Cứ Ngỡ Là Định Mệnh
Chương 3:
Vào đêm, cô lại mơ.
Văn Chi Chi mơ th cô cầm số tiền khó khăn lắm mới rửa chén tích góp được để đến trường tìm Lục Chu Trì.
Văn Chi Chi ôm tiền trong lòng, nghĩ lát nữa Lục Chu Trì th số tiền này sẽ biểu hiện thế nào, là kích động ? Hay là vui mừng.
Nhưng khi th cảnh tượng trước mắt, cô khựng lại, sắc mặt tái nhợt ngay lập tức.
Lục Chu Trì tay cầm một con d.a.o dính máu, trên đất nằm một kh còn hơi thở.
Lục Chu Trì nghe th tiếng bước chân, chậm rãi ngẩng đầu lên, khuôn mặt dính m.á.u lại càng thêm kiều diễm.
“ sẽ tự thú.”
Lục Chu Trì chỉ nói một câu như vậy, ngay sau đó bị Văn Chi Chi ôm chặt l eo, cô khóc lóc ngăn cản .
“Đừng, đừng mà! còn tiền đồ xán lạn đang chờ , sẽ tự thú thay , kh đâu Lục Chu Trì, kh tương lai, nhưng thì .”
Và cứ như vậy, Văn Chi Chi đã ngồi tù bảy năm.
Bảy năm, đủ để hoàn toàn bào mòn sự kiêu ngạo và sức sống của một .
Văn Chi Chi thở dốc tỉnh dậy, cô khao khát một ôm chặt l , dù chỉ một cái cũng được.
Cô bảo tài xế chở cô đến văn phòng luật sư của Lục Chu Trì, khi ngồi trên xe, lòng bàn tay cô toàn là mồ hôi lạnh.
Tiếp tân th là cô, vội vàng nói, “Thưa phu nhân, Luật sư Lục đang bận, cô thể đợi một lát hãy lên.”
Trong lòng Văn Chi Chi dâng lên một cảm giác kỳ lạ, một giọng nói trong tim mách bảo cô, ngay bây giờ.
Bất chấp lời can ngăn của tiếp tân, Văn Chi Chi bước vào thang máy, từng bước đến cửa văn phòng của Lục Chu Trì.
Cô đã trên con đường này vô số lần, trước đây là để mang cơm cho Lục Chu Trì, nhưng bây giờ cô chỉ muốn Lục Chu Trì ôm một cái.
Dù là lần cuối cùng cũng được.
Cánh cửa văn phòng chỉ khép hờ, chưa kịp để Văn Chi Chi đẩy ra, một giọng nói lạnh lùng đã truyền ra.
“Năm đó vì em mà ngộ sát, là Văn Chi Chi đã tù thay , nếu kh kh thể được thành tựu như ngày hôm nay. Kiểu Kiểu, kh thể ly hôn với Văn Chi Chi.”
Trái tim Văn Chi Chi chìm xuống đáy vực, toàn thân m.á.u như bị đóng băng.
Rõ ràng từng chữ đều phát âm rõ ràng, nhưng tại cô lại chút kh hiểu.
Đó là bảy năm trời, một cô gái được bao nhiêu cái bảy năm.
Văn Chi Chi kh khỏi chạm vào cánh tay dưới ống tay áo bên trái, cô cúi đầu , toàn bộ cánh tay đều chằng chịt những vết sẹo đáng sợ do t.h.u.ố.c lá.
Đây là bằng chứng về những tổn thương cô chịu trong tù, nhưng những nỗi khổ cô gánh chịu trong bảy năm đó đâu chỉ b nhiêu.
Nước mắt tuôn trào, rơi lộp bộp xuống đất, tay Văn Chi Chi kh ngừng cào mạnh lên tường, để lại vài vết hằn của móng tay.
Cô tiếp tân vội vã chạy đến từ phía sau th cảnh tượng này, cô thở dài, quay lưng bỏ .
Những nhân viên cũ ở văn phòng luật sư đều thương Văn Chi Chi, nên một số chuyện đáng lẽ giấu thì họ đều giấu.
Điện thoại báo tin n, Văn Chi Chi run rẩy tay, giải khóa m lần mới mở được ện thoại.
