Công Chúa Nhỏ Không Cần Nhường Nữa
Chương 6
6
Hai tuần tiếp theo, bố bắt đầu tìm cách “cứu vãn”.
Chiều nào ông cũng chờ cổng trường mẫu giáo đợi tan học.
Ngày đầu tiên, ông mua chiếc bánh kem dâu tây mà thích nhất.
“Tuế Tuế, bố xếp hàng nửa tiếng mới mua đấy. Về nhà với bố ?”
nhận bánh, chỉ vòng qua ông, nắm lấy tay chú Lục Dữ tới đón .
“Chú Lục, hôm nay tăng ca ?”
ngẩng đầu hỏi.
Chú Lục thuận tay nhận lấy cặp sách .
“Hôm nay con tăng ca. Chúng cùng đón tan làm ?”
“ ạ.”
Bố cầm bánh tại chỗ, bóng lưng và chú Lục sóng vai xa.
Ánh mắt dần trở nên âm trầm.
Ngày thứ hai, ông mang tới một bộ búp bê Barbie phiên bản giới hạn.
Ngày thứ ba, ông mang tới bộ truyện tranh mà từ lâu.
nhận bất cứ thứ gì.
Bởi vì , chỉ cần dì Tô hoặc Dao Dao xuất hiện, những món đồ trong tay ông bất cứ lúc nào cũng thể đưa cho họ.
Gợi ý siêu phẩm: Đêm Tôi Khó Sinh, Phó Tổng Bên Bạch Nguyệt Quang Sinh Nở đang nhiều độc giả săn đón.
Ngày thứ tư, bố mang quà tới nữa.
Ông chặn cổng trường.
“Lâm Thanh, chúng chuyện một chút.”
Ông trông tiều tụy hơn nhiều.
“ gì thì với luật sư .”
kéo tay định vòng qua.
“Cuối tuần sinh nhật bảy tuổi Tuế Tuế.”
Bố chặn mặt .
“ đặt nhà hàng .”
“Coi như cho một cơ hội bù đắp . Nếu vẫn làm hỏng chuyện, sẽ ký đơn ly hôn.”
ông, từ chối ngay.
Bà sang .
“Tuế Tuế, con ?”
đang tôn trọng quyết định .
bố.
Trong mắt ông đầy những tia máu đỏ, mặt còn lộ vẻ cầu xin.
“.”
gật đầu.
“ cuối cùng.”
Trưa cuối tuần.
Bố chọn một nhà hàng Tây sang trọng.
Ông mặc bộ vest chỉnh tề, thậm chí còn đặt sẵn chiếc bánh mousse dâu tây mà yêu thích nhất.
Ông cố gắng đóng vai một bố hảo.
Cắt bít tết cho , kể chuyện cho .
“Tuế Tuế, món quà sinh nhật nhất định con sẽ thích.”
Ông lấy từ túi áo một chiếc hộp nhung tinh xảo đẩy về phía .
mở hộp.
Bên trong một chiếc dây chuyền đặt làm riêng.
Mặt dây một ngôi màu hồng nhỏ xinh, ở giữa khắc hai chữ cái tắt tên : “SS”.
“Cảm ơn bố.”
đóng hộp , đặt sang bên cạnh.
Ông quả thực bỏ tâm tư.
Bữa ăn diễn yên bình.
Cho đến khi cánh cửa kính nhà hàng đẩy mở.
Dì Tô dắt Dao Dao bước .
Biểu cảm mặt dì Tô chút mất tự nhiên, vẫn cứng đầu tới.
“ Tống, chị Lâm, trùng hợp quá. cũng ăn ở đây ?”
Nụ mặt bố lập tức biến mất.
Ông luống cuống dì Tô.
“Hai con tới đây?”
“Hôm nay Dao Dao đòi ăn mì Ý ở đây nên em đưa con bé tới.”
Dì Tô kéo tay Dao Dao.
Dao Dao thấy chiếc bánh mousse dâu tây khổng lồ đặt giữa bàn.
