Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Cung Hoa Ký

Chương 5:

Chương trước Chương sau

5.

Kinh đô bắt đầu tuyết rơi. Tuyết lớn rơi liền m ngày, hoàng cung kim bích huy hoàng bị phủ lên một tầng trắng xóa.

Ở Nam Chiêu, ta chưa từng th tuyết. Những buồn phiền m hôm nay dường như cũng theo tuyết mà nhạt kh ít.

Từ lần đầu vào cung gặp Hoàng thượng một lần, ta chưa từng gặp lại nữa.

Nửa năm nay sống trong cung, ta dần hiểu ra nhiều đạo lý mà trước kia chưa từng hiểu.

Nếu thể gặp lại mẫu hậu, chắc hẳn sẽ vừa mỉm cười vừa xoa đầu ta, khen ta giỏi giang.

Ta nhớ mẫu hậu.

Mạnh Kiều nói, m ngày trước Tết, trong cung sẽ cho phép ngoại thích vào thăm.

Tỷ vui vẻ l ra đủ loại xiêm y, cầm lên ướm thử.

Ta biết phụ mẫu sẽ kh đến được. Nhưng vẫn vui vẻ cùng tỷ chọn lựa xiêm y suốt một hồi lâu.

Mẫu thân và tỷ tỷ của Mạnh Kiều quả nhiên tới thăm. Tỷ vươn cổ ngó sau lưng hai , Mạnh phu nhân thở dài nói phụ thân nàng kh tới.

Mạnh Kiều nghe vậy bĩu môi, làm ra vẻ kh để tâm, bảo rằng nàng chẳng muốn th lão già đó đâu.

Mạnh phu nhân khẽ chọc vào trán nàng, nói nàng miệng cứng.

Bà là một vô cùng dịu dàng, nắm l tay ta, ân cần dặn dò đủ ều. Bà bảo ta và Mạnh Kiều trong cung nên nương tựa lẫn nhau, bầu bạn thì cũng dễ sống hơn.

Một lát sau, tỷ tỷ của Mạnh Kiều lén kéo nàng qua một bên, đưa cho nàng một bọc đồ.

Vừa th, mắt Mạnh Kiều liền sáng lên như ánh . Họ lưu luyến mãi đến tận lúc cung môn sắp đóng mới rời .

Nét vui sướng trên mặt Mạnh Kiều trong nháy mắt biến mất. Nàng gượng cười ta: “Mãn Mãn, phụ thân ta là kh cần ta nữa kh?”

Trong cung, các nương nương đều thích gọi ta là A Phúc, chỉ Mạnh Kiều là gọi ta là Mãn Mãn.

Tỷ bảo gọi vậy, thì nửa đời sau của ta nhất định sẽ viên mãn hạnh phúc. Ta lặng lẽ Mạnh Kiều, kh biết nên an ủi nàng thế nào.

Bèn hỏi nàng, Mạnh tỷ tỷ mang gì tới cho nàng vậy?

Mạnh Kiều nghe vậy lập tức rạng rỡ trở lại, hí hửng mở gói đồ ra. Bên trong toàn là những quyển thoại bản đang thịnh hành.

Chúng ta vui vẻ cùng nhau đọc suốt cả buổi tối. Hôm sau, hai đứa. mang theo mắt thâm quầng m đến thỉnh an Hoàng hậu nương nương. Đức phi tỷ tỷ th chúng ta thì ngạc nhiên hỏi:

“Các tối qua làm cái gì thế?”

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Ta nhớ đến những đoạn trong thoại bản, lại hào hứng kể cho tỷ nghe. Đức phi nương nương kh thích m chuyện thư sinh tiểu thư tình cảm vấn vương.

Tỷ thích là chuyện giang hồ hiệp khách, tiêu d.a.o khoái ý. Nếu kh bị đưa vào cung, lẽ giờ này tỷ đã rong ruổi khắp vùng miền .

Hoàng hậu nương nương vẫn còn bệnh, mãi kh th khá hơn. Tính tình của , rốt cuộc cũng đã bị hoàng cung này mài mòn hết những góc cạnh.

Ngày thường thích nhất là nghe ta kể thoại bản. Nhưng dạo gần đây, chỉ thích lặng im ngồi ngẩn .

Đức phi tỷ thở dài, dặn ta rảnh thì tới bầu bạn với Hoàng hậu nương nương nhiều một chút. “ Thẩm tỷ thích lắm đ.”

Ta gật đầu. Ta cũng thích Hoàng hậu nương nương.

Thoáng cái đã đến Tết, trong cung vẫn chẳng chút náo nhiệt nào. Bởi tuyết lớn đã rơi liền bảy ngày kh dứt.

ta thường nói tuyết lành báo ềm năm được mùa, nhưng tuyết rơi quá nhiều, lại là thiên tai.

Hoàng thượng bận rộn m ngày liền kh vào hậu cung, các nương nương trong cung cũng nhờ thế mà được th tĩnh ít nhiều.

Chỉ Quý phi nương nương suốt ngày náo loạn, nàng kh vui, liền muốn khác cũng chẳng được yên.

So với Quý phi, mọi trong cung ngược lại đều thích Hoàng hậu nương nương hơn.

Hôm tinh thần của dường như đã khá hơn đôi chút. cùng chúng ta chung bàn dùng bữa, còn dặn tiểu trù phòng nấu một bát mì sợi cho ta.

Ta đang ăn, bỗng bật khóc.

Mì kh ớt, cũng chẳng nấm nhỏ. Nhưng đây lại là bát mì sợi ngon nhất mà ta từng ăn.

Các nương nương khác th ta khóc thì luống cuống dỗ dành. Hoàng hậu nương nương cũng đưa tay xoa đầu , ôm ta vào lòng.

Vòng tay của nàng lạnh lẽo, hay nói đúng hơn là, cả nàng đều lạnh. Tựa như chỉ cần bu tay một cái, Hoàng hậu nương nương sẽ tan biến mất.

Nàng lau nước mắt cho ta, gượng nở nụ cười nói: “Ngày sinh thần kh được khóc, cười lên, sang năm mới sẽ luôn luôn vui vẻ.”

Vào cung đã lâu, ta gần như quên mất. Thế mà Hoàng hậu nương nương lại nhớ.

, sinh thần bát tự của ta đều đã được trình lên Nội vụ phủ, dĩ nhiên là biết.

Nhưng kh ngờ, vẫn nhớ đến.

Ngày ta ra đời, Nam Chiêu lần đầu tiên tuyết rơi. Dù ta chưa từng th, nhưng phụ hoàng đã từng khoa tay múa chân kể lại cho ta nghe.

nói Tiểu Mãn Phúc của là một đứa trẻ phúc, sẽ mang đến may mắn cho tất cả mọi xung qu.

Phụ hoành gạt . Phúc khí của ta vì kh thể mang đến ều tốt đẹp cho Hoàng hậu nương nương?

Một tốt đến vậy… Cớ lại sống khổ sở đến thế?


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...