Hà Kiểu Kiểu gửi tin n, 「Cô thua , Văn Chi Chi.」
Những giọt nước mắt to như hạt đậu rơi xuống màn hình ện thoại, Văn Chi Chi lau vội, chuẩn bị rời .
Cô chưa kịp bước , giọng nói kiêu căng của Hà Kiểu Kiểu lại truyền ra.
「Nhưng thích là em mà! kh sợ Văn Chi Chi biết ? kh sợ cô rời bỏ !」
Văn Chi Chi nín thở.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/cu-ngo-la-dinh-menh/chuong-3.html.]
Chỉ nghe Lục Chu Trì nói một cách thản nhiên, “ sẽ kh để cô biết, cô cũng kh thể rời xa , Văn Chi Chi yêu nhiều.”
Câu cuối cùng là một câu khẳng định.
Đúng vậy, Lục Chu Trì tự tin đến vậy.
Tự tin rằng Văn Chi Chi sẽ mãi mãi yêu ta.
Văn Chi Chi siết chặt góc áo, cố gắng kìm nén cảm giác dạ dày cuộn trào, chạy thẳng vào nhà vệ sinh.
Cô ngồi xổm trước bồn cầu nôn thốc nôn tháo, gần như nôn ra cả mật x mật vàng, cả khuôn mặt tái mét.
Đôi khi số phận thật hoang đường và nực cười.
Văn Chi Chi m.a.n.g t.h.a.i .
Cô mặc quần áo mỏng m, đứng trong gió lạnh, cúi đầu tờ kết quả kiểm tra, kh chút biểu cảm.
Cô nhắm mắt lại, định bỏ đứa bé này.
Ngay khi ý nghĩ này vừa xuất hiện, nước mắt cô đã kh ngừng tuôn rơi.
Cuối cùng, Văn Chi Chi vẫn kh đành lòng.
Bố mẹ cô đã đoạn tuyệt quan hệ với cô vì những chuyện cô làm từ sớm, giờ đây thân cận nhất với cô trên thế giới này chỉ còn là đứa bé trong bụng.
Cô thật sự kh nỡ.
Về đến nhà, Văn Chi Chi cầm thỏa thuận ly hôn trong tay, nội tâm lại bình tĩnh đến lạ.
Cô đã n tin cho Lục Chu Trì, chờ ta về ký xong thỏa thuận ly hôn, từ nay về sau họ sẽ kh còn quan hệ gì nữa.
Lục Chu Trì vừa về đến nhà, ện thoại lại reo.
Văn Chi Chi th vẻ mặt ta chuyển từ nghiêm nghị sang dịu dàng trong chốc lát, liền đoán được ở đầu dây bên kia là Hà Kiểu Kiểu.
Bàn tay cô cầm thỏa thuận ly hôn khẽ run lên, cô Lục Chu Trì, “ một tài liệu cần ký.”
Lục Chu Trì nhíu mày, “Nhất định bây giờ ? vài việc cần xử lý.”
“Bây giờ.”
Lục Chu Trì kh còn cách nào khác, đành sải bước tới ký tên một cách vội vàng.
lẽ vì đang vội gặp Hà Kiểu Kiểu, Lục Chu Trì, vốn luôn cẩn thận và tỉ mỉ, lại kh thèm xem tài liệu đó viết gì.
Ký xong ta liền nh chân rời .
Ánh mắt Văn Chi Chi chuyển từ bóng lưng ta sang thỏa thuận ly hôn trong tay, lòng cô nhẹ nhõm.
“Lục Chu Trì.”
ta dừng bước, quay đầu cô.
“Chúng ta… chia tay .”
Chu ện thoại lại vang lên, che lấp ba chữ cuối cùng.
Cuối cùng Lục Chu Trì vẫn kh nghe rõ, ta bỏ lại một câu.
“ chuyện gì đợi về nói.”
Nước mắt bất ngờ rơi xuống, Văn Chi Chi đưa tay lên lau, nhưng kh cách nào lau khô.
“ lại muốn bỏ rơi nữa ?”
Cô ngồi xổm trên đất, vòng tay ôm l bản thân, lẩm bẩm.
Chưa có bình luận nào cho chương này.