Cú Lừa Bạc Tỷ
Chương 1
Chồng và bố chồng du lịch Bắc Myanmar bỏ mạng, để một khoản nợ khổng lồ lên tới hai nghìn tám trăm tỷ đồng.
và chồng đành gán cả công ty lẫn nhà cửa để trả nợ, đó vui vẻ ngâm nga ca khúc làm thủ tục báo tử cho hai họ.
Về đến nhà, chồng hì hục đào lớp đất cũ trong vườn lên: "Con dâu, mười mấy rương vàng bố con giấu ở đây, con đem bán nhé?"
đất trống đó, phì .
dẫn bà sang một góc khác: "Trùng hợp thật, con trai cũng chôn một đống ở chỗ ."
Xem thêm: Khúc Nhạc Của Thanh Xuân (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Hai con , thức trắng đêm khuân sạch sành sanh.
Ba năm .
Hai bố con giả chết lù lù trở về, căn biệt thự nay cải tạo thành khu nhà trọ cho nhân viên mà mặt mày ngơ ngác.
trọng sinh về cái ngày nhận tin báo tử chồng và bố chồng.
chồng ngã quỵ xuống ghế sô pha, nước mắt tuôn rơi lã chã.
nào rảnh mà an ủi bà .
lao vội đến két sắt, bấm mật khẩu, gom bộ sổ đỏ, giấy tờ cổ phần, con dấu công ty bên trong ôm tất phòng khách.
chồng hành động làm cho giật , nín cả : "Vãn Vãn, con làm cái gì thế…"
Bà còn dứt lời, cửa chính ai đó đạp tung "rầm" một tiếng.
Một gã đàn ông với vết sẹo dài như con rết vắt ngang mặt bước , theo hai tên du côn bắp tay to hơn cả bắp đùi.
chồng run bắn , vội dậy chắn ngay mặt : "Các ai! khỏi đây ngay!"
"Bọn tao ai ?"
Gã mặt sẹo gằn, rút từ trong một xấp giấy tờ đập "chát" một tiếng xuống bàn .
"Bọn tao đòi nợ!"
Gã rướn về phía : "Hai gã đàn ông nhà các mượn tụi tao ba nghìn năm trăm tỷ đồng! Cha nợ con trả, chồng nợ vợ đền. Cái luật , chắc cần tao dạy nhỉ?"
dứt lời, hai tên giang hồ phía liền rút dao găm dắt ở thắt lưng , múa lượn mấy vòng tay để dằn mặt.
chồng run rẩy thò tay với lấy xấp giấy nợ bàn . Đợi đến khi rõ nét chữ ký và tiền khổng lồ đó, bà rên lên một tiếng "ối trời ơi" suýt thì ngất lịm .
bình tĩnh rút xấp giấy nợ từ tay bà đặt xuống bàn : ", chúng trả."
Gã mặt sẹo nheo mắt, đánh giá từ đầu đến chân: "Cô em định giở trò gì?"
"Đại ca , cũng thấy đấy, chúng bây giờ đào hai nghìn tám trăm tỷ tiền mặt. mà…"
đẩy đống giấy tờ moi từ két sắt , đặt ngay cạnh xấp giấy nợ.
"Cho chúng xin ba ngày. Ba ngày , ngoại trừ căn nhà đang ở , bộ tài sản khác sẽ sang tên hết cho các . Chỗ gộp , kiểu gì cũng trị giá cả mấy nghìn tỷ đồng. Phần dôi coi như tiền bồi thường cho các trong ba ngày , thấy ?"
Phòng khách chìm im lặng trong chớp mắt.
Gã mặt sẹo dùng ánh mắt đầy hồ nghi, lia lia giữa và xấp giấy tờ bao nhiêu .
"Tao đòi nợ bao nhiêu năm nay, từng thấy đủ kẻ lóc ầm ĩ, đòi sống đòi chết, đây đầu thấy kẻ mở miệng chủ động dâng hai tay nhường hết gia sản đấy."
nhạt: "Đại ca, như chẳng tài cán gì, mỗi cái phận. Cứ chây ỳ thì ngoài việc lột thêm mấy lớp da, phỏng ích lợi gì ? ?"
Gã tiện tay lật giở mấy tờ giấy chứng nhận cổ phần và sổ đỏ, hất cằm liếc : " tiền thì đủ đấy. điều…"
Gã dùng mũi dao gõ cộc cộc cái tên in giấy tờ: "Đống tài sản cô , cô lấy tư cách gì mà gán cho ?"
gật đầu: "Họ chết cả , chúng thể làm thủ tục báo tử và mở hồ sơ thừa kế , sang tên đống tài sản cho , đó mới ký hợp đồng chuyển nhượng cho các ."
Lúc chồng mới hồn.
