Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Công Viên Quỷ Quái Vô Hạn

Chương 135

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

tin , dân làng ai nấy đều háo hức. Trưởng làng cũng đến dò hỏi, ông bầu sẵn lời giải thích: Phương Lâm c.h.ế.t, Đào Vũ trụ cột mới, thử sức đêm diễn chính thức bốn ngày nữa, nên buổi diễn hôm nay tập dượt, bán vé.

Trưởng làng xong chỉ "Ừm" một tiếng, lưng bỏ .

Tối đến, dân làng kéo ghế sân khấu. Bọn trẻ con cũng nhớ lời hứa ban sáng, chạy tìm Lê Tri để chỉ cách lăn vòng sắt.

Lê Tri nhẹ, chơi cùng chúng một lúc nhắn:

" xem hát , nhớ vỗ tay nhiều nhé."

Khi âm thanh mở màn vang lên, cô cùng Trì Y và Tóc Hồng nhanh chóng rời khỏi đám đông, lặng lẽ tiến về ngôi nhà treo cờ tang nơi Trân Trinh đang giam.

Bảy chơi còn tản , hòa lẫn đám đông dân làng, đóng vai khán giả bình thường.

sân khấu, Đào Vũ chọn một vở dài lê thê, đoạn trống dài, đoạn độc thoại nội tâm, kéo lê từng nhịp. Giọng cô vang lên từng hồi, trầm bổng như ru ngủ, mục tiêu rõ ràng: kéo dài thời gian càng lâu càng .

Căn nhà cuối làng, đường khó. Chẳng mấy chốc, ba mặt.

Cổng chính khóa chặt, Lê Tri rõ cửa ngả nhanh nhất.

Cái giỏ cô đặt hồi sáng vẫn còn đó, lặng lẽ như thể đang chờ đợi một cuộc vượt ngục.

Tóc Hồng cúi xuống làm bệ đỡ, nhẹ giọng:

"Nhanh lên, chị Tri!"

Lê Tri nắm tay Trì Y, cả hai bước lên cái giỏ, nắm mép tường, nhẹ nhàng nhảy trong.

Bóng 2 biến mất bức tường thấp, chỉ còn Tóc Hồng , nheo mắt cảnh giác như một con mèo canh cửa, sẵn sàng huýt sáo nếu đến gần.

màn đêm đen đặc quánh như mực, sân nhà Trân Trinh tĩnh mịch đến rợn . Gió thổi khe khẽ lướt qua những khung cửa gỗ cũ kĩ, như thể thì thầm một thứ âm thanh ma mị chỉ dành cho kẻ c.h.ế.t.

Lê Tri vội gõ cửa ngay. Cô một vòng quanh sân, từng bước chân nhẹ tênh như lướt qua khí. khi chắc chắn ai trong nhà, cô mới tiến đến bên cánh cửa khóa, gõ nhẹ ba tiếng, giọng dịu dàng như mảnh trăng treo đầu ngõ:

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/cong-vien-quy-quai-vo-han/chuong-135.html.]

"Trân Trân, … Lê Tri đây."

Trong căn phòng tối om, tiếng động nhỏ. Một bóng bật dậy. Một lát , ánh sáng leo lét từ đèn dầu len lỏi qua khe cửa sổ nhỏ, soi rõ gương mặt thiếu nữ tấm kính mờ. Đôi mắt cô sáng rực lên ánh đèn, như thể tin điều đang thấy.

"Lê Tri? thật ?"

Trân Trinh run rẩy áp mặt sát khung cửa sổ, ánh tràn đầy vui mừng và ngạc nhiên. Cô ngờ Lê Tri thực sự .

Cả ngày hôm nay, cô sống trong nỗi bất an tột độ. khi Lê Tri rời buổi sáng, bố chồng cô như cảnh giác hơn hẳn. Họ còn rời nhà cùng lúc, luôn để một để canh chừng. Cô nhiều ngoài qua khe cửa, mỗi đều cảm thấy một đôi mắt vô hình đang dõi theo .

Cho đến khi trời sập tối, tiếng hàng xóm mời bố chồng cô xem hát. Một suất hát miễn phí điều xa xỉ với những dân quanh năm chỉ cắm mặt đồng ruộng. một hồi đắn đo, họ vẫn quyết định . khi rời nhà, họ cẩn thận khóa thêm một ổ khóa nữa cửa phòng cô.

Trân Trinh nào , đó chính kế hoạch Lê Tri và nhóm chơi. Với cô, việc gặp bạn duy nhất nơi u tối , một tia sáng hiếm hoi trong cuộc đời.

sang cùng Lê Tri, gương mặt phần xa lạ. nhanh chóng nở nụ thiện:

"Trân Trân, Trì Y. 'Tri' như hồ nước, 'Y' như tựa . Bọn đến đây… để giúp ."

"Giúp ư?" Trân Trinh nghiêng đầu, vẻ hiểu.

Trì Y nắm chặt tay: "Bọn đưa khỏi đây. Nếu chuyện suôn sẻ, bốn ngày nữa, sẽ cần … c.h.ế.t."

Đôi mắt Trân Trinh mở lớn. Ngọn đèn dầu khẽ rung theo thở gấp gáp cô. Cô lùi một bước, giọng hoảng hốt:

" thể cả. đây."

" tại ? còn trẻ thế , kết thúc cuộc đời?"

Trì Y nhíu mày, giọng cô lộ vẻ nôn nóng.

Trân Trinh cúi đầu, như thể đang thú tội:

"Vì đây phận . , thì nhận lấy thôi."

"…"


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...