Cung Nữ Thượng Vị Ký
Chương 34:
Phong Dục đợi thái y đến mang t.h.u.ố.c cho A Dư.Sau khi khóc một hồi, nàng cũng mệt mỏi, vô thức ngủ trong lòng n.g.ự.c nam nhân.
Phong Dục nhíu mày, tầm mắt dừng trên khuôn mặt trắng nõn của nàng.
Nàng vừa mới rửa mặt, trên mặt cũng kh còn nước mắt, trắng bóc như trứng, nhẵn nhụi mềm mại.
vươn tay nhéo nhéo.
trong n.g.ự.c hơi khó chịu hừ một tiếng.
Phong Dục bật cười, đặt trong n.g.ự.c xuống.
Cung nhân ở bên vội vàng bước tới, đắp chăn lên nàng.
thản nhiên , cung nữ được nữ t.ử che chở, giọng nói lạnh lùng:
“Chăm sóc tốt cho chủ t.ử các ngươi.”
Ngừng một chút, nói thêm: “Loại chuyện này nếu chủ t.ử còn động đến thì các ngươi tác dụng gì?”
A Dư đ.á.n.h nô tài, Phong Dục cũng kh nghĩ chuyện gì.
Lúc trước khi Dung tần phạt trượng A Dư, kh th Dung tần làm sai, mà chính là Dung tần kh để ý đến mặt mũi .
Biết rõ đó là coi trọng mà còn muốn động đến.
Xưa nay coi trọng ai thì sẽ che chở, chướng mắt đều thờ ơ.
đã quen với việc đổi mới đám nô tài, cũng kh nghĩ ra cách gì.
Chu Kỳ kinh ngạc, vội vàng cúi đầu nhỏ giọng nói: “Nô tỳ nhớ kỹ.”
Trong tâm nàng cảm th mừng rỡ.
Hoàng thượng kh trách chủ t.ử đ.á.n.h của Dung tần ?
Dù lý do là gì cũng là ều đáng vui mừng.
Phong Dục kh nói nữa, liếc nữ t.ử đang nhắm nghiền mắt, như kh việc gì dời mắt, xoay rời .
vừa , nữ t.ử đang ngủ đột nhiên mở mắt, chống ngồi dậy.
Chu Kỳ bước lên phía trước kéo rèm giường ra, ngạc nhiên hỏi:
“Chủ tử, kh ngủ ?”
Nàng nghĩ kh ra, hoàng thượng ở chỗ này, chủ t.ử lại giả bộ ngủ chứ.
A Dư dùng tay kh bị thương vuốt trán: “Ta ngủ, vừa mới tỉnh lại thôi.”
Nàng bị lời nói của hoàng thượng đ.á.n.h thức, vừa lúc nghe th được lời nói sau cùng của .
Nàng kh biết nên phản ứng thế nào, chỉ giả bộ như vậy.
Chu Kỳ nâng tay nàng lên, th vết sưng đỏ đã giảm nhiều, kh khỏi nhẹ nhàng thở ra:
“Thuốc ở ngự tiền thật tốt, mới được một lúc thôi mà đã khá hơn .”
A Dư cũng cúi đầu , trong mắt hơi đau lòng.
Nàng thật sự đau lòng, lúc đ.á.n.h chỉ muốn hết giận chứ kh nghĩ nhiều như vậy.
Nàng mím môi: “Cho dù t.h.u.ố.c của ngự tiền tốt thế nào cũng kh thể trực tiếp làm nó hoàn hảo như lúc đầu.”
Chu Kỳ bất đắc dĩ: “Chủ t.ử kh nói lý.”
“Ai bảo dùng nhiều lực như thế, còn muốn chủ t.ử bị nặng hơn .”
Lúc nàng hai má đỏ rực của Diệu Cầm tay chủ tử, trong lòng tức giận và đau lòng.
Kh cần thiết.
Làm nô tỳ, bị đ.á.n.h bị mắng là chuyện bình thường, cần gì so đo với Diệu Cầm.