Bà siết chặt lấy cánh tay , nghiến răng nghiến lợi: "Tô Vãn, cô doạ cho ngu hả?! Bán sạch chỗ , con cạp đất mà ăn ?!"
phớt lờ lời bà, chỉ mỉm gã mặt sẹo.
Gã chằm chằm một lúc lâu, đó mới thu xấp giấy nợ dậy.
", ba ngày tao sẽ dắt luật sư tới. Khôn hồn thì đừng giở trò."
chồng vật ghế sô pha gào thảm thiết.
Bà chửi Trần Kiến Quốc và Trần Tuấn – hai cái thứ đàn ông lòng lang sói hại con khổ sở cả một đời.
chán chê, bà sang chửi rủa đồ phá gia chi tử, chổi giáng trần, bảo bao nhiêu cơ ngơi gia sản mà dám mở miệng dâng cho .
nếu dồn chân tường, ai cam tâm tình nguyện dâng cơ đồ cho kẻ khác?
Kiếp , để giữ chỗ tài sản , và chồng cắn răng ký thỏa thuận trả nợ trả góp.
đó tín dụng đen.
Chỉ trong vòng ba năm ngắn ngủi, hai nghìn tám trăm tỷ tiền gốc lãi đẻ lãi con, phình to thành gần bảy nghìn tỷ đồng.
Để lấp cái hố đen đáy đó, ban ngày hai con làm trâu làm ngựa ở công ty, tối đến vác mặt chợ đêm bày sạp bán hàng, đến tận khuya mệt lử về nhà vẫn cắm điện thoại lên livestream, làm mấy trò lố lăng câu view xin tiền ủng hộ.
Tóc chồng bạc trắng quá nửa, cũng gầy sọp đến mức biến dạng.
chúng vẫn cắn răng trụ .
Chúng cứ đinh ninh rằng, đợi trả dứt cục nợ thì chuyện sẽ qua , những tháng ngày ấm êm sẽ tới.
Ngờ ngay cái lúc chúng còng lưng trả xong món nợ cuối cùng, Trần Tuấn và Trần Kiến Quốc lù lù vác xác về!
Hoá bọn họ chẳng hề bỏ mạng ở Bắc Myanmar, mà ăn chơi trác táng, tiêu diêu tự tại bên đó suốt ba năm ròng!
Việc đầu tiên hai gã làm khi trở về đào vàng miếng trị giá hơn bảy nghìn tỷ đồng giấu ngoài sân lên, đó ngang nhiên ôm ấp tình mới, nhẫn tâm đuổi thẳng cổ hai con đường.
Sức khoẻ chúng vốn dĩ cạn kiệt ngần năm cày cuốc trả nợ, lúc đuổi , chẳng lấy một xu dính túi, cũng chẳng gì lót .
Đừng bỏ lỡ: Tôi Trời Sinh Mang Mầm Ác, Nhưng Cả Nhà Tôi Còn Điên Hơn Tôi, truyện cực cập nhật chương mới.
Cuối cùng, một ngày mùa đông rét buốt năm , và chồng chết cóng gầm cầu vượt.
Cho nên kiếp , dù thừa vàng dư sức gạt nợ, vẫn kiên quyết bán sạch đống bất động sản.
đập nát cái mưu hèn kế bẩn hai bố con nhà đó, để bọn họ ngày trở về biến thành những kẻ trắng tay!
Thấy chẳng thèm dỗ dành, chồng một mãi cũng chán nên dần im tiếng. Bà sụt sịt mũi hỏi tiếp theo nên làm thế nào.
bình thản đáp: "Làm thủ tục báo tử, nhận thừa kế di sản, trả nợ."
Bà xong mếu xệch miệng, chuẩn gào lên.
vội đưa tay ấn chặt lấy bả vai bà, thẳng mắt bà cực kỳ nghiêm túc hỏi: ", bảo ba chuyện hỷ sự đời đàn ông thăng quan, phát tài, chết vợ. phụ nữ chúng gì ?"
chồng ngẩn , nhất thời ú ớ đáp nổi.
sâu mắt bà, rành rọt thốt lên từng chữ một: "Phát tài, chết chồng."
Hai mắt chồng mở to hết cỡ.
bồi thêm: " thử nghĩ kỹ mà xem, đống tiểu tam, tiểu tứ, tiểu ngũ, tiểu lục... bố chồng con còn sờ sờ đó. hầu hạ lo toan cho ông suốt ba mươi năm như một bà vú già, những lúc ông ôm ấp gái gú, rượu chè bê tha ngoài , ông mảy may nhớ đến ?"
Đôi môi chồng run lên bần bật.
" cả Trần Tuấn nữa. Vợ chồng con lấy mới năm năm, mà kịp bao nuôi sáu cô nữ sinh ở ngoài. Đợt con mổ ruột thừa viện, chỉ bận bay Tam Á nghỉ dưỡng hú hí với con hot girl mạng!"
Chưa có bình luận nào cho chương này.