Cưng Chiều Tận Tim
Chương 6: Món này mà không ăn, thật có lỗi với dạ dày
"Chị Tâm Vũ, cà phê kiểu Mỹ." Hứa Thiệu Kỳ đưa một ly cà phê cho Trương Tâm Vũ.
Trương Tâm Vũ nhận lấy cảm ơn: "Cảm ơn."
" chị, buổi chiều em một cảnh hỏi ý kiến chị."
Trương Tâm Vũ : "Tuy diễn xuất chị quá giỏi, nếu em hỏi, chị sẽ giúp em xem thử."
Xem một lúc kịch bản, Trương Tâm Vũ chân thành đưa ý kiến: "Cảnh về việc nam ba thấy nữ chính và nam chính mật nên nảy sinh ghen tuông. Em thử biểu hiện nét mặt ghen tuông cho chị xem nào."
Hứa Thiệu Kỳ làm theo, Trương Tâm Vũ thấy mặt nhăn nhó, cau mày đến kỳ lạ, nhịn bật nghiêm túc : "Ghen tuông một loại cảm xúc, cũng một trạng thái tâm lý. Em nghĩ xem trong đời sống, khi ghen thì sẽ ?"
"Sẽ thế nào ạ?" Hứa Thiệu Kỳ tò mò hỏi.
"Sẽ kiểu 'chết cũng chịu nhận', tức ngoài mặt bình tĩnh trong lòng sóng cuộn."
"Mặt ngoài bình tĩnh? Thế thể hiện kiểu gì?"
" diễn bằng ánh mắt, mắt chị ."
"." Hứa Thiệu Kỳ chằm chằm mắt cô, đôi mắt , đến mức phần ngẩn ngơ.
"Hiểu chứ?" Trương Tâm Vũ gọi , mới giật hồn: "Hiểu , cảm ơn chị."
" gì!" Trương Tâm Vũ phất tay dậy, "Nếu còn gì nữa thì chị nhé."
", tạm biệt!" Hứa Thiệu Kỳ vẫy tay chào cô.
Trương Tâm Vũ , Hứa Thiệu Kỳ liền lẩm bẩm: " ngờ con ngốc diễn xuất tiến bộ ghê ."
Trợ lý Việt Dương : " đấy! Em còn tưởng cô như lời chê mạng, ai ngờ đến phim trường mới thấy tiến bộ rõ rệt."
Hứa Thiệu Kỳ: "Kệ cô , dù chỉ cần ở đây, dù chỉ vai nam ba cũng diễn cho thật . Trong giới , lượng fan quan trọng, thực lực cũng thể thiếu."
Việt Dương: " sáng suốt!"
Hứa Thiệu Kỳ đắc ý: "Tất nhiên!"
ngừng một lát tiếp tục: ", thứ bảo em để cửa phòng, để ?"
Đừng bỏ lỡ: Đã Ngủ Riêng Rồi Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? Thương Liệt Duệ & Ôn Nhiễm, truyện cực cập nhật chương mới.
Việt Dương gật đầu: "Để . để hòn đá đó làm gì?"
Hứa Thiệu Kỳ bí hiểm: "Chút nữa sẽ thôi." mặt hiện rõ vẻ " thứ đều trong tầm kiểm soát".
Một lát , Hứa Thiệu Kỳ gọi điện cho Trương Tâm Vũ. thấy cuộc gọi, cô bắt máy ngay: "Hứa Thiệu Kỳ ? chuyện gì ?"
Hứa Thiệu Kỳ: " thế , cảnh ngày mai chỗ em hiểu, hỏi chị. Chị rảnh chút nữa ?"
Trương Tâm Vũ đồng ý: ", chút nữa chị qua. Đợi chị nhé."
Hứa Thiệu Kỳ: "."
Cúp máy, Kha Kha bên cạnh : "Chị , chị đừng suốt ngày chạy qua chỗ Hứa Thiệu Kỳ, cẩn thận chụp hình đó."
Trương Tâm Vũ: " , cảnh hiểu, qua giúp một chút."
Kha Kha than phiền: " hiểu thì mặc chứ! chị bụng chứ!"
Trương Tâm Vũ: " thể thế? Bây giờ chị tiến bộ cũng nhờ chị Cố Đình từng giúp chị. Nếu ngày đó chị cũng nghĩ như em, thì giờ chị chẳng tiến bộ như thế . Giờ khác gặp khó, giúp giúp chính bản ngày thôi."
Kha Kha: "..."
Thấy Trương Tâm Vũ quyết, Kha Kha chỉ đành : " để em cùng chị."
Trương Tâm Vũ cô lo lắng nên gật đầu: ", cùng ."
đường đến gần phòng Hứa Thiệu Kỳ, do đường, Trương Tâm Vũ một viên đá vấp té ngã.
"Đau quá! Ở hòn đá thế ?!" Cô ôm cổ chân kêu lên đau đớn.
Kha Kha vội vã bước nhanh đến đỡ, ngờ Hứa Thiệu Kỳ từ xuất hiện còn nhanh hơn, giành cả Kha Kha đỡ lấy cô.
"Chị Tâm Vũ, chị chứ?" Hứa Thiệu Kỳ lo lắng hỏi.
Trương Tâm Vũ nhăn mặt đau đớn: "Đau quá!"
" để em đưa chị bệnh viện?"
