Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Công Chúa Nhỏ Không Cần Nhường Nữa

Chương 4

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

4

Sáng hôm đó, đưa về nhà.

Bà nắm tay khỏi khu chung cư, gọi một chiếc taxi đưa đến một xưởng gốm trong nhà ở trung tâm thành phố.

“Tuế Tuế, con nặn gì thì nặn, sẽ ở đây với con.”

cầm cục đất sét mềm ướt, nặn một con mèo nhỏ, nặn một ngôi nhà nhỏ.

cũng quấy.

đến giờ ăn trưa, chỉ ăn vài miếng nuốt nổi nữa.

Ba giờ chiều, cổ bắt đầu ngứa.

đưa tay gãi vài cái, sờ thấy từng mảng mụn nhỏ li ti nổi lên dày đặc.

nhận gì đó , lập tức kéo cổ áo xuống xem.

Sắc mặt bà đổi ngay tức khắc.

Từ nhỏ dị ứng hải sản.

Chỉ cần ăn một chút sẽ nổi mề đay cấp tính nghiêm trọng.

lẽ món canh ở nhà hàng buổi trưa lẫn thứ gì đó mà thể ăn.

Những nốt mẩn nhanh chóng lan từ cổ lên cánh tay đến mặt, đỏ sưng, ngứa đến mức run rẩy.

lập tức bế lao khỏi trung tâm thương mại.

“Tuế Tuế, đừng gãi. đưa con đến bệnh viện.”

Cuối tuần, bệnh viện nhi đông nghịt .

bế xông khu cấp cứu.

Phía còn hơn bốn mươi đang xếp hàng.

Bà lấy điện thoại gọi cho bố.

Cuộc đầu tiên ai .

Cuộc thứ hai đổ chuông lâu mới bắt máy.

“Tống Viễn, Tuế Tuế lên cơn mề đay cấp . Khu cấp cứu bệnh viện nhi quá đông. quen Chủ nhiệm Lý ? Mau gọi cho ông giúp một tiếng. Em đưa Tuế Tuế lên phòng khám ngay đây!”

Đầu dây bên khá ồn ào.

cả tiếng máy móc vang lên.

“Mề đay ? nghiêm trọng ?”

Giọng bố như ở xa.

“Nổi đầy ! Con bé gãi sắp rách da ! mau liên lạc với Chủ nhiệm Lý !”

, . sẽ nhắn cho lão Lý ngay. Em đưa Tuế Tuế đến phòng khám ba tầng hai tìm ông , tới ngay.”

bế chạy lên khu khám chuyên gia ở tầng hai.

cửa phòng khám ba hơn chục phụ đang chờ.

báo tên bố ở quầy y tá.

Cô y tá kiểm tra hồ sơ :

“Ông Tống gọi điện dặn dò . Chủ nhiệm Lý đợi bệnh nhân bên trong ngoài thì sẽ cho hai con ngay.”

thở phào nhẹ nhõm, bế xuống ghế dài ngoài hành lang.

ngứa đến khó chịu, hai tay liên tục cào lên cánh tay, để từng vệt đỏ dài.

chỉ thể giữ chặt tay , ngừng thổi phù phù lên những chỗ ngứa.

Cửa phòng khám mở , một bệnh nhân bước ngoài.

định bế dậy thì ở cuối hành lang vài vội vã chạy tới.

bố.

Ông đầu, phía dì Tô Uyển đang bế Dao Dao.

Bố bước nhanh tới cửa phòng khám.

lập tức tiến lên.

“Tống Viễn, mau đưa Tuế Tuế . Con bé sắp chịu nổi .”

Bố một cái giơ tay ngăn .

“Lâm Thanh, đợi chút.”

Ông đầu, bảo dì Tô bế Dao Dao lên phía .

“Lão Lý, phiền khám cho Dao Dao .”

Bố gọi trong phòng khám.

“Con bé ăn kem ở công viên, nôn mửa tiêu chảy, giờ còn sốt. sợ viêm dày ruột cấp.”

sững tại chỗ.

“Tống Viễn, điên ? Tuế Tuế dị ứng nổi mẩn khắp , để Dao Dao khám ?”

Bố , giọng vẫn bình tĩnh và ôn hòa như trấn an .

“Lâm Thanh, em đừng nóng vội. Mề đay Tuế Tuế chỉ ngứa ngoài da, nguy hiểm đến tính mạng. Dao Dao thì khác, nôn sốt. Trẻ con hệ tiêu hóa yếu, kéo dài sẽ mất nước nguy hiểm.”

