Cung Hoa Ký
Chương 13:
13.
Đức quý phi kéo ta uống rượu, uống đến say khướt, cuối cùng cười khì khì chỉ vào trán ta.
“A Phúc… thật tốt…”
….Tốt lắm. Cả hoàng cung loạn như tổ kiến, chẳng ai quản được ta.
Ta và Đức quý phi tụ lại trong sân, đốt sách. Những cuốn thoại bản đang thịnh hành nhất ngoài phố xá, từng cuốn, từng cuốn, đốt cho Mạnh Kiều.
Lửa bốc lên, tro bụi cuộn thành khói mù mịt, làm xót cả mắt.
Ta chớp chớp mắt… bỗng nhiên bật khóc. Ban đầu chỉ là khóc nhỏ, nhưng càng khóc càng lớn.
Ta nhớ nhà….Nhớ Mạnh Kiều….Nhớ Hoàng hậu nương nương…
Đức phi luống cuống dỗ dành ta. Cuối cùng, hai chúng ta ôm nhau… cùng bật khóc.
Sau đó, tên tiểu thái giám từng đến tìm ta một lần. Ta thản nhiên hỏi , là muốn tố cáo ta ?
Thế nhưng lại quỳ xuống, nói một tiếng “xin lỗi.”
Ta lạnh nhạt hỏi : “Ngươi nợ ta một mạng sống, định l gì trả?”
Sau này nghe nói đã chết.
Tim ta vẫn khẽ run lên một cái, lặng lẽ ngước hoàng thành lộng lẫy nguy nga này.
Rõ ràng tất cả qua đều thật đẹp. Vậy mà lại khiến ta lạnh thấu xương.
Lần đầu tiên, trong lòng ta nảy sinh ý định muốn bỏ trốn…
Ngày thứ ba sau khi bệ hạ băng hà, Đại hoàng tử ép cung.
vốn là kẻ hơi ngu độn. Rõ ràng thể đường đường chính chính tr một phen, thế mà lại chọn làm loạn thần tặc tử.
Nhưng chính vì thế, ta mới cơ hội. Ta chạy tìm Đức quý phi, rủ nàng cùng ta trốn khỏi cung.
Nàng chỉ lắc đầu, dịu dàng tiểu c chúa trong lòng. Một khi con ều để lưu luyến, liền như cắm rễ kh rời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/cung-hoa-ky/chuong-13.html.]
Cuộc binh biến lần này cũng kh kéo dài bao lâu. Nhị hoàng tử thuận lý thành chương xử trảm Đại hoàng tử.
Thục quý phi từ nay thể yên tâm ăn chay niệm Phật .\
Nhị hoàng tử ra tay th trừng dư đảng của Đại hoàng tử trong cung. Ta thu dọn chút tư trang, nhân lúc cung loạn mà trốn ra ngoài.
Nhưng chưa kịp được bao xa đã bị bắt lại. da ngăm ngăm đen, nhe ra hàm răng trắng bóc cười với ta.
“Tiểu cô nương, định đâu vậy?”
Là gã từng gặp ở ngự thư phòng kia! Ta thầm kêu một tiếng hỏng . Còn chưa kịp bỏ chạy, đã nhấc bổng ta lên như xách một con gà con, đặt ta lên lưng ngựa cao to.
Ta kinh hãi kêu lên một tiếng, theo bản năng ôm chặt l thắt lưng . Tai đột nhiên đỏ ửng. trầm giọng bảo: “Bám cho chắc.”
Tuấn mã tung vó cuốn bay tà áo, thẳng hướng cửa cung mà lao .
Hôm , một vị Chiêu nghi bỏ mạng trong cung. Mà Nam Chiêu, lại thêm một vị c chúa.
Về sau ta mới biết, tên là Thẩm Tùy An. Là đệ đệ của Hoàng hậu nương nương, cũng là thuộc hạ của Nhị hoàng tử.
Thì ra Hoàng hậu nương nương sớm đã chuẩn bị đường lui cho ta.
Ra khỏi thành, Thẩm Tùy An thả ta xuống ngựa. đưa tay xoa đầu ta, từ trong n.g.ự.c áo l ra một xâu kẹo hồ lô.
“Cho ngươi, đã hứa với ngươi mà. Tiểu cô chúa đoạn đường còn lại, tự .”
Ta bóng lưng rời , chợt bừng tỉnh. Thì ra Thẩm Tùy An chính là vị tiểu tướng quân năm xưa đưa ta đến kinh thành.
Số phận vòng vèo khúc khuỷu, mang ta rời , lại cũng chính là đưa ta trở về quê hương.
Ta hít mũi một cái, siết c.h.ặ.t t.a.y nải nhỏ, bên trong m cuốn thoại bản Mạnh Kiều tặng ta, kẹo đậu phộng Đức quý phi làm.
Còn … hũ Nữ Nhi Hồng do chính tay Hoàng hậu nương nương ủ. nói: “A Phúc, nếu cơ hội, nhất định tìm một ngươi thật lòng yêu, mà cũng thật lòng yêu ngươi. Cùng nhau sống hết một đời.”
Ta ngẩng đầu lên mặt trời.
Ánh nắng chói lóa, nhưng khi rọi lên thân lại ấm áp vô cùng.
Hoàng hậu nương nương, A Phúc nhất định sẽ làm được. cũng … toại nguyện như ý nhé.
Chưa có bình luận nào cho chương này.