Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Cú Lừa Bạc Tỷ

Chương 6

Chương trước

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Trần Tuấn định lao lên giúp thì một thợ khác sút thẳng một cú khoeo chân. "Bịch" một tiếng, cả gã ngã lộn nhào xuống cái hố đào.

thợ cả xổm bờ, xuống hai bố con đang lóp ngóp hố: "Sếp chỉ bảo cho các đào, chứ cho phép các chửi bới."

Trần Tuấn ngẩng đầu lên từ hố, hai mắt hằn đầy tia máu: "Vàng... Chỗ vàng đó chắc chắn hai con tiện nhân nẫng mất ! Chắc chắn bọn chúng!"

Trần Kiến Quốc ôm chặt quai hàm sưng vù, rít lên qua kẽ răng: "Tìm... Bằng giá tìm bọn chúng!"

Chiều hôm đó, hai bố con đành vác mặt đến đồn công an gần nhất.

Trần Tuấn đập tay xuống bàn tiếp dân bằng đá cẩm thạch, giọng the thé chói tai: "Chúng báo án mất tích! Vợ hợp pháp Trần Kiến Quốc Trương Quế Lan, và vợ Tô Vãn!"

Viên công an trực ban ngước lên , hiệu cho xuống bắt đầu lấy lời khai.

Kết quả chẳng tìm , mà qua một hồi tra hỏi, công an moi sạch sành sanh cái mớ bòng bong vụ hai giả chết, cố tình trốn nợ để ép vợ và già ở nhà è cổ gánh .

Viên công an gập cuốn sổ ghi chép , bọn họ bằng ánh mắt khinh bỉ thèm che giấu.

Cuối cùng, công an cũng chỉ làm theo thủ tục khôi phục hộ khẩu cho cả hai, phẩy tay đuổi thẳng.

Trần Tuấn vẫn cam tâm, gượng dò hỏi tung tích Tô Vãn và , viên công an chẳng buồn ngẩng lên, ném một câu lạnh tanh:

"Quan hệ hôn nhân các chấm dứt hợp pháp từ lúc giấy báo tử . Giờ các đòi điều tra địa chỉ nhà , đó hành vi xâm phạm quyền riêng tư công dân."

Bước khỏi đồn công an, hai bố con ngơ ngác.

Trần Kiến Quốc thời trẻ phất lên nhờ dựa dẫm thế lực nhà vợ, còn Trần Tuấn đích thị một kẻ phá gia chi tử, ngoài ăn chơi trác táng thì chẳng làm gì nên hồn.

Khi mấy đồng tiền lẻ cuối cùng trong túi tiêu sạch, Trần Kiến Quốc - gã tỷ phú từng thét lửa, và Trần Tuấn - vị đại thiếu gia nhà họ Trần từng hô mưa gọi gió năm nào, giờ đây biến thành hai kẻ lang thang rách rưới, hôi hám đến buồn nôn.

Mùa đông chẳng mấy chốc ập tới.

Trần Kiến Quốc đổ bệnh nặng khi sống chui rúc gầm cầu.

Trần Tuấn định mò tiệm thuốc ăn cắp chút đồ, nhân viên phát hiện, đánh cho một trận nhừ tử tóm cổ ném đường.

Bệnh tình Trần Kiến Quốc ngày một trở nặng.

tiền khám, tiền mua thuốc, thậm chí đến một ngụm nước nóng cũng chẳng mà uống.

Lão thoi thóp tấm bìa các-tông, môi khô nứt nẻ, thở thều thào ngày một yếu ớt.

đêm cuối cùng cuộc đời, lão đột nhiên túm chặt lấy tay Trần Tuấn, một giọt nước mắt đục ngầu rỉ nơi khóe mắt.

"Con ơi... Đời bố... điều hối hận nhất chính ..."

Lão thể trọn câu.

Cánh tay buông thõng xuống bên mép tấm bìa.

Gã Trần Kiến Quốc từng một thời ngông cuồng tự đại, cứ thế mà chết gục gầm cầu vượt lạnh lẽo.

Trần Tuấn bỏ mặc luôn cái xác Trần Kiến Quốc gầm cầu tự rời .

kết cục cũng chẳng gì hơn.

Vì lén ăn cắp bánh mì trong siêu thị, bảo vệ tóm và đánh cho một trận thừa sống thiếu chết.

đó, do nhiều trộm cắp vặt, kết án năm năm tù giam.

tù, lập tức lọt tầm ngắm đám đại bàng cùng buồng giam.

