Cửa Không Khóa, Vào Làm Đi
Chương 8:
Nó khiến mỗi khi th vết sẹo trên chân Phó Tế đều cảm giác muốn rơi nước mắt.
Bên ngoài đồn rằng chân của Phó Tế tàn tật là do cạnh tr thương trường khốc liệt, nhưng những biết rõ nội tình đều hiểu, đôi chân là bị chính cha ruột dàn dựng để nghiền nát.
Chỉ để nhường chỗ cho đứa con trai của cô nhân tình 'bạch nguyệt quang' bên ngoài ngoi lên.
Thật khó thể tưởng tượng được lúc đó đã làm thế nào để chiến tg sự tuyệt vọng và đau đớn tột cùng khi bị thân phản bội, để nỗ lực gượng dậy cho đến ngày hôm nay.
Sau đó, đưa ra quyết định kh ều trị.
Đó là sự chán ghét bản thân tột độ, giống như đang tự trừng phạt chính vậy.
Thời gian chẳng chờ đợi ai, những năm gần đây, thời gian Phó Tế thể chống gậy đứng lên ngày càng ngắn lại.
Nghĩ đến đây, dùng hai tay nâng l khuôn mặt Phó Tế, kh còn đùa giỡn nữa mà trịnh trọng bảo :
" đã từng nghe câu chuyện về nàng tiên cá chưa? Từ chiếc đuôi cá hóa thành đôi chân , mỗi bước đều như nhảy múa trên mũi kim. Chỉ sự hồi đáp của yêu mới thể cứu rỗi được nàng."
"Phó Tế, chính là nàng tiên cá của em."
"Bây giờ, em muốn nàng tiên cá của em kh còn đau đớn nữa, đồng ý kh?"
Ngày hôm sau, Phó Tế cùng dự hẹn.
Ian ngồi đối diện, hiếm khi th ta trở nên khép nép như vậy.
kh hiểu lý do gì, còn cảm th hơi an ủi, tưởng rằng thằng nhóc này cuối cùng cũng đã trưởng thành hơn một chút.
Kh còn là cái đứa trẻ con hay gọi ện lúc ba giờ sáng để rủ rê chơi game nữa.
Kết quả là vừa lên xe, đã th tin n ta gửi tới.
【Chị chắc c muốn chữa chân cho tên đại ma vương đó à? Hiện tại tr ta đã đáng sợ lắm , nếu mà đứng lên được thì chắc xe lăn đổi cho chị ngồi quá, chị chịu nổi kh đ?】
【Tối qua em vừa xem một bộ phim, thiết lập y hệt hai luôn, nam chính đứng lên việc đầu tiên làm chính là khụ khụ khụ... Eo chị còn ổn kh?】
Câu nào câu n đều đến mức cần bị 'bay màu'.
Được .
thể thân thiết với thằng nhóc này hoàn toàn là vì sở thích giống nhau.
Cả hai đều chăm chỉ 'nghiên cứu học hỏi'.
Đang định trả lời ta thì Phó Tế bỗng nhiên nghiêng sát lại, sợ tới mức tắt ngóm màn hình ện thoại trong một giây.
Làm xong mới th hành động này của tr chẳng khác gì kẻ tật giật cả.
Quả nhiên, động tác với l dây an toàn của Phó Tế khựng lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/cua-khong-khoa-vao-lam-di/chuong-8.html.]
kh nói gì, chỉ ánh mắt là đượm buồn, khẽ mím môi.
giỏi trong việc tỏ ra yếu đuối.
Bị như vậy khiến tim run rẩy, cứ cảm giác vừa làm chuyện gì đó đại nghịch bất đạo kh bằng.
Tài xế mắt , lập tức nhấn nút kéo tấm vách ngăn lên.
cố gắng lấp l.i.ế.m cho qua chuyện:
「M lời khoác lác của trẻ con thôi mà, nhức mắt lắm, kh gì đáng xem đâu.」
Phó Tế kh nói gì, chỉ là khi đến lượt tự thắt dây an toàn cho , loay hoay mãi mà chẳng xong.
Rõ rành rành là kh tin, cũng kh làm loạn, nhưng lại cứ thích suy nghĩ lung tung tự diễn nội tâm.
Mà oái oăm thay, lại cực kỳ c.ắ.n câu cái chiêu này của .
Thế là dứt khoát chủ động xoay màn hình ện thoại về phía :
"Xem nh này, kẻo em lại hối hận đ."
Phó Tế lập tức thôi kh diễn nữa.
đọc vài dòng ngắn ngủi nh.
Ánh mắt rời khỏi màn hình, dời xuống eo một cách tự nhiên, ý vị thâm trường:
" thể thử xem ."
Đôi khi việc hiểu ý nhau trong vòng một nốt nhạc cũng là một loại gánh nặng.
khẽ rùng , đột nhiên cảm th hình như cũng chẳng cần gấp gáp chữa chân cho làm gì.
Suốt bao nhiêu năm nay Phó Tế vẫn tích cực ều dưỡng, nên nh sau đó đã đạt đủ các chỉ số để tiến hành phẫu thuật.
Bác sĩ Levi quả nhiên d bất hư truyền, ca phẫu thuật diễn ra suôn sẻ đúng như dự đoán.
Chỉ ều vì đã quá lâu kh lại bình thường, Phó Tế cần trải qua quá trình phục hồi chức năng đầy gian khổ.
Lúc đầu đã lên kế hoạch sẵn , rằng sẽ luôn khích lệ và ở bên cạnh .
Nhưng chẳng thể ngờ nổi, chịu gian khổ lại chính là .
Bởi vì cái đàn vốn cực kỳ phối hợp khi phẫu thuật , đối với việc tập vật lý trị liệu lại tỏ ra tiêu cực, chẳng chút hứng thú gì.
À, ngoại trừ vào một vài thời ểm đặc biệt nào đó thì lúc nào ta cũng hừng hực khí thế.
Đến lần thứ chẳng-nhớ-nổi-bao-nhiêu bị bác sĩ ẩn ý nhắc nhở rằng cần làm tốt c tác tâm lý cho bệnh nhân, thực sự rơi vào tuyệt vọng.
Nếu mà chỉ làm "c tác tâm lý" thôi thì đã tốt quá.
Chưa có bình luận nào cho chương này.