Công Lược Nhầm Nam Phụ Bệnh Kiều
Chương 2: Quý lang quân là người điếc ư?
khi dặn dò trong phủ tiếp đãi khách chu đáo, Quý Minh Lãng đưa Quý Ngọc Trạch về hậu viện, hiệu cho Tiểu Tần đóng cửa thư phòng .
Ông chỉnh vạt áo xuống nhâm nhi một tách .
Quý Ngọc Trạch dáng cao gầy, chuyện chậm rãi, giọng ôn hòa: “Phụ chuyện gì ?”
Quý Minh Lãng đặt tách xuống, vuốt râu : “Trầm Chi, hôm nay ngày gì, con ?”
Trầm Chi tên tự Quý Ngọc Trạch. Ngụ ý bình tĩnh trọng, lấy tĩnh ứng động, xử lý việc bình thản.
Tiểu Tần vẫn luôn theo bên cạnh Quý Ngọc Trạch, cảm thấy bầu khí gì đó , dám trì hoãn, thuần thục vận dụng ngôn ngữ ký hiệu truyền lời cho .
“Ừm.”
Quý Ngọc Trạch khuôn mặt nghiêm nghị Quý Minh Lãng, biểu cảm vẫn thản nhiên.
Tiểu Tần đành cứng đầu : “ đồn tụng kinh chép kinh thể khiến khuất an lạc, lang quân nhất thời quên mất thời gian, mong lão gia chớ trách.”
Quý gia chỉ Quý Ngọc Trạch con một.
Hai mươi mốt năm , khi phu nhân hạ sinh nam đinh, Quý Minh Lãng thầm hạ quyết tâm bằng giá để Quý Ngọc Trạch thành tài, kéo dài vinh quang Quý gia.
khi Quý Ngọc Trạch mới sáu tuổi, bởi vì hạ nhân trong phủ chiếu cố nên phát sốt suốt một đêm.
Đến khi phát hiện thì muộn, tìm thầy t.h.u.ố.c đến khám, kết quả chẩn đoán ôn bệnh dẫn đến mất thính lực.
Bạn thể thích: Mang Thai Gả Cho Hào Môn Chồng Cũ Hối Hận - Giang Uyển Ngư & Phó Lâm Châu - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
May , bởi vì Quý Ngọc Trạch thiên tư thông minh, ở phương diện khác năng lực kinh cũng nhiều ít bù đắp tiếc nuối trong lòng Quý Minh Lãng.
Lý do khiến Quý Minh Lãng tức giận khi thấy Quý Ngọc Trạch tại chính đường vì từ nhỏ lạnh lùng.
Quý Minh Lãng vốn coi trọng quy củ, cho rằng cho ngoài chu với khách nhân đến phúng viếng một chuyện, chủ động một chuyện khác.
Tổ mẫu vĩnh biệt cõi đời, tôn t.ử duy nhất mà hề động lòng.
Nam nhi dễ dàng rơi lệ bình thường, những rơi lệ, thậm chí còn thấy chút đau buồn nào.
Điều quá .
thật, cách đối nhân xử thế Quý Ngọc Trạch thể soi mói, gì đáng chê trách, hầu hết hạ nhân đều khen ngợi dứt miệng.
Đối với việc Quý Minh Lãng khẳng định cao hứng.
Tiểu Tần giải thích xong, trong lòng Quý Minh Lãng cũng thoải mái hơn, như thể lửa giận dập tắt giọng điệu ông cũng dịu nhiều.
“ , thôi , con ở tiếp tục tụng kinh, bên ngoài giao cho khác.”
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/cong-luoc-nham-nam-phu-benh-kieu/chuong-2-quy-lang-quan-la-nguoi-diec-u.html.]
, Tiểu Tần đang mồ hôi lạnh thấm ướt lớp áσ ɭóŧ trong như trút gánh nặng, tiếp tục ngôn ngữ ký hiệu.
Kỳ thật Quý Minh Lãng cho Quý Ngọc Trạch ngoài chiêu đãi khách cũng nguyên nhân, thấy, quả thật tiện.
mặt mà bắt Tiểu Tần thuật từng lời một quả thực bất nhã, Quý Minh Lãng vẫn chuẩn tâm lý để cho dân kinh thành .
Tụng kinh chỉ chiếm một phần nhỏ nguyên nhân. Việc mất thính giác để một nút thắt trong lòng Quý Minh Lãng.
Quý Ngọc Trạch chờ Tiểu Tần dấu xong, ánh mắt đổi cúi đầu đáp: “.”
*
Quý Ngọc Trạch khỏi thư phòng, đến trong viện bỗng dừng , gốc cây hoa quỳnh mà ngẩn , một con sâu nhỏ thuận dây tơ leo xuống.
giơ tay lên vặn đỡ , nhẹ giọng : “Tiểu Tần, ngươi , lát nữa sẽ đến Phật đường.”
Tiểu Tần do dự một chút, lo lắng rằng tiện: “Lang quân, cái …” cuối cùng vẫn gật đầu: “.”
Con sâu bò trong lòng bàn tay Quý Ngọc Trạch cuống quýt bỏ chạy.
dùng ngón trỏ và ngón cái nhẹ nhàng nâng con sâu lên, nó vẫn đang run rẩy.
Bạn thể thích: Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? - - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Một góc váy áo màu trắng lọt tầm mắt, ánh mắt Quý Ngọc Trạch khẽ chuyển, từ từ buông tay.
Xác con sâu rơi xuống đất.
tựa hồ phát hiện đang , ngẩng đầu lên, hàng mi dài cong vυ”t, để mặc ánh sáng lốm đốm tô điểm, đôi mắt như họa ánh lên vẻ sáng bóng như ngọc.
Giống như một ngọn núi xa xăm, từ xa và gần đều làm cho cảm thụ khác .
Nha dẫn Phù Nguyệt và Phù Viện hậu viện gặp Quý phu nhân dừng bước, vội vàng cúi vấn an: “Quý lang quân.”
Cho dù Quý Ngọc Trạch thấy, hạ nhân cũng tuân thủ quy củ trong phủ.
Phù Nguyệt kịp rõ thứ rơi từ trong tay gì, nhanh chóng thu hồi tầm mắt.
Quý Ngọc Trạch liếc nàng, dừng gật đầu, những ngón tay dài chạm con sâu trong tay áo khẽ xoa xoa.
Lúc cửa hai gặp một ai nhắc đến phận nên nàng ai: “Đây ?”
Giọng trầm thấp, tư vị riêng, phảng phất như nước suối gõ ngọc thạch, âm thanh trong trẻo du dương.
hết tới khác một mất thính giác…
--------------------------------------------------
Chưa có bình luận nào cho chương này.