Hơn nữa nàng chỉ quỳ một lúc, chủ t.ử lại bị đau vô ích.
A Dư chọc chọc cái trán của nàng, trừng nàng: “Đồ kh lương tâm, cũng kh nghĩ xem ta là vì ai?”
Chu Kỳ gối lên đùi nàng, nhẹ nhàng cọ cọ làm nũng: “ biết A Dư tỷ tỷ tốt với .”
A Dư xuống đỉnh đầu nàng, đôi mắt tối lại.
Nàng kh muốn chỉ cô độc một trong cung ện này.
Những quan tâm đều biết nàng xem trọng Chu Kỳ, một khi Chu Kỳ rời khỏi nàng, nàng chắc c sẽ bước càng khó khăn.
Cho dù nàng kh muốn, kh thừa nhận cũng kh được lúc này, Chu Kỳ ở trong cung là thích hợp nhất.
Nàng nâng tay vỗ nhẹ tóc Chu Kỳ.
*****
Cung Kiền Ngọc, thục phi ngồi ở bàn gỗ lê, ngơ ngác đồ ăn trước mặt.
Du cẩn thận mở miệng: “Chủ tử, nên dùng bữa .”
Thục phi đột nhiên về phía nàng ta, Du lập tức ngậm miệng, kh dám nói nữa.
Trong lòng Du hơi lo lắng.
Kh biết vì từ lúc thai, nương nương càng ngày càng cáu kỉnh.
Thục phi đã thể được thịnh sủng của hoàng thượng, tất nhiên kh thể chỉ dựa vào khuôn mặt.
Thục phi dáng vẻ dịu dàng nhất, ngay cả khi nói chuyện cũng mềm mại, nhẹ nhàng đúng nữ t.ử Giang Nam.
Sau này, nương nương trở nên lo lắng nhiều quá, luôn kinh ngạc, Du khó thể ra dáng vẻ lúc trước.
Sau một lúc, thục phi mới mở miệng nói: “Hoàng thượng đã bao lâu kh tới ?”
Sau khi nàng ta thai, Phong Dục gần như ngày nào cũng đến dùng bữa với nàng ta.
Nhưng m nay thánh giá chưa từng đến cung Kiền Ngọc.
Du chậm chạp trả lời: “Năm ngày ạ.”
Thục phi đột nhiên hất một bàn đồ ăn .
Nàng ta thở hổn hển, thân thể khẽ run.
Ngày đầu tiên hoàng thượng kh tới, nàng ta nghĩ lẽ hoàng thượng đang bận, dù khó chịu nhưng vẫn chịu được.
Ba ngày trước, rõ ràng hoàng thượng đã vào hậu cung, nhưng lại đưa nữ nhân bên cạnh du ngoạn hồ sen.
Hôm nay trực tiếp đến cung khác , như là quên mất nàng ta.
Nàng ta kh hiểu tại hoàng thượng lại lạnh nhạt với nàng ta.
Như là lời cảnh cáo.
Thục phi hơi choáng đầu, thân mềm nhũn ngã xuống đất.
Du nh tay đỡ l , kh nhịn được lo lắng nói: “Nương nương, chú ý thân !”
Thục phi ngạc nhiên hỏi: “Vì kh đến thăm bản cung?”
“Chắc, chắc là hoàng thượng bận quá…”
“Nói bậy!” Thục phi đột nhiên đẩy nàng ta ra, thở hổn hển: “Nếu bận rộn, lại đến cung của khác?”
Du ngập ngừng, nàng ta cũng đoán được lý do.
Nàng ta đoán rằng chuyện Chu mỹ nhân lộ ra ngày đó, mà cả thiên hạ này đều là của hoàng thượng, hậu cung chuyện gì thể giấu giếm ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/cung-nu-thuong-vi-ky/chuong-34.html.]
Nhưng nàng ta kh dám xác minh, nhưng nàng ta khẳng định, chuyện đó chắc c kh thể bị tra ra.
