Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Cung Hoa Ký

Chương 7:

Chương trước Chương sau

7.

Quả thực là… ên . của Hoàng hậu mới mười hai tuổi, thế mà lại chỉ hôn nàng cho một lão hầu gia hơn bảy mươi tuổi để làm .

Lão hầu gia kia… lại là ngoại tổ mẫu của Trương Quý phi. Vị đế vương trẻ , dường như muốn dùng cách này để bức yêu cúi đầu cầu xin tha thứ.

Nhưng kiêu ngạo như Hoàng hậu… Thì hành động này chẳng khác nào ép nàng đồng quy vu tận.

Thái y ra, lắc đầu với chúng ta. Lúc này ta mới hiểu vì Hoàng thượng lại phát ên như thế. Thái y nói, Hoàng hậu nương nương là… tự kh muốn sống nữa.

Hoàng thượng liền l thân nàng ra đe dọa, ép nàng cắn răng mà giữ l một hơi tàn. Đức phi nương nương đau lòng liếc Hoàng hậu một cái.

“Nàng mà chưa từng gặp Tiêu Dận thì tốt biết bao…”

Chưa từng… gặp gỡ ư?

Ta đột nhiên nhớ ra ều gì đó, như phát cuồng mà chạy ngược về tẩm ện. Dù giày bị rơi cũng chẳng thèm quay đầu lại nhặt.

Về đến nơi, ta lật tung đáy rương, tìm được một bọc vải nhỏ. Bên trong là một chiếc hộp gỗ tinh xảo.

Trong hộp… là một đôi tình cổ.

Trước khi xuất giá, mẫu hậu đã giao cho ta, nói nếu gieo cổ cái, sẽ giữ được mười năm ân sủng.

Nhưng mẫu hậu cũng đưa cả cổ đực cho ta. Bởi phụ mẫu thương ta , nên suy tính mọi đường.

Cổ cái c.h.ế.t thì cổ đực cũng vong. Đoạn tình tuyệt ái.

Ánh mắt Hoàng hậu nương nương bình thản ta, ngữ ệu kh lộ hỉ nộ:

“A Phúc, ngươi biết trong cung thi hành thuật cổ trùng, là tội gì kh?”

Ta khẽ lắc đầu, như chợt nhận ra, lại gật đầu. “Nương nương… đời này của đã quá khổ , nếu thể quên , thì tốt biết bao.”

“Thần chỉ muốn cứu … dù đánh đổi cả mạng sống này.”

“Đứa trẻ ngốc…”

Hoàng hậu nương nương khép mắt lại, dường như chìm vào một đoạn ký ức xa xưa. Là bắt đầu từ khi nào nhỉ?

Rõ ràng kh lâu trước đó, họ vẫn còn cùng nhau uống rượu dưới rặng trúc, cưỡi ngựa nơi rừng thẳm. Nhưng , tiên đế băng hà, thái tử chưa định.

Triều đình dậy sóng, lòng ly tán. lẽ từ khoảnh khắc , giữa Tiêu Dận và Tiêu Dật, đã định trước chỉ một thể sống.

. Vị thiếu niên tướng quân năm kinh diễm khắp kinh thành, kh ai khác, chính là Thất hoàng tử – trở ngại lớn nhất trên con đường đăng cơ của Tiêu Dận.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Tiêu Dật c d trên chiến trường. Tiêu Dận gì?

một trái tim độc ác hơn bất cứ ai. Độc đến mức lợi dụng con gái yêu, ép đệ bỏ trốn.

Thực ra, Tiêu Dận hiểu rõ lòng của Thẩm An An hơn bất kỳ ai. Nhưng vẫn cứ lừa dối bản thân như bị tẩy não, rằng Thẩm An An kh yêu , rằng nàng đã phản bội .

Như thế, mới thể yên tâm mà trả thù. Chỉ là may thay, lần này Thẩm An An thực sự đã kh còn yêu nữa.

Bệnh tình của Hoàng hậu nương nương mỗi ngày một thuyên giảm. Nàng dường như chẳng khác biệt gì so với trước kia, chỉ là so với thuở ta mới gặp, nàng cười nhiều hơn.

Chúng ta tụ lại, âm thầm mừng rỡ vì Hoàng hậu nương nương hồi phục.

Đáng tiếc là Hoàng thượng cũng tới. Tâm tình dường như tốt, bước dứt khoát, dừng thẳng trước mặt Hoàng hậu.

Ánh mắt Hoàng hậu nương nương bình thản, hành lễ theo đúng khuôn phép.

, nàng nhớ hết thảy mọi , chỉ duy nhất quên Hoàng thượng. Quên những đau đớn thấu tâm can, quên cả những yêu hận kh thể nói thành lời.

Hoàng thượng tựa hồ chẳng để tâm đến ều .

miễn lễ, đưa tay nắm l tay nàng. Hoàng hậu nương nương kh còn biểu lộ sự chán ghét, nàng chỉ nhẹ nhàng cúi mắt, dáng vẻ dịu dàng như nước.

Th vậy, Hoàng thượng càng thêm vui mừng. đuổi chúng ta lui xuống, đêm liền ở lại tẩm cung của Hoàng hậu.

Tình cảm đế – hậu tựa hồ lại khởi sắc như xưa.

Ta bất giác nhớ lại ngày . Ta quỳ trước mặt Hoàng thượng, hai tay run rẩy dâng lên đôi tình cổ.

Đôi mắt sắc như d.a.o quét qua ta, bu lời giống hệt Hoàng hậu nương nương:

“Ngươi biết, trong cung thi hành cổ thuật, là tội gì?”

Lời vừa dứt, ta giật kinh hãi, đầu dập mạnh xuống đất, nghẹn ngào trong tiếng khóc:

“Thần biết… nhưng thần kh thể trơ mắt Hoàng hậu nương nương c.h.ế.t .”

“Huống hồ… chỉ cần gieo cổ cái, Hoàng hậu nương nương sẽ thể quên hết quá khứ, một lần nữa yêu Hoàng thượng.”

Quả nhiên, mắt Hoàng thượng sáng lên trong khoảnh khắc, lại nh chóng lạnh lẽo ta:

“Nếu Hoàng hậu xảy ra chuyện, Trẫm sẽ diệt toàn Nam Chiêu quốc.”

Ta hiểu, đó là đồng ý . Từ chỗ Hoàng thượng bước ra, cứ như vừa bước qua cửa Quỷ Môn quan. Lưng ta ướt đẫm mồ hôi.

Ánh nắng hôm gay gắt, chói đến nỗi khiến ta nhăn mặt. Hóa ra việc Hoàng hậu được sủng ái trở lại, xưa nay chẳng chuyện khó khăn gì.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...