"Bệnh viện?" Trương Tâm Vũ chân , nghĩ tới lịch buổi chiều, liền từ chối: "Thôi cần, chiều còn cảnh , chờ xong hẵng . thể để chậm tiến độ vì chị."
" mà..." Hứa Thiệu Kỳ tỏ vẻ khó xử.
Quất Tử
" ." Trương Tâm Vũ mỉm trấn an, đó bảo Kha Kha: "Kha Kha, đỡ chị về nghỉ chút."
"." Kha Kha nhanh chóng đỡ cô về phòng nghỉ.
khi đưa cô về phòng, Hứa Thiệu Kỳ cũng ở một lúc mới rời . Tới khi xong cảnh chiều hôm đó, Trương Tâm Vũ chịu nổi nữa mới bảo Kha Kha đưa bệnh viện.
xe, cô đau tới mức mồ hôi vã , Kha Kha lo càm ràm: "Chị , thương còn lành, giờ ngã nữa! Chị còn phim đấy?!"
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Trương Tâm Vũ: "Trời ơi! Chị lỡ cẩn thận thôi mà!"
" cẩn thận? bảo đừng qua chỗ Hứa Thiệu Kỳ mà chị !"
" , tiểu tổ tông chị, chị ! sẽ lời em!"
Tới bệnh viện, bác sĩ khám xong phát hiện mắt cá chân cô vết nứt nhỏ: "Trường hợp cần viện vài ngày theo dõi."
Trương Tâm Vũ hoảng hốt: "Gì cơ?! viện mấy ngày? nghiêm trọng ? Em chỉ ngã một cái thôi mà."
"Trông tình trạng thế , chắc ngã một nông nỗi ? đó còn ngã bao nhiêu nữa?"
Trương Tâm Vũ bất lực giơ một bàn tay.
"Năm? Năm ?"
"Ừm." Cô gật đầu.
" thì viện theo dõi . Chờ hồi phục hãy xuất viện."
" em đang phim mà..."
"Phim quan trọng hơn mạng sống quan trọng hơn?"
Trương Tâm Vũ: "Cái ..."
Lúc Cố Đình Thâm tin, lập tức bật dậy khỏi ghế: "Cái gì?! Cô Trương Tâm Vũ ngã đến gãy xương?!"
Kha Kha ngờ phản ứng lớn như , dè dặt đáp: "Chị cẩn thận thôi."
"Chân bẹt như cô ! c.h.ế.t luôn may lắm ."
"Hả...?"
"Cô ở bệnh viện nào?"
"Bệnh viện 9 Giang Châu."
"Bảo cô ngoan ngoãn ở đó, đến ngay."
", ." Kha Kha cúp máy thở dài: "Hai ai khiến bớt lo nổi!"
đến , tới mấy phút Cố Đình xuất hiện tại bệnh viện. Kha Kha thấy , nuốt nước bọt căng thẳng.
Cố Đình từ cao xuống, khí thế khiến Kha Kha thở nổi: "Cô ?"
Kha Kha: " tầng 9, phòng 907."
Đừng bỏ lỡ: Đừng Chọc Giận Giả Thiên Kim Biết Bói Toán, Miệng Nhanh Hơn Não, truyện cực cập nhật chương mới.
"." đáp gọn sải bước về phía thang máy.
Đây bệnh viện tư thuộc tập đoàn nhà họ Cố, Trương Tâm Vũ nhập viện liền sắp xếp cho cô một phòng VIP.
Trương Tâm Vũ giường, chân bó bột, cửa phòng mở , cô mải mê nghịch điện thoại chẳng ai , miệng lẩm bẩm: "Kha Kha, mua đồ mà lâu thế? mua cho lẩu xiên đấy?"
"Lẩu xiên?" Giọng Cố Đình vang lên, nhướng mày cô chằm chằm.
Trương Tâm Vũ giọng thấy lạ, ngẩng đầu lên liền thấy gương mặt lạnh lùng Cố Đình.
đều sợ , Trương Tâm Vũ thì . Cô hô lên: " tới làm gì?"
"? Bệnh viện nhà mà tới ?"
Trương Tâm Vũ: " Kha Kha bán ?"
Cố Đình bĩu môi khinh bỉ: "Một lớn như em mà ngã đến nứt xương, từng thấy ai như em."
Trương Tâm Vũ cạn lời: "Nếu tới để chế giễu thì cứ tự nhiên!" chỉ tay cửa.
"Em đuổi thì càng ! Bệnh viện em."
Trương Tâm Vũ: "..."
Lúc , Kha Kha xách một túi to bước , tít mắt: "Chị Tâm Vũ, em mua lẩu xiên cho chị đây!"
Trương Tâm Vũ mắt sáng rỡ: "Thật ?!"
Kha Kha gật đầu: "Ừ ừ."
Trương Tâm Vũ dậy giường, mặc kệ Cố Đình đang cạnh, bắt đầu ăn một cách sung sướng.
Ăn đến vui vẻ, thấy Cố Đình bất động bên cạnh, cô chút ngại, rút một xiên cá viên mời : " ... ăn thử một que?"
Cố Đình mặt cảm xúc đáp: " cần."
Trương Tâm Vũ xong liền "a" một tiếng bỏ luôn cả xiên cá viên miệng: "Lẩu xiên ngon thế , mắt !"
Cố Đình: "..."
Chương Chương
Chưa có bình luận nào cho chương này.