Nàng kh dám nói rõ, chỉ thể đổi cách nói:
“Nô tỳ nghe nói, m ngày qua Ngọc tài nhân hơi nhạy cảm, hoàng thượng vì chuyện đó mới tới gặp nàng.”
“M ngày trước cũng là nàng ta du hồ với thánh thượng?”
Nhận được đáp án, thục phi hít sâu một hơi:
“Dù cũng là nô tỳ, cho dù thành chủ t.ử cũng kh may mắn như vậy.”
Nhưng nàng ta cũng tự hỏi, Ngọc tài nhân này ngu ngốc kh, lại dám thể hiện mẫn cảm trước mặt hoàng thượng, kh sợ hoàng thượng ghét nàng ?
Du cho dọn đồ trên đất, đỡ nàng ta vào trong nghỉ ngơi.
Nàng ta dừng một chút, bỗng nhiên nói: “Nương nương, từ sau khi thai, cũng kh truyền phu nhân vào.
Hay là đầu tháng truyền phu nhân vào ?”
Thục phi là một trong bốn phi, hàng năm đều thể gặp nhà.
Nhưng trong lòng nàng ta rõ ràng, trong cung này nếu gặp ngoài cung quá nhiều, sẽ làm mất lòng hoàng thượng, cho nên mỗi năm nhiều lắm chỉ gặp một lần.
Dù hàng năm đều kh ít yến hội, nàng luôn cơ hội th nhà nên kh vội vàng.
Nhưng năm nay nàng ta đúng là chưa gặp mẫu thân lần nào.
Tuy vậy, thục phi hơi cau mày, hơi áy náy.
Chu mỹ nhân nói thế nào cũng là Chu gia, vì giúp đỡ nàng ta nên mới vào cung.
Nhưng nàng ta lại một chiêu phế , gặp lại Chu gia khó tránh khỏi cảm giác áy náy.
Dừng một lúc, thục phi mới gật đầu, hơi yếu ớt:
“Ngươi cung Khôn Hòa báo một tiếng, đem chuyện này truyền .”
Rốt cuộc chuyện kia kh ai biết, nàng ta cũng muốn th mẫu thân .
Hoàng hậu nghe Du nói xong, hơi ngạc nhiên: “Thục phi nhớ nhà ?”
Du kh kiêu ngạo cũng kh nịnh nọt: “Chủ t.ử thai, cảm xúc hơi bất ổn.
M ngày nay hơi nhớ tới phu nhân, cả giác ngủ cũng kh an ổn.”
Lúc nói ra lơi fnayf, hoàng hậu cũng kh lý do gì cản trở.
Bất kể thế nào thì hoàng tự mới là quan trọng.
Hoàng hậu gật đầu: “Nếu đã như vậy thì mau tuyên Chu phu nhân tiến cung .
Thục phi t.h.a.i kh nên chậm trễ.”
Du lui ra ngoài.
Cẩn Ngọc hơi bất mãn nói: “ thái độ của nàng ta kìa, sau khi thục phi thai, đám cung nhân cũng càng ngày bừa bãi.”
Bên ngoài giả dạng đáng thương, nhưng thực tế lại l hoàng tự chèn ép khiến nương nương kh thể kh đồng ý với nàng ta.
Hoàng hậu thờ ơ nói: “Một nô tỳ, so đo làm chi.”
Cẩn Ngọc lại nói: “Một nô tỳ cũng dám bất kính với nương nương, càng kh nói đến chủ t.ử nàng ta!”
Vẻ mặt hoàng hậu thản nhiên về phía nàng, sắc mặt Cẩn Ngọc tái nhợt, đột nhiên quỳ xuống, tự tát một cái:
“Nô tỳ nói lung tung, xin nương nương thứ tội!”
Dù sự thật thế nào thì lời này cũng kh nên phát ra từ miệng một nô tỳ như nàng ta.
Trong lòng Cẩn Ngọc hơi mất mát.
Từ khi các phi tần mới vào cung, kh chỉ các phi tần còn lại trong cung rối loạn, mà nàng ta m ngày nay cũng hơi chóng mặt.
