Công Viên Quỷ Quái Vô Hạn
Chương 577: phiên ngoại Người Giữ Rừng và Đứa Trẻ Tuyết
Giữ Rừng và Đứa Trẻ Tuyết
Mùa đông năm , tuyết rơi dày phủ trắng cả núi rừng, gió lùa qua khe đá rít lên từng hồi buốt giá. Lão Tạ, gác rừng già sống một giữa đại ngàn, ngờ chuyến sáng hôm đổi cả phần đời còn ông.
Ông vốn định tìm linh miêu – tiếng kêu lạ giữa đêm. Lão vốn quý mến những con vật rừng như ruột thịt. ngờ, vì linh miêu, ông bắt gặp một hình hài nhỏ bé cuộn tròn giữa lớp tuyết lạnh.
Một đứa trẻ sơ sinh, tím tái, gần như bất động.
Ông gì, chỉ siết chặt đứa bé trong vòng tay run rẩy, cuộn nó chiếc áo khoác lính sờn màu năm nào, cất tiếng gọi vang giữa núi rừng, như gọi hư :
“Ai bỏ con ở đây? Ai?!”
Chẳng tiếng đáp . Chỉ gió. Và tuyết. Và cái lạnh như thể ngấm từng tế bào sự sống.
Ông hiểu, sẽ ai cả.
Lão Tạ từng thợ săn – cái nghề mà chính ông cũng thấy nó như một chương cũ rừng. Khi luật bảo vệ động vật hoang dã đời, ông bỏ súng, khoác áo mới trở thành giữ rừng. Dẫu chữ nhiều, điều gì chính phủ dạy, ông theo răm rắp. từ sát thủ thành gác cửa, ông sống suốt mấy chục năm giữa rừng như một phần nó.
Ông lấy vợ. vì , mà vì chẳng ai chịu sống cả đời giữa núi với một lão già, ngày ngày trò chuyện với nai, với gấu. Cô đơn trở thành điều ông học cách làm bạn, như học cách chịu rét .
Cho đến khi mặt đứa trẻ .
Đặt tên cho đứa bé điều ông cân nhắc kỹ. thể cái tên dân dã như Cẩu Cu – ông từng học qua lớp xóa mù chữ, từng lật từng trang báo nhăn nhúm để tra chữ nghĩa. Một thấy bài về vũ trụ, mắt ông dừng ở chữ “Khung” – bao la, bí ẩn và hiếm gặp. Thế thành Tạ Khung, đứa trẻ ông nhặt từ tuyết trắng.
Tạ Khung lớn lên giữa tiếng rừng. Khi , gọn lỏn vai ông, theo ông tuần khắp thung lũng. Khi , lẽo đẽo theo , đeo cái giỏ gùi nhỏ như lớn.
giao hàng lên trạm, thấy đứa bé đang uống gì đó liền tái mặt:
“Ông cho nó uống sữa gì thế ?”
“Sữa nai,” lão Tạ đáp gọn lỏn. “ con nai thương, chữa cho, nó đẻ xong thì vắt ít sữa.”
suýt ngất. Cãi cọ ầm trời, cuối cùng kéo cả hai xuống núi khám bệnh, tiêm chủng, làm thủ tục nhận con nuôi. Lão Tạ đầu tiên trong nhiều năm chen chân giữa phố thị, bắt cởi bỏ mấy lớp rừng để bước một thế giới khác, chỉ để về nơi ông thuộc về – trạm bảo vệ chênh vênh giữa thung lũng.
Từ đó, những hộp sữa, quần áo trẻ con, sách vở bắt đầu len lỏi căn trạm cũ kỹ. trong ngành chuyện, ai nấy cũng góp một tay. bé Tạ Khung trở thành “con nuôi rừng”, đứa trẻ sinh ai , nuôi lớn bằng tình thương nguyên sơ và hoang dại.
khuyên ông đưa đứa bé về xuôi, học hành, sống cho “đàng hoàng”. lão Tạ chỉ nhả khói thuốc, móm mém:
“Hồi nhỏ, thú hoang còn dữ hơn bây giờ. vẫn sống đến giờ đấy thôi.”
Xem thêm: Sinh Viên Trường Quân Đội Nhưng Lại Đam Mê Làm Ruộng (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Ông dối. Và đứa trẻ – Tạ Khung – cũng thế.
Giữa rừng già, giữa tuyết trắng, giữa những con đường gập ghềnh và lời cộc cằn một lão già chẳng dỗ trẻ con, vẫn lớn lên – rắn rỏi, yên lặng và dường như thuộc về nơi đây từ kiếp .
