Cún Con Hai Mặt
Chương 2:
Tần Diên cúi đầu, im như thóc.
bộ dạng ủ rũ đó, lại hơi mềm lòng.
Ba mẹ Tần Diên qu năm bôn ba làm ăn, từ nhỏ em đã ở nhà nhờ nuôi. Từ bé đã thích bám theo , suốt ngày chị ơi chị à.
vẫn luôn xem em như em ruột .
Liếc th những vết thương rõ rành rành trên mặt em , trong lòng hơi khó chịu.
nhà họ Tần chúng cũng kh ai muốn bắt nạt là được.
Tới văn phòng, vẫn chưa th cái tên "đầu gấu trường học" truyền thuyết kia đâu.
Thầy giám thị bụng bự chủ động bắt chuyện, giọng ệu nịnh nọt:
“Cô Tần yên tâm, chuyện này đã nắm sơ qua . Tần Diên đúng là hơi bốc đồng, nhưng cũng kh thể đổ hết trách nhiệm cho em được. nhất định sẽ xử lý c bằng…”
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, vậy mà bên kia vẫn chưa th bóng dáng đâu.
Sự kiên nhẫn cuối cùng của cũng cạn sạch.
Bình thường ăn uống, họp hành với bao nhiêu lớn, cũng chưa từng ai dám để chờ thế này.
đứng dậy, giọng kh vui:
“ còn việc, kh rảnh lãng phí thời gian ở đây”
Chưa kịp nói hết câu, ngoài cửa liền vang lên tiếng bước chân.
Tần Diên lập tức gào lên một tiếng quái đản:
“Mày còn dám tới hả?!”
kia cười khẽ, lười biếng:
“Ngay cả thằng thua cuộc như mày còn dám tới, thì tao gì mà kh dám?”
…Giọng ệu vừa kiêu ngạo vừa đáng ăn đòn, lại quen thuộc đến lạ.
khựng lại, cau mày quay đầu sang.
liền bắt gặp ánh mắt của đang đứng ở cửa văn phòng, vẻ mặt rõ ràng mất kiên nhẫn.
Hứa Hạc nói đến nửa câu thì im bặt.
chằm chằm, trong mắt vụt qua chút bối rối kh kịp giấu.
kh nói gì, chỉ lặng lẽ .
Bị ánh mắt đến, Hứa Hạc vốn đang dựa nghiêng vào khung cửa tr lười biếng bất cần, bỗng khựng lại từ từ đứng thẳng .
cúi đầu, giọng nói vừa thấp vừa nhẹ, mang theo vẻ chột dạ:
“Chị…”
“Đệch!”
Tần Diên lập tức nhảy dựng:
“ còn bày đặt giả vờ?! Chị ơi chị đừng tin nó, bình thường nó kh như vậy đâu!”
“Ồ?” hờ hững đáp:
“Vậy bình thường thế nào?”
“Nó ng lắm, bây giờ đang giả bộ ngoan đ!”
gật đầu:
“Hóa ra là đang diễn…”
Hứa Hạc vội vàng lên tiếng, khuôn mặt đáng thương :
“Chị…”
“Mày kêu cái gì mà kêu?! Đây là chị tao!”
Tần Diên như con sư tử con bị chọc giận, c trước mặt :
“Hứa Hạc, tao nói cho mày biết, chị tao bình thường thương tao nhất, mày c.h.ế.t chắc !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/cun-con-hai-mat/chuong-2.html.]
“Tao sẽ khiến mày bị đuổi học! Biến khỏi mắt tao luôn!”
Sắc mặt Hứa Hạc thoáng trầm xuống.
kh để ý m lời sặc mùi thiếu niên nổi loạn đó, chỉ đưa tay đẩy Tần Diên ra, bước thẳng tới chỗ Hứa Hạc.
Tiếng giày cao gót gõ trên nền gạch, từng bước vang lên rõ ràng.
Chỉ vài bước, dừng lại trước mặt em .
Kìm lại cơn đau đầu, hỏi:
“Nói chị nghe, rốt cuộc em đủ tuổi chưa?”
Hứa Hạc sững một chút:
“Thành niên .”
Tần Diên bên cạnh cười trên nỗi đau khác:
“Thằng này học lại hai năm , dĩ nhiên là thành niên. Kh biết trong đầu chứa cái gì mà học lại hai năm vẫn thi kh đỗ…”
Sắc mặt Hứa Hạc đỏ lại tái lại, rõ ràng bị m câu của Tần Diên chọc tức, nhưng vì ở đây nên cố nhịn xuống.
quay đầu trừng Tần Diên một cái, sau đó mỉm cười nói với thầy giám thị bụng phệ:
“Chuyện này để bọn em tự giải quyết riêng là được , làm phiền thầy quá.”
Thầy giám thị cũng ra gì đó là lạ giữa chúng , kh nói gì thêm, dặn vài câu vội xử lý chuyện khác.
Tần Diên bảo Hứa Hạc hút thuốc, uống rượu, bắt nạt bạn học, lúc trước còn tin.
Bây giờ tận mắt th thật , lại kh tin nổi.
Nếu Hứa Hạc thực sự là loại đó, vậy thì khả năng diễn xuất của em quá đỉnh,
Đi casting vào Học viện Điện ảnh khi tương lai xán lạn.
Trong phòng làm việc, Tần Diên và Hứa Hạc ngồi đối diện .
Bị truy hỏi m lần, cuối cùng Tần Diên cũng xì hơi:
“Chị, thằng bạn em thích một cô gái lâu . Ai ngờ tuần trước cô lại tỏ tình với Hứa Hạc, còn bị từ chối. Em mới muốn thay bạn dạy dỗ thằng này một trận…”
im lặng vài giây, ánh mắt chuyển sang gương mặt Hứa Hạc.
Lúc sáng kh kỹ, giờ thì th rõ.
Khóe miệng bị rách, gò má bầm tím, cằm một vết rách nhỏ dán urgo.
Bị , Hứa Hạc hơi căng thẳng, nhỏ giọng giải thích:
“Xin lỗi, nếu biết là em trai chị thì em sẽ kh đánh nó.”
ngẩn ra, bị em chọc cười.
“Là em trai thì thể tùy tiện đánh ? Lý lẽ ở đâu vậy?”
quay sang nói:
“Tần Diên, xin lỗi.”
Tần Diên tr như vừa nuốt ruồi, mặt nhăn như bị táo bón, lề mề quay sang, lí nhí nói:
“Xin lỗi…”
Hứa Hạc khô khan đáp:
“Kh .”
Đây là cảnh m bé tiểu học chơi đóng vai à...
Tần Diên ngồi kh yên, dịch m.ô.n.g sang một bên, lôi ện thoại ra xem đột ngột nhảy dựng lên:
“Chị! Bạn em gọi việc gấp! Em trước nha! Cảm ơn chị!”
Chắc sợ lại hỏi thêm gì nữa.
Cắm đầu cắm cổ chạy mất dạng.
Thế là căn phòng trống trơn chỉ còn và Hứa Hạc.
Chưa có bình luận nào cho chương này.