Hoàng hậu chưa nói gì, Cẩn Ngọc quỳ thẳng kh dám động.
Lúc lâu sau, hoàng hậu mới thản nhiên nói: “Đứng lên .”
Nàng ta từ từ mở sổ sách, quét mắt từ trên xuống dưới, như lơ đãng nói:
“Bản cung nhớ Chu phu nhân là Giang Nam, trong kinh nghe đồn bà thích chơi hoa và du ngoạn.”
Cẩn Ngọc đã lâu kh chịu phạt, quỳ trong chốc lát đầu gối đã th đau đớn.
Vẻ mặt nàng ta kh thay đổi, cúi đầu trả lời: “Nương nương kh nhớ lầm ạ.
Chu phu nhân còn vì chuyện này mà được khen ngợi nhiều.
Ngay cả Chu đại nhân cũng sủng ái.”
Trong ện hương khói lượn lờ, dường như kh nghe được.
Hoàng hậy kh chút để ý vuốt búi tóc nói:
“Cung Kiền Ngọc loại hương hơi cũ, ngày mai đổi mới .”
Cẩn Ngọc ngẩng đầu: “Nhưng…”
Mới nói một tiếng, nàng ta lập tức ngậm miệng, cung kính cúi đầu: “Nô tỳ nhớ kỹ, sẽ phân phó xuống ện Trung Tỉnh.”
Hoàng hậu liếc nàng ta một cái:
“Được , làm việc , bản cung muốn nghỉ ngơi một lát.”
Cẩn Ngọc vừa lui ra, chốc lát sau đã trở lại.
Hoàng hậu khẽ cau mày: “Việc gì vội vàng thế!”
Cẩn Ngọc đột nhiên dừng lại, vẻ mặt khẩn trương nói:
“Nương nương, hoàng thượng vừa phong cho Ngọc tài nhân lên một phân vị!”
Hoàng hậu nắm chặt một góc sổ sách, khóe miệng ý cười lạnh lẽo, hỏi:
“Ồ?”
Lúc A Dư nhận được thánh chỉ cũng hơi ngạc nhiên.
Kh thể phủ nhận hôm nay nàng cố ý nói những lời đó trước mặt hoàng thượng.
Nàng nghĩ muốn tạo ấn tượng trước mặt hoàng thượng, kh ngờ hoàng thượng lại trực tiếp thăng phân vị cho nàng.
Thật vậy, nếu bị coi thường, cách tốt nhất là thăng vị.
A Dư quỳ gối trước hành lang các Ấn Nhã, gió nhẹ thổi một đóa hoa xuống, nàng gần như kh nghe rõ lời Dương Đức nói.
Nàng chỉ nghe được một câu là:
“… được đặc biệt thăng làm mỹ nhân tứ phẩm, khâm thử!”
Dương Đức mỉm cười cho nâng nàng dậy: “Nô tài chúc mừng Ngọc mỹ nhân.
Phần ân sủng này dành cho mỹ nhân là lần đầu tiên đ!”
Đừng đây chỉ là thăng một bậc, nghĩ đến hoàng thượng thường ngày keo kiệt, lần thăng chức này là khó được.
Những cũ của thục phi, vào cung ba năm cũng chưa được tấn chức.
Còn mới vào, cũng chỉ Trầm tần mượn sức trong nhà mới được tấn chức lần đó.
Dương Đức ngày ngày theo bên hoàng thượng, trong lòng hiểu rõ, lần tấn chức này Ngọc mỹ nhân là đầu tiên.
A Dư vừa ngượng ngùng vừa vui vẻ, nắm khăn che miệng: “Dương c c cũng giễu cợt ta.”
Dương Đức cười, giễu cợt hay kh, trong lòng ta biết rõ.
Sau khi tiễn Dương Đức , A Dư cầm thánh chỉ, liếc Chu Kỳ, kh khỏi nhếch miệng.
Ý chỉ này cuối cùng cũng khiến ta cảm th chút hy vọng trong hậu cung này.
Chưa có bình luận nào cho chương này.