“Chú Tống, hôm nay sinh nhật chị Tuế Tuế ?”
Cô bé ngẩng đầu lên, đôi mắt sáng long lanh.
Bố miễn cưỡng nặn một nụ .
“ .”
Dì Tô quanh một vòng.
Nhà hàng kín chỗ.
“ Tống, bên hình như còn bàn trống. … con em chung với nhé?”
gì, chỉ cầm khăn ăn lau khóe môi.
Bố do dự một chút.
Ông Dao Dao.
Thói quen “làm ” ông tái phát.
“Chỗ khá rộng, Tô Uyển, em dẫn Dao Dao qua đây .”
Ông dịch ghế sang bên, nhường hai chỗ .
Dì Tô cảm kích mỉm kéo Dao Dao xuống.
Dao Dao cạnh , ánh mắt lập tức dừng chiếc hộp nhung bên cạnh.
“Tuế Tuế, đây quà sinh nhật chị ?”
“ quá, em xem ?”
đợi đồng ý, cô bé đưa tay cầm lấy chiếc hộp, mở .
chiếc dây chuyền ngôi lấp lánh bên trong, mắt Dao Dao sáng rực lên.
“Chú Tống, chiếc dây chuyền quá.”
“Cháu cũng .”
Dao Dao đầu bố.
Sắc mặt bố trở nên khó xử, ông ho khan một tiếng.
“Dao Dao, đây dây chuyền đặt làm riêng cho chị Tuế Tuế, đó tên chị .”
“ cháu thật sự thích.”
Dao Dao bĩu môi, vành mắt dần đỏ lên.
“Chú Tống, cháu bố mua cho cháu chiếc dây chuyền như .”
Dì Tô vội vàng đưa tay lấy chiếc hộp.
“Dao Dao, đừng làm loạn.”
“Mau trả cho chị , chú Tống giúp con nhiều . Chúng thể lấy đồ nữa.”
Dao Dao chẳng những buông tay, ngược còn ôm chặt chiếc hộp hơn, nước mắt rơi lộp bộp xuống.
Bố Dao Dao , những vị khách ở bàn bên đang liếc sang.
Dây thần kinh mang tên “thể diện” trong ông nữa kích động.
Ông đưa tay nhẹ nhàng giữ lấy chiếc hộp.
“Tuế Tuế…”
Ông dùng giọng điệu quen thuộc đến mức thể quen hơn.
dịu dàng, như đang thương lượng.
“ tạm thời cho Dao Dao đeo chiếc dây chuyền vài ngày nhé?”
“Ngày mai bố sẽ tới cửa hàng đặt cho con một chiếc hơn, ?”
đột ngột bật dậy.
“Tống Viễn, đủ !”
Bố vội vàng hạ thấp giọng.
“Lâm Thanh, em nhỏ tiếng thôi.”
“Dao Dao chỉ mượn đeo vài ngày. Nó một đứa trẻ bố, em bảo Tuế Tuế rộng lượng một chút thì nào?”
bố, đột nhiên cảm thấy ông thật đáng thương.
Ông mãi mãi dùng đồ khác để chứng minh một .
đưa tay lấy chiếc hộp nhung từ tay Dao Dao.
Dao Dao sững .
Bố cũng sững .
“Tuế Tuế, con hiểu chuyện.”
Đừng bỏ lỡ: Thưa Ông Chủ! Phu Nhân Muốn Ly Hôn, truyện cực cập nhật chương mới.
Giọng bố trở nên nghiêm khắc hơn.
“Con hiểu chuyện.”
mở hộp , lấy chiếc dây chuyền bên trong.
“Con cho mượn.”
tới mặt bố, đặt chiếc dây chuyền xuống bàn.
“Con trả cho bố.”
ông.
“Con cần quà bố, con cũng cần bố như bố nữa.”
“ bố cứ làm bố Dao Dao .”
nắm lấy tay .
“, chúng thôi. Chú Lục hôm nay sẽ đưa con thủy cung.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.