chu di mười tộc nhà ..."
Nói đến đây, Nguyên Phù Ninh gần như kh kìm nén được sự bạo liệt đang sôi sục trong lòng, nhưng cuối cùng nàng ta vẫn nhắm mắt lại, gắng gượng nén cảm xúc, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dữ dội một hồi lâu mới bình tâm lại được.
"Ban đầu, ta thực sự kh muốn gặp cô." Nguyên Phù Ninh mở mắt, vành mắt ửng đỏ, "Nhưng tỷ phu nói cô giống, nên ta mới muốn xem thử. Hơn nữa hiện tại Trịnh tướng quân sắp xuất chinh, triều cục kh thể loạn. Nếu cô là tâm phúc của A tỷ, hẳn biết tỷ quan tâm đến việc tiêu diệt Đột Quyết nhường nào. Vì vậy... cô nên an phận một chút ."
"An Bình C chúa và Trạch Quốc cữu là th mai trúc mã, trì hoãn đến tận tuổi này vẫn chưa thành hôn, cũng là vì sự ổn định của triều cục ? Điện hạ sợ rằng một khi thành hôn với Trạch Quốc cữu, những triều thần vốn theo Tạ đại nhân vì Trường c chúa sẽ quay sang phò tá Trạch Quốc cữu?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/cong-chua-nam-ay-muon-chiem-xuan/chuong-31.html.]
Nguyên Phù Ninh gật đầu. Nguyên Phù Dư chằm chằm kh bu: "Vậy thì, trước khi c.h.ế.t, Trường c chúa thực sự đã nói... muốn phó thác triều chính cho Tạ Phò mã ? Điện hạ, trước mặt Phật tổ kh nói lời giả dối."
Nguyên Phù Ninh vê tràng hạt, Nguyên Phù Dư: "Tất nhiên ." Nguyên Phù Dư giãn chân mày, tựa lưng vào ghế. của nàng đã nói dối ...
"Thôi tứ cô nương, lần này cô dùng chuyện ám sát để kéo ba phương thế lực trong triều vào cuộc, ép Tạ Phò mã kh thể kh bảo vệ mạng sống của cô, nhưng chuyện này kh là kh cách giải quyết! Nếu bản cung ra mặt, cô nói xem... Kim Kỳ Thập Bát Vệ và Hà Nghĩa Thần, những kẻ thể xác thực thân phận tâm phúc của cô, sẽ nghe lời cô hay nghe lời bản cung?"
Nguyên Phù Ninh bu lời đe dọa đầy hờ hững, lại tỏ vẻ ban ơn: "Bản cung kh thích rắc rối! Cho nên cô muốn gì cứ nói ra, nể tình cô là tâm phúc của A tỷ, chỉ cần kh quá đáng... ta tin Tạ Phò mã sẵn lòng thỏa mãn cô."
Biết kh thể nghe được lời thật lòng từ chỗ Nguyên Phù Ninh, Nguyên Phù Dư kh định lãng phí thời gian thêm nữa. Nếu còn nói tiếp, biết đâu nàng lại định kết liễu cái mạng của kẻ "vô d tiểu tốt" là nàng ngay tại đây.
Nguyên Phù Dư vào đôi mắt đã trở nên xa lạ của Nguyên Phù Ninh, từ trong ống tay áo l ra một chiếc trâm vàng khảm những viên hồng ngọc nhỏ, đặt lên bàn cờ. th chiếc trâm, đồng t.ử của Nguyên Phù Ninh run rẩy, đôi môi khẽ hé mở.
Chiếc trâm vàng này được chế tác tinh xảo, nhưng hoa văn lại kh là những linh vật hay hoa cỏ cát tường thường th, mà là một cặp b.úp bê nữ sống động như thật. Hai đứa bé, một đứa cao hơn, một đứa mập mạp, cười lộ cả nướu răng đã sún mất hai chiếc răng cửa, cả hai đang cùng nhau nhấc một lẵng đầy hồng ngọc lấp lánh.
"Đây là bản vẽ nháp lúc nhỏ của Điện hạ, từng nói khi thành thân sẽ mang chiếc trâm như thế này để xuất giá. Nay chiếc trâm đã trao tới tay Điện hạ, ta cũng coi như hoàn thành một tâm nguyện cho Trường c chúa."
Nguyên Phù Dư nói đoạn đứng dậy, rũ mắt Nguyên Phù Ninh đang dán c.h.ặ.t mắt vào chiếc trâm nhưng bàn tay lại siết c.h.ặ.t tràng hạt, kh dám đưa tay ra l, lòng nàng kh ngừng chùng xuống...
Nàng kh nói thêm gì nữa, bước ra khỏi Phật đường. Cho nên, ruột A Ninh của nàng, từ sau khi nàng c.h.ế.t liền lánh đời trong Phật đường kh ra ngoài, là bởi vì... liên quan đến cái c.h.ế.t của nàng.
Thậm chí là, đã tham gia vào việc g.i.ế.c nàng. lẽ, nàng ta chỉ muốn đoạt quyền, nhưng kh ngờ... lại l mạng nàng. Nhưng nếu nàng ta muốn quyền, nàng ta hoàn toàn thể nói với nàng. Với tình trạng sức khỏe khi đó, nếu Nguyên Phù Ninh bằng lòng san sẻ, chỉ cần quyền lực nằm trong tay họ Nguyên, nàng cầu còn kh được.
Ngàn vạn cách c.h.ế.t Nguyên Phù Dư đều chấp nhận, nhưng lưỡi d.a.o đ.â.m vào tim nàng này, kh thể là do thân m.á.u mủ đ.â.m tới. Nguyên Phù Dư Trạch Hạc Minh đang bị Bùi Độ giữ lại với vẻ mặt nóng nảy ngoài kia, chỉ trong chốc lát nàng đã thu xếp xong tâm trạng, sải bước ra ngoài cổng viện.
Trạch Hạc Minh đang dùng roi ngựa tỳ vào n.g.ự.c Bùi Độ bu lời đe dọa, th một bóng bước ra từ Phật đường của Nguyên Phù Ninh, thu roi lại, lườm Bùi Độ một cái: " ngươi chờ ra đó..."
Nói xong, Trạch Hạc Minh vén vạt áo bước vào viện, lần này Bùi Độ kh ngăn cản nữa. Ánh mắt Trạch Hạc Minh âm u dán c.h.ặ.t vào Nguyên Phù Dư, đang vội vàng muốn vào gặp Nguyên Phù Ninh nên bước cực nh.
Thế nhưng khi lướt ngang qua Nguyên Phù Dư, bị gọi lại.
"Trạch Quốc cữu."
Bước chân Trạch Hạc Minh khựng lại, xoay đầu, xuống Nguyên Phù Dư đầy vẻ hằn học nhưng kh mở miệng.
"Trạch Quốc cữu, một món đồ vốn dĩ ta định nhân cơ hội ra khỏi phủ C chúa lần này sẽ sai tỳ nữ gửi đến chỗ ngài, nay đã gặp ở đây, vừa hay..." Nguyên Phù Dư mày mắt ngậm cười, "Kh biết, liệu thể mượn bước nói chuyện riêng?"
Chương trước Chương sau
Chưa có bình luận nào cho chương này.