Bọn chúng thừa đây thiếu gia con nhà giàu nên càng cố tình nhắm mà hành hạ.

Chúng bắt ngủ cạnh bồn cầu, bắt ăn cơm thừa canh cặn, mỗi ngày nghĩ đủ trò để tra tấn .

Cuộc sống trong tù quả thực sống bằng chết.

đánh gãy ba cái xương sườn, thị lực mắt trái suy giảm nghiêm trọng, mặt còn hằn thêm một vết sẹo dài ngoằng kéo từ trán tuốt xuống cằm.

Ngày nào cũng gào ân hận.

chẳng ai .

Và cũng chẳng ai bận tâm.

Tin tức truyền về từ trong nước giúp tảng đá đè nặng trong lòng trút bỏ .

Hai kẻ đó, kiếp đừng hòng cơ hội quấy rầy cuộc sống bình yên chồng thêm nào nữa.

Ngày tháng cứ thế êm đềm trôi qua.

Một hôm, hỏi chồng:

", về nước một chuyến cho khuây khỏa ?"

chồng khựng một chút, ánh mắt lơ đãng hướng về phía Giáo sư Chu - ông lão Hoa kiều đang bên khu vườn.

"Thực ... về cũng con ạ."

nương theo ánh mắt sang, chợt bật thành tiếng: "Ây da, ơi, thế hai cụ tỏ tình với đấy hả?"

chồng lườm một cái sắc lẹm, sang mắng vốn: "Đừng mải trêu , con cũng lo mà tính chuyện . Giáo sư Chu đứa cháu trai đang mở văn phòng luật sư ở Sydney đấy, tướng tá sáng sủa lắm; cả ông Lý nữa, con trai ông bác sĩ ngoại khoa tim mạch, tuổi tác vô cùng môn đăng hộ đối với con..."

vội giơ hai tay xin hàng: "Thôi thôi con xin, ơi, chuyện cứ để tùy duyên ạ."

lúc , Jack - học trò Giáo sư Chu thò đầu khỏi nhà.

"Chị Vãn, tối nay ăn... món gì thế?"

trai Úc học tiếng Trung gần một năm , mà nào mở miệng giọng vẫn cứ lơ lớ như mấy ngoại quốc bán thịt xiên nướng.

đáp: "Hôm nay chú Trương làm món thịt kho tàu mà với thầy Chu thích nhất đấy."

"Tuyệt——vời!"

Hai mắt Jack sáng rực lên như cặp đèn pha.

Bữa tối hôm đó, bốn chúng quây quần dùng bữa.

Tay nghề chú Trương thì khỏi bàn, thịt kho tàu mềm rục mà hề ngấy, Jack gắp lia lịa dừng đũa.

Bữa cơm còn xong, chẳng khơi mào thế nào mà Giáo sư Chu và chồng nổi hứng song ca bài dân ca "Hẹn hò ở Ngao Bao", một thì cứ luyến láy ê a, một thì hát bằng chất giọng thảo nguyên rống lên chệch nhịp, làm gục xuống bàn ngóc nổi đầu lên.

chán chê, tựa lưng ghế, ngắm hai ông bà nắm tay xoay những vòng khiêu vũ vụng về. Tận sâu trong đáy lòng chợt dâng lên một cảm giác bình yên từng .

Chẳng chồng bưng ly vang đỏ bước đến mặt từ lúc nào.

"Tô Vãn."

Bà nâng ly lên, hai gò má vẫn còn vương chút ửng hồng vì khiêu vũ ban nãy: "Cảm ơn con."

khựng một nhịp.

đó, cũng dậy, nâng ly rượu lên, nhẹ nhàng cụng ly với bà.

", con cũng cảm ơn ."

Cảm ơn , vì lúc hai bố con Trần Kiến Quốc gửi tin nhắn Wechat cầu cứu, dứt khoát làm ngơ.

chồng đưa tay quệt nhẹ khóe mắt, hai con mỉm .

Xa xa, từng đợt sóng rì rào vỗ bãi cát, tạo nên những thanh âm dịu dàng, êm ả.

Đây mới cuộc sống mà chúng xứng đáng tận hưởng.

toan tính, cũng chẳng sự phản bội.

Chỉ sự tự do và những niềm vui bình dị, vững chãi nhất.

Cầu chúc cho những lương thiện thế gian , ai cũng thể tự nắm giữ những tháng ngày tươi thuộc về riêng .

Chúc chúng cùng ——Hạnh phúc!

Cạn ly!

(Hết)


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...