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/cong-vien-quy-quai-vo-han/chuong-577-phien-ngoai-nguoi-giu-rung-va-dua-tre-tuyet.html.]
lẽ, tình yêu cần ồn ào, cần lý lẽ. khi, nó chỉ đơn giản bỏ rơi, buông tay, và nuôi cho lớn – theo cách duy nhất .
Với lão Tạ, nuôi một đứa bé... cũng như nuôi một con thú con:
Chỉ cần nó c.h.ế.t.
…
tán rừng xanh thẳm, giữa bốn mùa vắng bóng qua , một đứa trẻ lớn lên cùng tiếng gió hú và mùi cỏ dại, nơi thời gian như trôi chậm từng nhịp. Khi lũ trẻ cùng trang lứa còn đang nô đùa trong bùn đất, Tạ Khung học cách trèo cây, leo núi, tiếng gió mà đoán hướng, dấu chân mà thú rừng qua. bé chỉ mới năm tuổi, nhanh nhẹn như một con khỉ nhỏ, thoắt cái lẩn vòm lá xanh thẫm cao. Những điều tưởng như xa lạ với trẻ thơ m.á.u thịt trong .
Dù còn phép săn bắn, lão Tạ – mà ai cũng gọi gác rừng già – vẫn truyền hết thảy kỹ năng sinh tồn trong rừng cho bé. Cả đời sống giữa thiên nhiên, lão hiểu rằng chỉ học cách tồn tại, con mới thiên nhiên nhấn chìm. Tạ Khung tiếp thu tất cả, như một cái cây non hấp thu ánh sáng, lớn lên từng chút một trong lặng lẽ.
Giữa rừng sâu, chỉ hai cha con. Gọi cha con, thực , lão Tạ ở cái tuổi mà thường làm ông. Lão yêu thương đứa trẻ theo cách vụng về một đàn ông cả đời chỉ quen chuyện với cây rừng và cầm rìu. Lão chẳng gì, cũng chẳng chơi cùng. Thế Tạ Khung lặng dần , giống như mặt hồ sương phủ kín, gợn sóng, lời.
Ngày bé rời rừng để đến trường, lão Tạ lặng bên lối mòn quen thuộc, bóng dáng còng xuống, lưng dựa rừng cây thăm thẳm phía . Tạ Khung một quãng, đầu , giọng non nớt mang theo gió núi:
“Bố ơi, về . Nghỉ lễ con sẽ về.”
Xem thêm: Ngày Bị Ruồng Bỏ, Thân Phận Thiên Kim Giả Khiến Cả Thành Choáng Váng - Tống Khanh Nguyệt - Cận Lâm Phong (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Lão Tạ rưng rưng, nghẹn ngào đáp :
“Ừ! tiền thì gọi điện cho bố! Đừng để ai bắt nạt đấy!”
bé nở nụ tinh nghịch:
“Yên tâm, chẳng ai bắt nạt nổi con .”
Hổ và gấu con còn chẳng làm sợ, thì sợ mấy đứa trẻ thành phố?
Ở ngôi trường nội trú, nơi tụ hội những đứa trẻ cảnh đặc biệt, Tạ Khung từng than phiền lén. ít , chẳng thích kết bạn, ngày nào cũng lặng lẽ học, lặng lẽ về phòng. ai phàn nàn, bởi bé từng khiến ai phiền lòng. sống tự lập, tỉ mỉ và đặc biệt thông minh. Những bài kiểm tra đầy ắp điểm tối đa niềm tự hào thầy cô – và cả một bầu trời hạnh phúc khi mang về dán lên bức tường nhà trong rừng cho lão Tạ xem.
Mỗi nghỉ, Tạ Khung đeo ba lô trở về, xe buýt, bộ một chặng dài rừng. Dù mưa gió sương giăng, từng lạc lối. khi, lão Tạ cầm đèn pin đón, tay xách ba lô, miệng làu bàu:
“ về ? Bố bảo đừng về hàng tuần cơ mà?”
Tạ Khung chỉ hỏi:
“Bố con về ?”
Lão Tạ im lặng giây lát, khẽ xoa đầu bé:
“ cha nào con về .”
Và thế , tuần nào cũng về.
Thời gian như những cơn gió xuân âm thầm thổi, Tạ Khung lớn lên, rắn rỏi và điềm tĩnh. Những tấm giấy khen từ trường học mang về, dán kín bức tường gỗ mốc cũ, trở thành kho báu lão Tạ – ông cứ dịp khoe, mắt sáng lên như đứa trẻ quà.
Chưa có bình luận nào cho chương này.