Ông đẩy dì Tô về phía phòng khám.

“Lão Lý, khám cho đứa .”

Dì Tô bế Dao Dao, đầu chúng đầy áy náy.

“Chị Lâm, thật sự xin . Dao Dao khó chịu quá…”

Cánh cửa phòng khám đóng ngay mặt chúng .

ghế dài, cánh cửa màu trắng .

Những nốt mẩn cổ dường như còn ngứa như nữa.

Bởi vì trong lòng xuất hiện một cảm giác còn kỳ lạ hơn cả sự ngứa ngáy.

Nó đang từ từ chìm xuống tận đáy tim.

ngoài cửa, run lên.

Cuối cùng, bà lấy điện thoại gọi cho một .

“Lục Dữ, đang ở ?”

Năm phút , một bóng cao lớn xuất hiện ở cuối hành lang.

Chú Lục Dữ mặc áo khoác đen, mái tóc rối vì chạy vội.

Chú đối tác , bình thường cũng thường xuyên tới nhà đưa tài liệu.

Chú sải bước tới.

Khi thấy những nốt mẩn đỏ mặt , sắc mặt lập tức trầm xuống.

thành thế ? Đăng ký khám ?”

“Suất khám Tống Viễn nhường cho con gái Tô Uyển .”

Giọng lạnh như băng.

Lục Dữ thêm lời nào.

Chú xoay thẳng đến quầy y tá.

Trao đổi nhỏ vài câu, đó gọi một cuộc điện thoại.

đầy ba phút , một cô y tá vội vàng chạy tới.

“Chị Lâm, chúng trao đổi với Chủ nhiệm Trương ở phòng khám năm. Chị đưa cháu khám luôn .”

Lục Dữ bước tới, đón từ tay .

Cánh tay chú vững vàng, động tác cực kỳ nhẹ nhàng.

“Tuế Tuế đừng sợ. Chú Lục đưa con khám.”

Giọng chú nhanh chậm, mang theo cảm giác an tâm khó tả.

Khi chúng khám xong, bôi thuốc ngoài.

Cửa phòng khám ba cũng mở.

Bố cầm một xấp kết quả xét nghiệm bước , nhỏ giọng dặn dò dì Tô những điều cần chú ý.

Ông ngẩng đầu lên thấy đang trong lòng Lục Dữ, còn bên cạnh.

Bước chân ông khựng .

Ông tới, ánh mắt đảo một vòng Lục Dữ.

“Tổng giám đốc Lục cũng tới ? Thật ngại quá, còn phiền chạy một chuyến. lão Lý kê thuốc cho Dao Dao , giờ đưa Tuế Tuế khám.”

Ông đưa tay , bế từ trong lòng Lục Dữ.

Lục Dữ nghiêng , tránh khỏi tay ông.

tựa vai chú Lục, thẳng mắt bố.

“Con .”

Tay bố chụp .

Ông , giọng vẫn dịu dàng như khi.

“Tuế Tuế, bệnh thì bướng bỉnh. bố cũng bất đắc dĩ thôi. Dao Dao nguy cấp hơn, bố chỉ đang dạy con đạo lý phân biệt nặng nhẹ.”

“Tống Viễn.”

lên tiếng.

Ánh đèn hành lang hắt xuống khuôn mặt bà.

bố như đang một xa lạ.

“Chín giờ sáng mai, mang theo sổ hộ khẩu và căn cước công dân. Gặp cửa Cục Dân chính.”

Vẻ bình tĩnh mặt bố cuối cùng cũng xuất hiện một vết nứt.

“Lâm Thanh, em đùa gì ? Chỉ vì chuyện ai khám mà em ly hôn ?”

.”

thậm chí còn sức để giải thích.

con gái nhường cả cơ hội cứu mạng cho khác nữa.”

xong, bà sang Lục Dữ.

“Lục Dữ, chúng thôi.”

Bố bước nhanh hai bước, chắn mặt chúng .

Cuối cùng ông cũng bắt đầu hoảng hốt.

“Tuế Tuế, con giúp bố khuyên . bố nhất định sẽ ưu tiên con , ? thật sự chỉ ngoài ý .”

bố.

Ông luôn đó ngoài ý .

nào cũng những đạo lý , chẳng đạo lý với bố nữa.

đầu , úp mặt lên vai chú Lục.

Hai tay ôm chặt cổ chú.

“Chú Lục, chúng khám bệnh .”


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...